Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2886: T

rong phòng bệnh VIP, khắp nơi chất đây hoa tươi, phía trên viết đầy lời chúc phúc nói là fans Trần Đồng Hoa đưa, nhưng trên thực tế ra sao thì không ai biết.

Trong tay Lý Linh Đơn cũng đang cầm một bó hoa bách hợp, sau khi đẩy cửa vào, anh ta híp mắt nhìn Trần Đồng Hoa vô cùng suy yếu trên giường bệnh, cười nói: “Đồng Hoa, cô có ổn không?”

Đồng thời trong lòng anh ta có tiếc nuối nhàn nhạt chợt lóe lên.

Sao vận may của Trần Đồng Hoa lại tốt như vậy chứ, thế mà được ngư dân đi ngang qua cứu sống?

Tên ngư dân kia anh ta đã tra xét 18 đời tổ tông một lần, đúng là ngư dân thận sự, hơn nữa mỗi ngày đều sẽ đi qua cảng Victoria vào một thời gian cố định Dưới sự tiếc nuối mình không chú ý tới điểm này đồng thời trong lòng của Lý Linh Đơn cũng tràn đầy tiếc nuối việc đã đến nước này.

Dù sao rất nhiều chuyện phải chú ý đến thời gian.

Tối hôm qua nếu Trần Đồng Hoa quả thật đã chết, như vậy anh ta càng làm lớn dư luận chĩa về phía Bùi Diễm Lan, càng làm người khác chú ý.

Thế nhưng chuyện bây giờ đã đến tình trạng này, Trần Đồng Hoa nhảy xuống biển không chết, giờ mà chết nữa thì có ý nghĩa gì chứ?

Một khi bị Bùi Diễm Lan nhận ra là cố ý, như vậy rất dễ sẽ biến khéo thành vụng.

Cho nên, Lý Linh Đơn chỉ có thể bất đắc dĩ quyết định để Trần Đồng Hoa tiếp tục sống sót, đợi cơ hội tiếp theo cần đến mạng của cô tạ Dù sao mặc dù Trần Đồng Hoa là quân cờ, nhưng là quân cờ có chút giá trị kinh người.

“Ngài Đơn, cảm ơn đã quan tâm”

“Tôi rất khỏe”

Vẻ mặt Trần Đồng Hoa tái nhợt chống người lên, nặn ra một nụ cười chân thành với Lý Linh Đơn “Nhưng có thể là bởi vì tôi nhảy xuống biển đầu óc bị đụng choáng váng, có một số việc không nhớ rõ lắm”

“Tôi chỉ nhớ tôi đề nghị nhảy xuống biển muốn hãm hại Bùi Diễm Lan, những chuyện khác đều quên mất”

“Đúng rồi, điện thoại di động của tôi bị nước vào hỏng rồi, anh có thể cho người mang một cái mới qua đây cho tôi được không, không có điện thoại di động không tiện lắm”

Nhìn thấy lúc này Trần Đồng Hoa chỉ nhớ rõ là chính cô ta nhắc tới nhảy lầu, chuyện sau đó bị anh ta dùng thôi miên cường độ thấp hoàn toàn không có ấn tượng.

Một chút sát ý cuối cùng trong lòng Lý Linh Đơn được thu lại sau đó anh ta nói: “Đồng Hoa, tuy rằng chuyện nhảy xuống biển này là tự cô nói”

“Thế nhưng tôi không đúng lúc ngăn cản cô, là lôi của tôi “Tôi còn tưởng rằng cô chỉ nói chơi một chút thôi!”

“Gô nên biết, cô rất quan trọng đối với tôi”

“Đồng ý với tôi, sau này đừng làm loại chuyện ngu ngốc này, được không?

Trần Đồng Hoa lo lảng nói: “Vậy chuyện Bùi Diễm Lan bên kia..”

Trong đôi mắt Lý Linh Đơn lóe lên tiếc nuối âm mưu không thực hiện được, sau đó thản nhiên nói: “Đây cũng không phải là chuyện các người nên lo lắng”

“Kế tiếp giao tôi, tôi sẽ cho người tiếp tục công kích Bùi Diễm Lan trên mạng.”

“Mà cô thì chịu trách nhiệm nghỉ ngơi thật tốt, cũng không cần có bất cứ động tĩnh gì trên mạng nữa”

“Lấy tĩnh chế động, lúc cần, tôi sẽ lại để cho cô lộ diện”

“Được rồi, chờ sau khi tôi lấy được sòng bạc nhà họ Hòa, dựa theo ước định, tôi sẽ cho cô một khoản tiền, tôi cũng sẽ ở trước mặt cậu chủ Lý thỉnh công cho cô…”

Trong lúc nói chuyện, Lý Linh Đơn đưa tay vỗ vỗ vào vai Trần Đồng Hoa, sau đó xoay người rời đi.

Trên mặt của Trần Đồng Hoa vẫn luôn nở nụ cười, đợi đến lúc thân hình Lý Linh Đơn biến mất, nụ cười trên mặt cô ta mới biến mất, thay vào đó lại là vẻ oán độc.

Cô ta rất rõ ràng, nếu như không phải là Bùi Nguyên Minh sớm có sắp xếp, hơn nữa cô †a trình diễn tốt thì sợ rằng Lý Linh Đơn đã móc ra súng lục bên hông trực tiếp tiễn cô ta lên đường rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK