Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe được những gì Bùi Nguyên Minh nói, Dương gia Lão thái quân rốt cục thở dài một hơi.

Bà ta nhìn về phía phương tây xa xôi, thật lâu sau mới thở dài nói: “Ta thật sự không biết nhiều lắm.”

“Tuy nhiên, ta chỉ có thể nói cho ngươi một sự kiện.”

“Đó là, tuyến online của ta là ở Kim Lăng.”

“Người này là đại thiếu Kim Gia Kim Lăng, Kim Tuấn Anh…”

Nghe thấy cái tên này, con ngươi của Bùi Nguyên Minh chợt co rút lại.

Thập đại gia tộc cao cấp Kim Lăng Kim Gia đại thiếu, người thừa kế Kim Lăng Kim Gia, thế mà cùng Trường Sinh Điện có quan hệ!?

Mang theo tin tức này, Bùi Nguyên Minh xoay người rời đi, sau đó lệnh cho Hoàng Thiên Hoa đưa Dương gia lão thái quân trở về Tân Thành.

Anh tin rằng, Tân Thành bên kia sẽ hiểu được nên làm thế nào.

Về phần Bùi Nguyên Minh, anh rời tàu du lịch, tìm một nhà hàng bên bờ biển.

Anh để Bùi Cửu Phong mời Bùi Nhã Lan đến, cùng nhau dùng bữa và tán gẫu.

Mọi người tán gẫu rất lâu, đến chạng vạng mới giải tán.

Bùi Nguyên Minh nguyên bản còn chuẩn bị đi gặp Bùi Văn Cẩn cùng phu nhân.

Nhưng lại biết được, hai vợ chồng này hiện tại, đã vung tay gác kiếm.

Sau khi đem quyền hành tại cảng cược Bùi Môn ở Hong Kong giao cho Bùi Nhã Lan, cả hai đã chạy đến Bắc Âu du lịch.

Chỉ có thể nói, đây là cuộc sống hạnh phúc thực sự của hai vợ chồng.

Bùi Nguyên Minh chỉ có thể gửi tới Bùi Văn Cẩn lời chào hỏi.

Ngay sau đó, Bùi Văn Cẩn gửi lại một tin nhắn, với kết quả là hai vợ chồng, đang mang thai một đứa trẻ khác, hiện tại ra ngoài là vì tránh đi sóng gió của cảng cược Bùi Môn, an tâm dưỡng thai.

Bùi Nguyên Minh thật lòng cảm thấy mừng cho họ, nên dứt khoát xóa bỏ tin nhắn, để tránh tin nhắn bị truyền ra.

Sau khi chia tay những người này, Bùi Nguyên Minh liền để Bùi Nhã Lan đưa mình tới sân bay, anh chuẩn bị đêm nay liền bay đi Kim Lăng.

Trong chiếc Rolls-Royce thon dài, Bùi Nhã Lan mặc quần tất chân màu đen, trên tay cầm một ly Champagne đưa cho Bùi Nguyên Minh.

“Đại sư huynh, anh thật sự không định ở lâu tại cảng cược hai thành mấy ngày sao?”

” Môn chủ cũng nói, nếu như anh nguyện ý, vĩnh viễn ở lại cũng không thành vấn đề.”

” Cảng cược Bùi Môn Hồng Kông, có thể nói là của tôi, cũng có thể là của anh.”

Nói đến đây, Bùi Nhã Lan vốn vẫn luôn lãnh đạm, trên mặt thoáng hiện lên một tia đỏ bừng.

Nhưng cô nhanh chóng quay người lại, che giấu biểu cảm của mình rất tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK