Mục lục
Tuyệt Thế Cường Long
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mọi người đều bị dọa đến mức tim muốn nhảy ra ngoài!

Tề Đẳng Nhàn, lúc này lại còn dám ra tay với cục trưởng Cao, quả thực là ngông cuồng đến mức không coi ai ra gì!

Đến cả Lý Vân Uyển cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh, Tề Đẳng Nhàn dẫm cục trưởng Cao thêm một cái ngay trước mặt tỉnh trưởng, liệu có quá mức rồi không?

"Xong rồi, ngay trước mặt tỉnh trưởng còn dám đánh người, ông trời cũng không cứu nổi anh ta." Dương Quan Quan cũng vô cùng lo sợ.

Đám nhân viên Tư Bản Thiên Lại cũng sợ hãi, người nào người nấy đều trợn muốn rơi con mắt ra ngoài.

"Tỉnh trưởng đến thì sao? Dạy dỗ ông đáng phải nhận được không phải vẫn phải nhận sao?" Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt hỏi.

Cục trưởng Cao đau đớn nói: "Tên điên... Anh nhất định phải chịu sự trừng trị!'

Dương Lệnh Quang vừa xuống xe, đã nhìn thấy cục trưởng Cao bị Tề Đẳng Nhàn một chân đạp xuống dưới đất.

Đến tận bây giờ, bàn chân của Tề Đẳng Nhàn vẫn đặt trên lưng của cục trưởng Cao, dường như không định để hắn đứng dậy.

Sắc mặt của Dương Lệnh Quang lập tức trở nên khó coi, đến cả thư kí Ngô cũng vô cùng ngạc nhiên, tên Tề Đẳng Nhàn này quả thật là điên cuồng quá rồi, dám ra tay đánh người trước mặt tỉnh trưởng?

"Có chuyện gì xảy ra?!" Dương Lệnh Quang trầm mặt tiến đến, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Ông chính là tỉnh trưởng Dương nhỉ?" Tề Đằng Nhàn lạnh nhạt hỏi.

Dương Lệnh Quang vẻ mặt âm trầm hỏi: "Tề tiên sinh có ý gì? Ẩu đả công chức trước mặt tôi?"

"Nhìn sắc mặt của tỉnh trưởng Dương đi, rất khó coi đấy, mười cái mạng của họ Tề kia cũng không đủ dùng!"

"Lần này, tỉnh trưởng càng có lí do chính đáng để xử lý hắn rồi."

"Tỉnh trưởng quản lí tỉnh Đông Hải, muốn giết hắn chỉ đơn giản cần một câu nói là được rồi."

Mọi người nhing sắc mặt khó coi của Dương Lệnh Quang, đều nhao nhao thì thầm thảo luận, cảm thấy hôm nay Tề Đẳng Nhàn khó thoát khỏi cái chết rồi.

Tề Đằng Nhàn vô cảm nhìn Dương Lệnh Quang, nói: "Tôi ngược lại muốn hỏi tỉnh trưởng Dương có ý gì!"

Vừa dứt lời, mọi người đều trực tiếp kinh ngạc đến ngây người.

Hắn có tài đức gì mà dám nói chuyện với tỉnh trưởng như thế?

Không phải hắn hỏng đầu rồi đấy chứ, đạo lý họa từ miệng mà ra cũng không biết?

Dương Lệnh Quang nhíu mày, nói: "Cậu nói xem!"

Tề Đẳng Nhàn bình tĩnh nói: "Tỉnh trưởng Dương nói muốn đến Tư Bản Thiên Lại của chúng tôi thị sát công việc, chúng tôi đã chuẩn bị kí từ sớm."

"Nhưng vừa mới lúc nãy, vị cục trưởng Cao của cục công thương này đến, trực tiếp phủ định tất cả giấy tờ của bọn tôi, còn nói chúng tôi vận hành phi pháp."

"Bây giờ, ông thấy đấy, cửa lớn công ty chúng tôi bị dán giấy niêm phong rồi."

"Ông trước mặt tôi một kiểu, sau lưng tôi một kiểu là có ý gì?"

Vừa dứt lời, Tề Đẳng Nhàn liền thả lỏng chân, đá cục trưởng Cao về phía Dương Lệnh Quang.

Cục trưởng Cao rên lên một tiếng, đau đến mức nước mắt tuôn ra, miễn cưỡng chật vật bò lên từ dưới đất, nói với Dương Lệnh Quang: "Tỉnh trưởng, hắn không để ai vào mắt, mong ông làm chủ cho chúng tôi!"

Cả đám người bắt đầu nhao nhao cáo trạng.

"Đưa giấy tờ cho tôi xem." Dương Lệnh Quang lạnh lùng nói.

"Dương Quan Quan." Tề Đẳng Nhàn ngoái đầu nhìn Dương Quan Quan.

Dương Quan Quan lập tức đưa chứng nhận giấy tờ của Tư Bản Thiên Lại cho Dương Lệnh Quan.

Dương Lệnh Quan kiểm tra trước giấy tờ trước mặt mọi người.

Lúc này mọi người đều vô cùng lo sợ, thấp thỏm không yên, không biết Dương Lệnh Quan rốt cuộc định xử lý chuyện này thế nào.

"Anh chết chắc rồi! Có giấy tờ cũng vô ích!" Cục trưởng Cao cười gằn nói.

Đúng lúc này, lông mày Dương Lệnh Quang dựng lên, quay đầu lại một tay cầm giấy tờ, tay còn lại tát vào mặt cục trưởng Cao!

"Bộp!"

Cục trưởng Cao bị tát đến choáng váng đầu óc, lùi lại ba bước, mặt ngẩn ra nhìn Dương Lệnh Quang.

Dương Lệnh Quang lạnh lùng hỏi: "Cục trưởng Cao, tôi hỏi ông, đống giấy tờ này có vấn đề gì?!"

Dương Lệnh Quang vừa dứt lời, đám người cục trưởng Cao và Triệu Thiên Lộc lập tức ngây ngẩn.

Cục trưởng Cao bụm mặt, kinh ngạc nói: "Không phải, tỉnh trưởng Dương... Tôi... Tôi đây là..."

Đôi mắt Dương Lệnh Quang sắc lạnh, nói "Ông muốn nói cái gì?"

"Tôi thông báo người của Tư Bản Thiên Lại, nói muốn đến thị sát."

"Kết quả, tôi còn chưa đến, ông đã đến trước một bước, đem công ty hợp pháp nhà người ta niêm phong lại?"

"Ai cho ông lá gan đấy? Cục trưởng Cao, ông oai phong quá nhỉ!"

"Đây là chuẩn bị vả vào cái mặt già của Dương Lệnh Quang tôi à?!"

Cục trưởng Cao nghe Dương Lệnh Quang nói nghiêm túc như vậy, đặc biệt là câu cuối, dọa ông ta cả người run lên cầm cập, ngồi phịch xuống đất.

Cục trưởng Cao bị dọa đến mức không nói lên lời, mọi người xung quanh cũng lặng ngắt như tờ, kinh ngạc nhìn Dương Lệnh Quang.

"Xem ra chuyện này, tỉnh trưởng Dương hoàn toàn không biết?" Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt hỏi.

"Tề tiên sinh, tôi có thể đảm bảo với cậu, tôi không biết tí gì về chuyện này." Dương Lệnh Quang bất đắc dĩ lắc đầu.

Tề Đẳng Nhàn cười nói: "Nếu đã như vậy, vậy tôi cũng giải thích với ông một chút. Lí do tôi đánh ông ta cũng không phải vì ông ta vô cớ niêm phong công ty của tôi, mà là ông ta đùa giỡn nữ nhân viên công ty tôi, rốt cuộc ông là người thi hành công vụ hay là lưu manh đầu đường xó chợ?"

Sắc mặt cục trưởng Cao đã biến thành màu gan heo, trong lòng vô cùng sợ hãi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Mình đang giúp con trai của Dương Lệnh Quang - Dương Văn Khải làm việc mà, sao Dương Lệnh Quang lại đến xử lý ông ta rồi?

Nhìn bộ dạng này, dường như Dương Lệnh Quang còn vì hắn mà vô cùng tức giận!

"Thư kí Ngô, thông báo thị trưởng thành phố Trung Hải, Hoàng Văn Lãng, tạm thời cách chức cục trưởng Cao, tiến hành điều tra!" Dương Lệnh Quang quay đầu lại, trầm giọng nói với thư kí Ngô.

"Vâng, thưa tỉnh trưởng." Thư kí Ngô vội vàng trả lời, sau đó lập tức gọi điện thoại cho Hoàng Văn Lãng.

Cục trưởng Cao hoàn toàn chết tâm rồi, xem ra, Dương Văn Khải gây sự với Tề Đẳng Nhàn, Dương Lệnh Quang hoàn toàn không biết!

Hơn nữa, dường như Dương Lệnh Quang còn vô cùng tôn trọng Tề Đẳng Nhàn!

Sớm biết thế, nói thế nào, ông ta cũng không nhảy vào cái hố này, không chơi chết được Tề Đẳng Nhàn, ngược lại còn chơi chết cả mình.

Triệu Thiên Lộc lúc này trực tiếp làm rùa đen rụt cổ, coi như là không biết chuyện gì cả, thậm chí còn vẫy tay, ra lệnh cho đội đặc vụ đứng về phía sau.

Trong lòng ông ta cũng vô cùng khiếp sợ với kết cục này, đồng thời, cũng thấy may mắn ông ta không ra lệnh cho đội đặc vụ ra tay với Tề Đẳng Nhàn, nếu không, quả thật là hối hận không kịp.

"Các người lập tức xé niêm phong Tư Bản Thiên Lại, hoàn trả lại toàn bộ đồ tịch thu từ công ty của người ta!" Dương Lệnh Quang lớn tiếng ra lệnh cho đám nhân viên của cục trưởng Cao.

Vừa nãy bọn họ còn kẻ xướng người họa với cục trưởng Cao, người nào người nấy đều hết sức kiêu ngạo, nhưng lúc này, ai cũng trở thành rùa đen rụt cổ, không chừa một ai.

Tề Đẳng Nhàn nhìn bọn họ xé niêm phong, ngược lại cũng không ngăn cản, mọi chuyện đến thế là được rồi, cũng không đáng khiến sắc mặt tỉnh trưởng trở nên khó coi hơn nữa.

"Anh Tề, anh thật sự đỉnh đấy, tôi còn tưởng tỉnh trưởng đến tìm anh gây sự, không ngờ là đến ra mặt cho anh!" Lý Vân Uyển hưng phấn nói.

"Tề tổng, đây... rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Dương Quan Quan hoài nghi hỏi.

Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt nói: "Không phải rất dễ hiểu à?"

"Dương Văn Khải có chỗ dựa liền ra ngoài làm xằng làm bậy, nhưng, lại không nói cho cha hắn chứ sao!"

"Chuyện này, coi như là trùng hợp đụng phải xe là được rồi."

Vừa nói dứt lời, hắn lập tức đi đến chỗ Dương Lệnh Quang, mời Dương Lệnh Quang vào công ty nói chuyện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK