Mục lục
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

Một người đàn ông mạnh miệng nói: “Dù cậu ta là Diệp Bắc Minh thì sao? Cái trò lúc này còn lởm lắm! Tôi không phục!”  

 

Một võ giả bên cạnh mỉa mai: “Chắc là một kiếm của Diệp Bắc Minh không thể chém ông thành máu được rồi, bởi vì miệng ông còn cứng hơn kiếm của cậu ta!”   

 

“Ha ha ha!”  

 

Tiếng cười vang lên.  

 

……  

  Advertisement

Trong đình hóng mát.  

 

Tần Mộc Dao tháo mặt nạ xuống, lộ ra gương mặt khiến vô số người đàn ông điên cuồng.  

 

“Tiêu Tiêu, một cánh cửa khác để vào Ma Uyên nằm ở đâu?”  

 

Diệp Tiêu Tiêu phun ra một câu: “Tầng cuối cùng của ngục giam Trấn Hồn!”  

  Advertisement

“Cái gì?”  

 

Tần Mộc Dao vừa mới ngồi xuống thì đã giật mình đứng phắt dậy: “Trời ạ!”  

 

“Ý cậu là, anh Diệp phải xuống ngục giam Trấn Hồn một lần nữa ư?”  

 

Diệp Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn cô ta một cái: “Mộc Dao, tại sao cậu căng thẳng thế?”  

 

“Cậu là đệ tử của Tuyệt Trần Y Tiên, tôi chưa từng thấy cậu lo lắng cho người đàn ông nào như thế”.  

 

“Hay là…” Diệp Tiêu Tiêu cười trêu ghẹo: “Hay là cậu thích anh ta rồi?”  

 

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Mộc Dao khẽ tránh đi: “Cậu… Cậu nói bậy bạ gì thế!”  

 

“Sao mà tôi thích anh ta được, chỉ là… Trên người anh ta có một số thứ mà tôi cần thôi”.  

 

“Cậu cũng biết rồi đó, tình trạng của mẹ tôi thế nào, chỉ có lửa Phần Thiên mới cứu được bà ấy!”  

 

“Chỉ có anh Diệp mới có lửa Phần Thiên, nếu anh ta chết dưới ngục giam Trấn Hồn, thì chẳng phải là…”  

 

“Không được!”  

 

Tần Mộc Dao hít một hơi thật sâu: “Tiêu Tiêu, cậu phải giúp tôi”.  

 

“Thử tính xem anh Diệp có thể sống sót ra khỏi Ma Uyên không!”  

 

Diệp Tiêu Tiêu không chịu được sự nũng nịu của Tần Mộc Dao, đành phải đồng ý.  

 

Cô ta nhắm mắt lại, một nguồn năng lượng bí ẩn ngưng tụ trên người cô ta.  

 

Một giây sau đó.  

 

Chỗ mi tâm Diệp Tiêu Tiêu bỗng xuất hiện con mắt thứ ba!  

 

Nếu là người bình thường nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ bị dọa sợ.  

 

Tần Mộc Dao lại bày ra vẻ mặt quá ư là quen thuộc rồi.  

 

Đột nhiên, Diệp Tiêu Tiêu kêu la thảm thiết, con mắt thứ ba bỗng chảy ra nước mắt máu.  

 

Bản thân cô ta cũng phun máu tươi!  

 

“Sao lại như thế!”  

 

“Sao vậy?”, Tần Mộc Dao kinh hãi.  

Diệp Tiêu Tiêu đầy hoảng hốt: “Kim Lân là vật trong ao nhỏ, gặp được sương gió sẽ hóa rồng…”  

 

 

“Số mệnh của anh ta…"  

 

 

“Không thể nào, nhất định là không thể!”  

 

 

“Tôi phải đi tìm sư phụ!”, nói xong thì mặc kệ phản ứng của Tần Mộc Dao, lê lết cơ thể bị thương lao ra ngoài.  

 

 

Bên ngoài khe núi của ngục giam Trấn Hồn.  

 

 

“Này nhóc, cậu có chắc không?”  

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK