Mục lục
Cự Long Thức Tỉnh - Lục Hi - Hoắc Tư Duệ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 611: Bãi săn hoàng gia

Sau đó, Chu Kiến Cương ngày càng to gan hơn, nghĩ cách lừa gia đình để lấy tiền. Nhưng dần dần, sau khi gia đình biết được tình hình của hắn thì lập tức cắt đứt mọi nguồn thu nhập kinh tế của hắn, bây giờ Chu Kiến Cương bắt đầu trở nên điên cuồng hơn nữa.

Lúc này, hắn bỗng nghĩ đến đến Đường San San, bắt đầu uy hiếp và đe dọa cô ta đi làm gái. Đường San San thề chết cũng không làm, Chu Kiến Cương liên tục đánh đập, uy hiếp cô ta, thậm chí còn dọa sẽ cùng cô ta chết chung.

Nhìn dáng vẻ mất hết lý trí của Chu Kiến Cương, Đường San San nghĩ đến việc học của mình, vì những nỗ lực trong quá khứ của Chu Kiến Cương và sự an toàn của bản thân nên cô ta đã ép dạ cầu toàn, đồng ý đi làm thêm kiếm tiền, lúc này Chu Kiến Cương mới dừng lại.

Mỗi lần cô ta kiếm được tiền đem về đều bị Chu Kiến Cương lấy hết sạch, không chừa lại một đồng nào, đến khi tiêu hết tiền mới trở về. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, Đường San San lại đau đớn tột cùng, cô ta chỉ mong việc học của bản thân có thể hoàn thành càng sớm càng tốt để nhanh chóng về nước, thoát khỏi Chu Kiến Cương.

Cứ như vậy, Đường San San vừa khóc vừa ngủ lúc nào không hay.

Ngày hôm sau tỉnh lại đã hơn chín giờ, cô ta vội vàng xuống giường tắm rửa, nhanh chóng đến khách sạn của Lục Hi.

Gõ cửa phòng Lục Hi, việc đầu tiên Đường San San làm chính là xin lỗi.

“Xin lỗi anh Lục, tôi đến muộn rồi”, Đường San San xấu hổ nói, hôm qua người ta vừa đưa mười ngàn tệ, hôm nay đã đến muộn, thực là không ra làm sao cả.

Lục Hi đang xem ti vi, nhìn Đường San San cười nhẹ: "Không sao, tôi cũng không vội, cô ăn cơm chưa?"

“Tôi…tôi ăn rồi”, Đường San San lí nhí đáp.

"Mời ngồi, chúng ta hôm nay sẽ không ra ngoài. Tôi muốn thỉnh giáo cô về tình hình hiện tại của vương thất Thái Lan, có lẽ cô biết một vài thông tin đúng không?”, Lục Hi chậm rãi nói.

Đường San San gật đầu ngồi xuống, cô ta học về lịch sử và du lịch, khi đến đây cô ta đã từng tìm hiểu lịch sử và văn hóa nơi đây. Là một hướng dẫn viên du lịch, cô ta rất ấn tượng với tình hình hiện tại của vương thất Thái Lan, đặc biệt là tình hình ở Bangkok, cô ta đều hiểu rất rõ.

Lục Hi pha cho Đường San San một tách cà phê, sau đó Đường San San chậm rãi nói.

Mặc dù hiện nay Thái Lan đã được dân chủ hóa và có chế độ tổng thống nhưng tín ngưỡng hoàng gia vẫn chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng người dân nước này.

Tuy hiện tại vương thất không còn tham gia vào chính trị nhưng vẫn có uy tín cao đối với nhân dân và chính phủ. Rất nhiều trường học công lập và bệnh viện ở Thái Lan được vương thất tài trợ xây dựng nên trong mắt người dân bọn họ có danh tiếng rất tốt, chính phủ cũng rất tôn trọng vương thất. Đôi khi, vương thất cũng có thể chi phối đến quyết định của chính phủ, đương kim quốc vương Rama X nổi tiếng đức cao vọng trọng.

Lục Hi nghe xong, gật đầu nói: "Cô có biết quốc sư Thấp Long Bà không?"

"Người này sao, tôi có biết một chút. Nghe nói người này có thể hô mưa gọi gió, giao tiếp với thần linh, được Rama X vô cùng tín nhiệm. Ông ta cũng là thủ lĩnh tinh thần của rất nhiều người dân ở Thái Lan, địa vị chỉ xếp dưới quốc vương".

Đường San San nói xong, giọng điệu như có chút không thể tin được.

Lục Hi không nói gì, Đường San San chỉ biết thân phận bề ngoài của Thấp Long Bà thôi, thân phận thực sự của ông ta chắc chắn Đường San San không biết gì.

Sau đó hai người tán gẫu một lúc, Lục Hi mời Đường San San ăn cơm trưa, buổi chiều lại loanh quanh một vòng, xong xuôi thì tạm biệt Đường San San.

Ngày hôm sau cũng vậy, sau một ngày đi dạo mua sắm, Lục Hi hỏi Đường San San vị trí của bãi săn hoàng gia, sau đó chuyển cho cô ta một trăm ngàn tệ rồi nói:

"Cảm ơn cô đã bầu bạn với tôi trong ba ngày qua. Tôi rất vui, số tiền này là tôi gửi riêng, tiền lương của cô tôi sẽ tính rồi đưa cho khách sạn, chúc cô học tập tốt!”.

Đường San San ngây người nhìn màn hình điện thoại, sau đó kinh ngạc nhìn Lục Hi, không biết nên nói gì mới phải.

Lúc này, Lục Hi liền vẫy tay với Đường San San: "Tạm biệt”.

Sau đó anh một mình trở về khách sạn.

Đường San San sững sờ một hồi lâu mới có thể định thần lại, do dự một chút, Đường San San xóa hết thông tin chuyển khoản rồi rời đi.

Ngày hôm sau.

Tại bãi săn hoàng gia ở ngoại ô phía đông Bangkok.

Từ xưa đến nay, bãi săn hoàng gia này đều được hoàng gia sử dụng để săn bắn, diện tích rộng lớn đến mức bao gồm toàn bộ núi Inthanon.

Lúc này dưới chân núi Inthanon, trong một quảng trường bán kính hơn mười dặm, có rất nhiều người đang nói chuyện.

Quảng trường đều được lát bằng đá xanh khổng lồ, ở trung tâm có tượng vua Moro cao hàng chục mét, phía sau là chính là núi Inthanon, bãi săn hoàng gia vô tận.

Tất cả các cao thủ võ đạo của Thái Lan đều tập trung tại đây, chờ đợi kẻ điên kia xuất hiện.

Dám khiêu khích quốc sư Thấp Long Bà, đúng là tự tìm đường chết.

Nhưng, những người này không hề biết đệ tử của Thấp Long Bà là Somchai đã chết, mà chỉ biết rằng có một người Hoa Hạ đã khiêu khích Thấp Long Bà. Chuyện này bọn họ tuyệt đối không thể tha thứ.

Thấp Long Bà đã sớm nổi tiếng từ bốn mươi năm trước, được mệnh danh là cao thủ số một ở Thái Lan, sau khi bế quan tu luyện mấy chục năm, vừa xuất quan đã được mời làm quốc sư.

Thấp Long Bà không chỉ có uy tín rất cao trong lòng dân, mà còn là sự tồn tại tối cao trong giới võ đạo. Sao có thể để một tên ngoại tộc đến khiêu khích được, hôm nay, bọn họ tập hợp ở đây là để đợi tên điên đó xuất hiện, băm hắn thành trăm mảnh.

Lúc này Thấp Long Bà vẫn chưa tới, chỉ thấy trong quảng trường có một ông lão chừng năm mươi tuổi, vẻ mặt u ám, hướng về phía đám đông nói.
Chương 612: Tự tìm đường chết

"Các vị đồng đạo, tên điên đến từ Hoa Hạ Lục Thiên Hành đã khiêu khích quốc sư Thấp Long Bà của chúng ta. Chúng ta có trách nhiệm bắt tên họ Lục này phải trả giá. Tôi nghĩ, không cần thiết phải để quốc sư ra mặt, chúng ta hãy thay quốc sư tiêu diệt tên điên này đi, để hắn từ từ sám hối trong địa ngục vô tận”.

"Đại sư Tang Khôn nói đúng, ông là võ đạo tông sư, là cao thủ hàng đầu của Thái Lan chúng ta. Tôi nghĩ tên Lục Thiên Hành này nên giao cho ông xử lý”.

"Đúng vậy, để cho tên điên kia lĩnh hội sự lợi hại của giới võ đạo Thái Lan chúng ta”.

"Đúng thế, chỉ cần hắn dám đến thì giết ngay tại chỗ”.

Một nhóm người nhìn chằm chằm về phía Tang Khôn đang đứng ở trung tâm.

Lúc này, Tang Khôn một mặt đắc ý, chậm rãi gật đầu nói: "Đây là trách nhiệm không thể chối từ của tôi, mọi người cứ yên tâm”.

Tang Khôn đã là tông sư cảnh giới đỉnh phong, uy danh chỉ xếp dưới Thấp Long Bà, hơn nữa còn là đệ nhất cao thủ của Thái Lan, bên cạnh ông ta còn có bảy tám người, trên người ai nấy cũng đều toát ra một loại khí tức đáng sợ, bọn họ đứng thành một vòng tròn, những người khác đều không có đủ tư cách để đứng đó.

Mấy người này đều là tông sư của Thái Lan, chỉ là cảnh giới của bọn họ khác nhau. Tang Khôn có cảnh giới cao nhất, đương nhiên ông ta cũng trở thành thủ lĩnh.

Mọi người nghe thấy Tang Khôn nói vậy thì ai nấy cũng đều vui mừng hưởng ứng. Dù sao người dám đến Thái Lan khiêu khích Thấp Long Bà chắc chắn không phải dạng tầm thường. Có điều, với cảnh giới tông sư đỉnh phong của Tang Khôn, trên thế giới này có mấy ai là đối thủ của ông ta chứ, bọn họ cũng không tin trong số những người đó có Lục Thiên Hành.

Lúc này, Tang Khôn nói với vài người đứng bên cạnh: "Các vị, tên điên này cứ giao cho tôi. Mọi người tiếp tục chuẩn bị tế lễ vua Moro đi. Đợi quốc sư đến, tất cả sẽ cùng nhau tiến hành nghi thức tế lễ”.

"Xin nghe theo phân phó của đại sư Tang Khôn”.

Ngay sau đó, một vài người đứng phía sau bắt đầu sắp đặt bàn trước tượng vua Moro, dâng lễ vật, chuẩn bị cho nghi thức tế lễ.

Vua Moro là một nhân vật rất vĩ đại ở Thái Lan, đặc biệt là trong lòng những người võ đạo, người này có một địa vị vô cùng cao trọng.

Tương truyền, cách đây bốn trăm năm, Thái Lan vẫn đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, liên tục bị nhiều nước láng giềng quấy nhiễu, dân chúng lầm than, khổ không tả được.

Sau đó, một thanh niên tên là Moro đã xuất thế, vào chiến trường với phong thái cực kỳ ngang tàng, dùng võ lực mạnh mẽ lãnh đạo nhân dân đánh đông dẹp tây, đuổi lui tất cả kẻ thù xâm lược, những quốc gia khác cũng lần lượt bị đánh bại bỏ chạy, giúp Thái Lan giữ lại một diện tích lãnh thổ mới rộng lớn.

Từ đó, Thái Lan mới chính thức đứng lên trở thành một nước lớn, nhưng người anh hùng vĩ đại Moro này lại đột ngột biến mất, mai danh ẩn tích.

Sau đó, để tưởng nhớ công lao to lớn của vị anh hùng này, người ta đã gọi vị đó là vua Moro và dựng một bức tượng tỏ lòng thành kính. Vị vua Moro này còn được người trong giới võ đạo gọi là Võ Thần, là thần tượng của tất cả mọi người trong giới. Bọn họ đến nơi này, tất nhiên là phải làm lễ tế bái thần tượng trong lòng mình.

Lúc này Lục Hi vừa mới ăn sáng xong, anh bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến bãi săn hoàng gia.

Hơn nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại ở bên ngoài bãi săn hoàng gia, Lục Hi trả tiền rồi xuống xe.

Đúng lúc này, một chiếc xe địa hình khác cũng đến gần và dừng lại bên cạnh Lục Hi, vài nam nữ thanh niên bước xuống xe, vừa nói vừa cười.

Lục Hi nghe bọn họ trò chuyện liền cảm thấy buồn cười, những người này vậy mà cũng là người Hoa Hạ, có vẻ như bọn họ đến bãi săn hoàng gia để tham quan du ngoạn .

Bãi săn hoàng gia không mở cửa cho công chúng tham quan, nhưng có một số người vì muốn thưởng ngoạn phong cảnh bên trong bãi săn nên đã chọn đi đường vòng đến những ngọn núi gần đó.

Bởi vì đây là bãi săn hoàng gia nên nơi này không chỉ có thảm thực vật phong phú và phong cảnh tươi đẹp mà còn có các loại dã thú rất hiếm thấy, cho nên có một số người biết được nội tình cũng sẽ mang theo thiết bị đến đây du ngoạn.

Những người này rõ ràng thuộc loại này, trên tay cầm kính viễn vọng cao cấp và máy ảnh có độ phân giải cao. Sau khi xuống xe, bọn họ đi thẳng về phía con đường nhỏ bên phải.

Lục Hi đi về phía cổng lớn bãi săn.

Lúc này đoàn người cũng phát hiện ra Lục Hi, một người đàn ông quay người lại nói với anh bằng tiếng Hoa Hạ: "Nơi đó không được vào đâu”.

Người này vốn nghĩ, nếu như Lục Hi có thể hiểu được ý của mình thì chắc chắn đây cũng là người Hoa Hạ, vậy thì sẽ khuyên nhủ anh vài câu. Nếu chẳng may đi nhầm vào bãi săn hoàng gia thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, nơi này có canh gác rất nghiêm ngặt.

Lục Hi quay đầu cười đáp: "Không sao”.

Ngay sau đó, anh tiếp tục đi về phía bãi săn, đám người kia nghe vậy thì đều lắc đầu, dừng lại nhìn Lục Hi, bọn họ muốn xem thử người này sẽ có kết cục thế nào.

Phải biết rằng, trước đây có rất nhiều du khách thường xuyên đi nhầm vào bãi săn hoàng gia, nhẹ thì bị phạt nộp tiền Thái, nặng thì bị bắt giam vài ngày. Nếu dám gây rối sẽ trực tiếp bị đuổi ra khỏi biên giới. Nơi này là bãi săn hoàng gia đấy, giống như hoàng thất uy nghiêm, không phải nơi có thể tuỳ tiện xông vào.

Hiện tại, Lục Hi đã tới trước cổng sắt lớn của bãi săn, nơi đó có một đội thị vệ hoàng gia, mặc lễ phục hoàng gia rất chỉnh tề đứng canh gác.

Trước khi Lục Hi đi tới, đội trưởng đã lập tức quát lớn: "Kẻ nào, đây là bãi săn hoàng gia, không phận sự miễn vào”.

Lúc này, Lục Hi đáp lại bằng tiếng Thái Lan: "Tôi là Lục Thiên Hành, đến ứng chiến với Thấp Long Bà”.

Thị vệ hoàng gia nghe vậy thì giống như đang nhìn thấy một người chết, bọn họ tránh sang một bên, mấy người cùng nhau hợp sức đẩy cánh cổng sắt ra.
Chương 613: Đại chiến Tang Khôn

Mà lúc này, đám thanh niên đó quả thực nhìn đến ngây ngốc, nhà bọn họ đều làm ăn ở bên này, bao nhiêu năm rồi chưa từng nghe nói có một người ngoại quốc nào có thể tùy tiện vào bãi săn của hoàng gia.

"Đi, chúng ta lên núi xem xem là tình huống gì".

Đám người cảm thấy kỳ lạ, cảm thấy trong bãi săn có thể đã xảy ra chuyện gì, lập tức trèo lên ngọn núi nhỏ bên cạnh.

Lúc này Lục Hi đi qua cửa sắt, men theo một con đường nhỏ chậm rãi đi vào quảng trường bên trong.

Không lâu sau, Lục Hi đã tới bên cạnh quảng trường, nhìn thấy hàng trăm người nhốn nháo rộn ràng bên trong, Lục Hi quát lớn một tiếng: "Lục Thiên Hành tới thăm, Thấp Long Bà ở đâu?"

Lục Hi nói rồi hai tay đút túi đi vào, đối mặt với hàng trăm cao thủ võ đạo Thái Lan, Lục Hi không hề sợ hãi.

Mà lúc này, tất cả mọi người trong quảng tường đều bị Lục Hi làm cho kinh ngạc, anh lại dám tới đây một mình, còn kiêu ngạo như vậy, gọi thẳng tên của quốc sư Thấp Long Bà, đúng là không biết sống chết.

Lục Hi từ tốn đi vào giữa quảng trường, nhóm người lập tức bao vây anh lại, Tang Khôn đứng trước mặt Lục Hi, lạnh lùng nhìn anh rồi nói: "Cậu chính là tên cuồng đồ Lục Thiên Hành đó?"

Lục Hi quan sát một lượt Tang Khôn rồi nói: "Đúng vậy, Thấp Long Bà ở đâu, kêu ông ta ra đây".

"Dựa vào cậu mà cũng xứng để quốc sư ra tay ư, hôm nay Tang Khôn này sẽ kết liễu mạng sống của cậu tại đây, khiến cậu phải trả giá vì sự cuồng ngạo của mình", Tang Khôn lạnh lùng nói.

Lục Hi thản nhiên cười nói: "Nếu như ông muốn chết thì tôi cũng không có ý kiến gì".

Mọi người vừa nghe thấy lời Lục Hi nói lập tức cảm thấy vô cùng tức giận.

Trước mặt nhiều người như vậy mà còn dám kiêu ngạo như thế, đây rõ ràng là không coi bọn họ ra gì.

"Tang Khôn đại sư, dạy dỗ hắn một trận thật tử tế vào".

"Giết chết hắn đi Tang Khôn đại sư".

"Băm thây vạn đoạn hắn ra để tế vua Moro".

Đám đông lập tức xôn xao kêu gào, hận nỗi không thể rút gân lọc xương Lục Hi.

Tang Khôn cùng với nhóm cao thủ cấp tông sư đều nhìn chằm chằm Lục Hi, vẻ mặt tức giận.

Nhất là Tang Khôn, nhìn Lục Hi rồi hung hăng nói: "Không biết trời cao đất dày là gì, còn dám giễu võ dương oai ở Thái Lan chúng ta, hôm nay tôi sẽ giết chết cậu trước mặt vua Moro".

Nói rồi, Tang Khôn toàn thân chấn động, trên người lập tức bốc lên ngọn lửa chân khí cao tới ba mét, hai tay ngưng kết ra hai thanh loan đao dài ba thước, một cỗ khí thế hung ác lập tức xông thẳng lên trời.

Lúc này mấy tông sư đều lùi lại vài bước, ánh mắt nhìn Lục Hi như nhìn một người chết, còn những người khác thì càng lùi xa hơn.

Tang Khôn cũng có tiếng tăm lẫy lừng trong giới võ thuật, thực lực của ông ta mọi người đều biết, trong lòng bọn họ Lục Hi đã ắt chết không nghi ngờ, ai ai cũng nhếch mép cười lạnh.

Mà lúc này, Lục Hi lại mỉm cười thản nhiên, chỉ rút một tay phải ra, trong tay cũng ngưng kết ra một thanh trường đao màu vàng, chỉ về phía Tang Khôn.

Đối với sự khiêu khích của Lục Hi, Tang Khôn giận tím mặt, gào lên một tiếng rồi vung hai thanh đao, đánh về phía Lục Hi như gió giật mưa rào.

Lục Hi tay trái đút túi, tay phải vung thanh trường đao, dùng thuật cận chiến thần quan đã dễ dàng hóa giải được công kích như vũ bão của Tang Khôn, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích nửa bước.

Tất cả mọi người đều sững sờ, lại có người có thể chặn đứng tấn công của Tang Khôn trong trạng thái nhàn nhã như vậy, bọn họ quả thực không dám tin vào mắt mình.

Thế nhưng, thực tế chính là Lục Hi đứng nguyên tại chỗ không chút nhúc nhích, chỉ dựa vào một thanh đao đã chặn đứng Tang Khôn.

Lượt tấn công đầu tiên của Tang Khôn không có bất cứ hiệu quả nào, trong lòng cũng kinh ngạc, xem ra ông ta đã coi thường Lục Thiên Hành này rồi.

Lập tức Tang Khôn lại tấn công thêm đợt nữa, sau đó xoay người trở lại.

Chỉ thấy Tang Khôn nhìn Lục Hi nói: "Coi như đã coi thường cậu, xem ra đã đến lúc nên để cậu biết thế nào là uy lực chân chính của tông sư rồi".

Nói rồi, Tang Khôn quát giận một tiếng, toàn thân chợt toát lên bạch quang khiến người ta chói mắt đến nỗi không mở nổi, sau đó bạch quang dần dần biến mất.

Lúc này, chỉ thấy Tang Khôn đã trở thên cao đúng ba mét, có ba cái đầu, phía sau lưng lại mọc ra đúng 99 cánh tay cầm đủ các loại vũ khí, xuất hiện trước mặt mọi người với trạng thái vô cùng hung tợn.

Trên người ông ta tản phát ra một khỗ khí tức khủng bố như luyện ngục, bao phủ cả quảng trường, một vài võ giả có cảnh giới thấp vẻ mặt sợ hãi nhanh chóng lùi lại, ngay đến mấy tông sư cũng phải liên tiếp lùi đến mười mấy mét.

"Thử Thấp Nô Hóa Thân của Tang Khôn đại sư quả đúng là không tầm thường".

"Tên Lục Thiên Hành này còn không chết mà được à?"

"Đây là thần uy, ngoài quốc sư Thấp Long Bà ra, một khi Tang Khôn đại sư tiết lộ chân thân thì còn ai có thể là đối thủ của ông ta".

Mọi người đều lùi về khoảng cách an toàn, bắt đầu lũ lượt tán thưởng, cảnh giới của Tang Khôn đúng là người bình thường không thể sánh kịp được, pháp ngoại hóa thân này đủ để tiễn bất cứ ai xuống địa ngục.

Lúc này, ba cái miệng lớn của Tang Khôn cùng lúc rống lên, phát ra tiếng rống đinh tai nhức óc, sau đó bổ nhào về phía Lục Hi, thân hình to lớn khiến mặt đất rung chuyển, để lại dấu chân to lớn trên nền đá.
Chương 614: Đại khai sát giới

Mọi người nhìn thấy Tang Khôn uy thế như vậy không khỏi kính phục sát đất, nhất là đám người lần đầu tiên được nhìn thấy Tang Khôn đại sư tiết lộ pháp ngoại hóa thân, vẻ mặt lại càng sùng bái hơn, hận nỗi không thể lập tức bái ông ta làm thầy. Về phần Lục Hi, anh đã hoàn toàn bị đám đông bỏ qua, dưới trạng thái này của Tang Khôn, lẽ nào anh còn có thể sống sót ư?

Thế nhưng đúng lúc này, Lục Hi lại hừ lạnh một tiếng: "Thứ sặc sỡ lòe loẹt, Viêm Long trảm".

Cùng với một tiếng quát lanh lảnh của Lục Hi, trường đao trong tay anh chém ra một nhát cách không, một đạo đao khí hỏa diễm hình lưỡi liềm bắn ra, đem theo tiếng xé gió sắc bén, chém về phía Tang Khôn đang chạy tới.

Lúc này, Tang Khôn đột nhiên cảm nhận được một sự nguy hiểm cực độ, trên mặt đao khí hỏa diệm đó có một loại khí tức khiến linh hồn ông ta bắt đầu run rẩy.

Tang Khôn dưới sự kinh hãi, tất cả vũ khí trong tay đều đốt cháy lên, đánh về phía đao khí hỏa diệm đang chém tới đó.

"Ầm!"

Sau một tiếng nổ vang lên, 99 cánh tay của Tang Khôn bao gồm cả vũ khí đều bị chém đứt, đao khí hỏa diệm không chút trở ngại xẹt qua người ông ta, chặt đứt ông ta rơi xuống dưới đất.

Lúc này, toàn trường tĩnh mịch, tất cả mọi người đều không dám tin nhìn Tang Khôn đã ngã xuống, bọn họ không dám tin Tang Khôn đại sư lại chết như vậy, chết khi chưa đến được bên cạnh đối phương.

Sau một hồi lâu mọi người mới nhận thức được sự thật này, lúc này chỉ thấy mấy tông sư còn lại đó vẻ mặt phẫn nộ bao vây Lục Hi, rồi quát lớn nói: "Hắn lại dám giết chết Tang Khôn đại sư, chúng ta cùng lên, băm vằm hắn ra báo thù cho Tang Khôn".

Lúc này, nhờ có mấy người này cổ động mà lần lượt bao vậy lại, vẻ mặt sát khí đằng đằng.

Mấy tông sư đó chứng kiến Tang Khôn bị giết, trong lòng kinh hãi, nhưng bọn họ cũng bắt buộc phải có phản ứng, bằng không sau này làm sao còn chỗ đứng trong giới võ đạo nữa, nghĩ đến sự lợi hại của Lục Hi, bọn họ liền lập tức cùng nhận thức chung, cùng ra tay vây công Lục Hi.

Anh có lợi hại hơn nữa thì cũng không thể trở thành đối thủ của nhiều người như vậy được, có đánh cũng mệt đến chết.

Còn các võ giả khác cũng ôm tư tưởng như vậy, có bảy tám tông sư đứng chắn đằng trước, bọn họ phải khiến anh mệt đến chết, bọn họ không tin Lục Hi có thể trở thành đối thủ của nhiều người như vậy.

Lúc này, Lục Hi nhìn những người này, lắc đầu ngao ngán nói: "So với nước Hoa Hạ chúng tôi, các người vẫn còn kém xa lắm, nhớ ban đầu bọn họ thà rằng một mình chết trận cũng không muốn vây công Somrai, nhìn các người đi, haiz, so sánh thì tôi lại phát hiện ra đám người Ân Bặc còn tốt chán, xem ra hôm đó nên ăn một bữa cơm với họ".

Nhớ đến khí phách của đám Vương Hổ, Triệu Cần Thiên, Ân Bặc, Phù Đồ, Lục Hi lại tự nhiên cảm thấy xấu hổ.

Còn lúc này, đám người này làm gì có tâm trí mà tán gẫu với anh, tám tông sư cùng quát lên một tiếng rồi đồng thời đánh về phía Lục Hi, ai ai cũng hừng hực khí thế, vô cùng hung hãn.

Những người khác cũng dùng các loại vũ khí, chằm chằm như hổ rình mồi phía sau, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cho Lục Hi một đòn trí mạng.

Lục Hi chỉ cười khẩy nói: "Somrai lạm sát ở nước Hoa Hạ tôi, hôm nay tôi sẽ trả lại cho các người".

Nói rồi trên người Lục Hi bùng phát ngọn lửa màu vàng cao ba mét, trường đao trong tay vung lên, chém giết loạn xạ trong vòng vây của hàng trăm người.

Những nơi trường đao của Lục Hi đi qua gần như không có gì địch nổi, dưới sự chống đỡ của đám tông sư đó, bị đao pháp sắc bén quỷ dị của anh chém cho tim phổi rách cả ra, chỉ biết chống đỡ chứ không hề có khả năng đánh trả.

Còn những kẻ lâu la thì Lục Hi chỉ cần tùy tiện một đao, đao khí đã đủ để cắt đôi thi thể của đám người đó, phơi thây tại chỗ.

Lúc này, tám tông sư đang vô cùng hoảng sợ, cũng không màng đến sẽ đả thương tới người phe mình mà lần lượt thi triển lĩnh vực của mình, còn Lục Hi thì căn bản không hề coi sở trường của họ ra gì, vừa vặn xông vào, đổ ập xuống một đạo nữa.

Nháy mắt đã có hai tông sư nữa bỏ mạng dưới trường đao của Lục Hi, những người khác lại càng chết mấy chục người.

Lúc này, đám người này đã run sợ, sinh ra ý định rút lui.

Trong lòng họ, Lục Hi hoàn toàn chính là một sát thần, căn bản không ai có thể ngăn cản được anh, trừ khi là đích thân quốc sư ra trận.

Thế nhưng, Lục Hi đang hứng khởi giết chọc làm sao có thể cho họ toại nguyện, chỉ thấy anh xẹt qua như một con du long trong đám người, những nơi đi qua liền có người ngã xuống.

Sau một hồi lại có thêm hai vị tông sư nữa bị phân thây, các võ giả khác lại chết thêm mấy chục người nữa.

Đám người đã hoàn toàn sợ hãi, chỉ thấy bọn họ kêu lớn lên rồi lũ lượt bỏ chạy tán loạn, ngay đến bốn tông sư còn lại cũng không màng đến sĩ diện nữa mà bắt đầu chạy trối chết, tính mạng quan trọng, sĩ diện là cái thá gì chứ.

Lúc này Lục Hi mới kiềm chế sát khí, dừng tay lại, liếc mắt nhìn một lượt thi thể khắp nơi, hừ lạnh một tiếng.

Đúng trong lúc này thì nghe thấy một tiếng hô lớn từ bên ngoài.

"Quốc sư tới".

Cùng với tiếng hô, đám người đang bỏ chạy tứ phía lập tức dừng lại, từ xa đã quỳ xuống dưới đất.

Lục Hi nhíu mày, nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc trang phục của quan thị vệ hoàng gia, tay cầm đại kích, chậm rãi đi tới, phía sau có một chiếc kiệu tám người khiêng từ từ đi vào quảng trường, trông cực kỳ bá khí.
Chương 615: Thấp Long Bà ra tay

Lát sau, chiếc kiệu được hạ xuống quảng trường, một thị vệ phía trước kéo rèm lên, để lộ ra một ông lão gầy nhom bên trong.

Ông lão không rõ bao nhiêu tuổi, mặc một bộ trường bào màu vàng, da mặt đã hoàn toàn khô nhăn nheo, chồng chất lên nhau, đôi bàn tay cũng như cẳng gà, trông cực kỳ dọa người.

Thế nhưng đến khi ông ta xuống kiệu, tất cả mọi người đang quỳ dưới đất đều đồng thanh hô: "Cung nghênh quốc sư".

Người này chính là quốc sư nước Thái Lan, Thấp Long Bà.

Chỉ thấy Thấp Long Bà quan sát một lượt xung quanh, sau đó dùng giọng nói khiến người ta ghê răng: "Mọi người đứng lên cả đi".

Sau đó, chỉ thấy ông ta chống chiếc gậy ba toong đầu rắn màu đen chậm rãi đi về phía Lục Hi, vừa đi vừa quan sát thi thể trên quảng trường.

Lúc này đám người đó vừa thấy Thấp Long Bà tới liền lần nữa vây lại, theo sau Thấp Long Bà.

Thấp Long Bà từ từ đi đến trước mặt Lục Hi, mở miệng nói: "Cậu đã giết chết đồ đệ Somrai của tôi, giờ lại đại khai sát giới, coi nước Thái Lan này là nơi không người sao?"

"Phải thì sao, đồ đệ đó của ông tôi đây thấy chướng mắt thì giết thôi, còn cả những người này, ai ai cũng như chó sủa bên tai vậy, khiến ông đây nghe mà phiền chết đi được nên cũng giết luôn, may là ông ngồi kiệu tới, nếu như ông đi bộ tới thì đoán chừng đám người này đều chết sạch rồi", Lục Hi không cảm xúc nói.

"Quá hỗn xược".

"Quốc sư ở đây mà vẫn dám ngông cuồng".

"Quả thực là ngạo mạn đến cực hạn".

Mọi người thấy Lục Hi vẫn dám kiêu căng như vậy trước mặt Thấp Long Bà, lại dám chế giễu cả quốc sư, lập tức lũ lượt kêu gào.

Mà lúc này, Thấp Long Bà chỉ âm trầm cười nói: "Cậu thanh niên, cậu thật sự cho rằng bản thân rất lợi hại sao?"

"Đối phó với lão già như ông thì đủ dùng", Lục Hi lạnh lùng nói.

"Hừ, muốn chết".

Thấp Long Bà hừ lạnh một tiếng, gõ cây gậy ba-toong xuống mặt đất một cái, lập tức một luồng khói đen từ mặt đất bốc lên rồi nhanh chóng lan rộng ra.

Đám người xung quanh thấy vậy lập tức trốn sang một bên cách xa đó.

Nhanh chóng luồng khói đen đó đã bao phủ lấy Lục Hi.

Lục Hi lập tức cảm thấy trong không khí có một mùi hôi tanh, hơn nữa còn có mười mấy đạo lực lượng khổng lồ đang kéo tới.

Lục Hi quát khẽ một tiếng, trên người lập tức bốc lên ngọn lửa màu vàng lợt, trường đao trong tay cũng bốc cháy rừng rực. Lục Hi đã mở ra con mắt xuyên thấu trong nháy mắt.

Lúc này anh mới phát hiện ra, khói đen bao vây anh lúc này đã không bờ không bến, hoàn toàn không nhìn ra bên trong đang có mười mấy con mãng xà màu đen đang lởn vởn, đang thè lưỡi rắn bay về phía anh.

Lục Hi lúc này coi như đã bội phục Thấp Long Bà này, đây là một loại pháp thuật cực kỳ mạnh mẽ, khói đen không những có thể làm mất tầm nhìn mà còn mang cả độc tính, chỉ riêng điểm này thôi đã khiến tông sư bình thường chật vật rồi.

Nếu như không tìm ra đường thì chỉ riêng độc tính ở đây thôi đã đủ giày vò tất cả chân khí của kẻ địch bên trong, khiến hắn cuối cùng trúng độc mà chết, hơn nữa ở đây còn có mười mấy con mãng xà hóa ra từ năng lượng, nhìn trông cũng không dễ đối phó, tông sư bình thường mà trúng chiêu này thì căn bản coi như đi đời.

Có điều, Lục Hi không phải là tông sư bình thường, nhờ vào con mắt xuyên thấu của mình, tầm nhìn của anh không hề bị ảnh hưởng, kháng tính Cự Long cũng hoàn toàn có thể loại bỏ độc tính ở đây, việc còn lại chính là xử lý đám mãng xà kia.

Lúc này mãng xà đã tới gần, một con trong đó há to cái miệng như bồn máu, cắn về phía Lục Hi.

Lục Hi khẽ chấn trường đao, một đạo đao khí hỏa diễm bắn ra, con mãng xà đó lập tức vỡ tan, hóa thành năng lượng ban đầu rồi biến mất vô hình.

Lại một con mãng xà khác nhào tới, Lục Hi lại chém ra một đao, mãng xà bị chém tan biến.

Tiếp theo, Lục Hi liên tiếp chém ra mấy đao, mấy con mãng xà đó đều bị chém tan biến, nhưng Lục Hi lại phát hiện ra số lượng mãng xà không hề giảm đi mà vẫn duy trì số lượng mười mấy con như ban đầu.

Việc này khiến Lục Hi bắt đầu trở nên thận trọng, thuật pháp này giờ xem ra có vẻ tương đối lợi hại.

Những con mãng xà bị chém tan này sau khi hóa thành năng lượng lại tụ thành hình thái mãng xà từ đầu, người bị tấn công trong trận pháp nhìn trông tựa như vô cùng vô tận, cho dù là cường giả có thể kháng chế độc tính trong thời gian dài e là cũng sẽ phải chết vì mệt ở trong đó.

Bởi vì chân khí không phải là thứ vô cùng vô tận, mà đao khí hỏa diệm của Lục Hi mặc dù không tiêu hao chân khí như Viêm Long trảm, nhưng cũng không tránh khỏi việc tiêu hao ít nhiều, chân khí của anh có nồng hậu hơn nữa cũng sẽ có lúc tiêu hao hết, tới lúc đó biết làm thế nào?

Có điều, Lục Hi không tin, đám mãng xà này là vô cùng vô tận, nếu như thật sự như vậy thì pháp thuật này cũng quá nghịch thiên rồi.

Lục Hi bình tĩnh vung đao, từng đao từng đao chém về phía mãng xà đang lao tới, anh không tin Thấp Long Bà này lại có thuật pháp nghịch thiên như vậy.

Mà lúc này, bên ngoài khói đen, Thấp Long Bà đang đứng bên ngoài cách mấy trăm mét khu vực khói đen bao phủ, đôi mắt bắn ra tinh quang.

Thỉnh thoảng trong khói đen lại có một cỗ khói đặc màu đen bay ra, bị gậy ba toong trong tay Thấp Long Bà hút lấy, sau đó từ đuôi gậy ba toong lại tuôn ra bổ sung vào luồng khói đen đó, cứ vòng đi vòng lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK