Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2907

So với sự ngạc nhiên của người khác, Lý Liên Kiệt ngược lại rất bình tĩnh, không có bất kỳ biểu hiện nào khác.

Suy cho cùng số người quỳ gối trước mặt anh ta không phải là một nghìn thì cũng tám trăm, nhiều thêm một Đổng Quốc Đạt hay thiếu một Đổng Quốc Đạt, cũng không có gì khách biệt.

Anh ta chậm rãi bước tới, khom xuống vỗ vào mặt Đổng Quốc Đạt, mỉm cười nói: “Cảng.

đốc Đổng, ông như vậy là không được. Vừa rồi còn kiêu ngạo muốn rút súng ra khiêu khích tôi. Vì sao? Khi tứ công chúa vừa bước ra, ông lại trực tiếp quỳ xuống rồi?

Xem ra, các quan chức cấp cao của Đế quốc Ba Tư nói đúng. Giới thượng lưu các người ở Cảng Thành, chẳng qua chỉ là một con chó được đế quốc Ba Tư nuôi dưỡng.

Vào ngày thường thì ra dáng người, khi cần quỳ, đầu gối lại mềm hơn ai hết, giãm đạp lên người như ông, thật sự chẳng có thú vị gì cả!

Nể tình tên phế vật như ông, tôi cho ông một cơ hội để lau mũ giày của tôi, tôi sẽ tha cho ông. Tôi cũng có thể hứa với ông, cho ông cơ hội để đàm phán hòa bình”

Trong khi nói chuyện, Lý Liên Kiệt duỗi giày da ra trước mặt Đổng Quốc Đạt với nụ cười trên môi.

Cảnh tượng này khiến Đổng Hoài An run cả người, và hét lên: “Lý Liên Kiệt, anh thật quá đáng!

“Không sao, là vinh hạnh của ba được hầu hạ Lý thiếu chủ!”

Đổng Quốc Đạt liếc nhìn Đổng Hoài An và ra hiệu cho cô ấy đừng kích động, sau đó dùng bộ đồ cao cấp tinh tế của mình để lau sạch phần trên giày của Lý Liên Kiệt.

Sau đó, ông ta còn hà ra một hơi, với vẻ mặt nịnh nọt: “Lý thiếu chủ, cậu hài lòng chưa?

Ngay cả lúc này, Đổng Quốc Đạt vẫn thể hiện ra một khuôn mặt dịu dàng văn nhã của mình.

Chỉ là có người cảm thấy mí mắt nhảy dựng, một người ở vị trí cao thật sự có thể chịu đựng điểm này, thật sự khó có thể tưởng tượng được tâm cơ của ông ta thâm sâu đến mức nào.

“Hài lòng, thực rất hài lòng”

“Chả trách gia nô ba họ như ông cũng có thể trở thành Thống đốc Cảng Thành, bản lĩnh co được dãn được này của ông, ít ai có thể làm được lắm.”

Sau khi nhìn Đống Hoài An một cách chăm chú, Lý Liên Kiệt nói: “Nể mặt một người ba như ông hiểu chuyện như thị sẽ không động đến con gái của ông”

“Nhưng người phụ nữ này là vợ chưa cưới của tôi. Tôi e răng hôm nay tôi phải giữ cô ấy ở đây”

Anh ta đang nói tới Bùi Diễm Lan, hiển nhiên Lý Liên Kiệt cũng không định tha cho Bùi Diễm Lan chủ động đưa tới cửa này.

“Lý, đủ rồi!”

Ngay khi Bùi Diễm Lan định nói, tứ công chúa nhẹ giọng nói: ‘Mối ân oán của anh với Cảng đốc Đổng đã xóa sạch. Vê phần hôn ước của anh với Bùi tiểu thư, anh có thể đến Cảng Thành và Las Vegas Bùi môn, từ từ nói chuyện. Hôm nay, đừng làm Cảng đốc Đổng mất mặt nữa”

Nghe thấy trong lời nói của tứ công chúa có chút bất mãn, Lý Liên Kiệt cười nhẹ, sau đó quay đầu nhìn tứ công chúa nói: “Tôi nghe cô hết”

Đồng thời trong lòng cũng có chút khinh thường, cho dù là hoàng thất quý tộc như tứ công chúa, vẫn biết ghen ty với người con gái khác.

Chỉ là thân phận của tứ công chúa đặt ở đây, cho dù là Lý Liên Kiệt cũng không dễ dàng cự tuyệt. Suy cho cùng, dù có quyên lực đến đâu, anh ta cũng chỉ là một con chó trong đế quốc Ba Tư.

Đổng Quốc Đạt lúc này mới chậm rãi đứng lên, cung kính nói: “Cám ơn tứ công chúa đã hòa giải”

“Đại ơn đại đức, Đổng Quốc Đạt tôi không thể nào quên.”

“Đống Quốc Đạt, mọi người đều là người thông minh, cho nên đừng nói những chuyện vô nghĩa vô ích này nữa.”

Đối với lời nói trong lời có ý của Đổng Quốc Đạt, ngay cả hứng thú suy nghĩ tứ công chúa cũng chẳng có.

Cô ta liếc nhìn Bùi Diễm Lan một cái, sau h lùng nói: “Ông đã đến đây rồi, có lẽ là tôi thuyết phục Lý Liên Kiệt, dĩ hòa vi đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK