Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1371

Bệnh viện Nhân Ái là đâu chứ?

Là nơi mà những người thấp kém có thể vào sao?

Điều này thật là hài hước!

Lý Anh Kiệt tức giận, lúc này lớn tiếng nói: “Bà thật sự là vô phép tắc, bà chỗ nào giống bác sĩ?

Tôi nhất định phải tố cáo bài!”

“Chát!”

Đường Tử Ngọc bước tới, tát vào mặt Lý Anh Kiệt một cái, sau đó lạnh lùng quát: “Tố cáo đi!

Dùng cái này để uy hiếp tôi, anh cho rằng tôi sẽ sợ sao?”

Lý Anh Kiệt không kịp chuẩn bị, bị tát suýt nữa ngã xuống đất, lúc này đang che mặt, trông khá chật vật.

“Ầm!”

Cùng lúc đó, Bùi Nguyên Minh không có ý xem tiếp diễn biến mà trực tiếp tiến thẳng lên phía trước đá vào bụng Đường Tử Ngọc.

“A!”

Đường Tử Ngọc hét lên một tiếng, cả người lúc này bay ra ngoài.

“Đánh người rồi! Đánh người rồi!”

Mấy cô y tá la thất thanh.

Các nhân viên bảo vệ cũng kinh ngạc nhìn cảnh này, sắc mặt hết sức khó coi, hiển nhiên là không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Đường Tử Ngọc không chỉ là trưởng khoa của bệnh viện Nhân Ái, mà điều quan trọng là bà ta còn là thành viên của Đường Môn!

Những người thuộc Đường Môn luôn tự cao tự đại và không xem ai ra gì!

Bất kể là ai, ở trước mặt Đường Tử Ngọc đều chỉ có thể cúi đầu.

Nghe nói có lần người thừa kế của một gia tộc hạng nhất quấy rối tình dục Đường Tử Ngọc trong bệnh viện, kết quả là bị Đường Tử Ngọc đánh gấy tay chân, thế mà gia tộc hạng nhất đó đến cái rắm còn không dám thả.

Với xuất thân từ Đường Môn và thực lực của Đường Tử Ngọc mà nói giờ phút này bà ta thật sự bị một người kém cỏi đá?

Cảnh này quả thực làm người ta khó có thể tin được.

Đừng nói tới năng lực của Đường Tử Ngọc có thể lay động cả Dương Thành, ngay cả mấy chục nhân viên bảo vệ có mặt cũng đủ để Bùi Nguyên Minh ăn đòn một trận.

Đường Tử Ngọc ngẩn người một hồi mới chật vật đứng dậy, ôm bụng nhìn Bùi Nguyên Minh tức giận nói: “Đồ khốn kiếp! Ngươi dám đánh ta!!”

“Cậu có biết tôi là ai không?”

Lúc này, Đường Tử Ngọc nghiêm giọng đe dọa Bùi Nguyên Minh, nhưng bà ta có thể cảm nhận rõ ràng Bùi Nguyên Minh hoàn toàn không coi bà ta ra gì.

Điều này khiến Đường Tử Ngọc vốn luôn tự cao tự đại, vô cùng tức giận, chỉ vào Bùi Nguyên Minh quát lớn: “Cậu có biết lai lịch của tôi là gì không?”

Bùi Nguyên Minh nhẹ giọng nói: “Dù xuất thân như thế nào, bà cũng không có tư cách kiêu ngạo trước mặt tôi”.

“Nói bà không có y đức, chính là không có y đức.”

“Bây giờ nếu bà quỳ xuống xin lỗi tôi và bạn của tôi, tôi có thể tha cho bà”.

“Ngươi … Đường Tử Ngọc tức giận đến nỗi cả người run cầm cập, một lát sau cười lạnh nói: “Tôi đã sớm biết Dương Thành đều là nhà quê, quả thế thật”

“Ngươi còn không biết Yến Kinh Đường Môn là cái gì, còn dám khiêu khích bệnh viện Nhân Ái sao?”

“Yến Kinh Đường Môn rất lợi hại sao?” Bùi Nguyên Minh nhẹ giọng nói.

Đường Tử Ngôn vẻ mặt tự hào nói: “Lợi hại lắm? Tôi nói cho cậu biết, nó đặc biệt lợi hại!

Nhưng cậu, một kẻ thấp kém, hẳn là chưa từng nghe qua Đường Môn, huống chỉ là hiểu được hai chữ này đại biểu cho cái gì”

“Nhưng ngươi biết tứ thiếu gia của Yến Kinh, đúng không?”

Nhiều người ở bên cạnh giờ phút này sắc mặt đều có chút thay đổi.

Vì tầm nhìn hạn hẹp nên mọi người ở Dương Thành thực sự không biết lai lịch của Đường Môn là gì.

Nhưng Tứ thiếu gia của Yến Kinh đều đã từng nghe nói qua.

Bởi vì một trong bốn vị thiếu gia này là người có địa vị rất cao, bốn vị thiếu gia của Yến Kinh được nhắc đến rất nhiều ở khắp nơi.

Điều này cũng khiến cho thiên hạ biết rằng tứ thiếu của Yến Kinh một trong số đó là siêu công tử bột và thuộc thế hệ thứ hai ở Đại Hạ.

Trên đời không có kẻ ngu, ở nơi hóa hổ và rồng như Yến Kinh, được mệnh danh là tứ thiếu gia của Yến Kinh thì người đứng đằng sau chống lưng cho bốn người này cũng đủ khiến người ta tưởng tượng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK