Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1834:

Nhìn thấy hai quyền này, cuối cùng Bùi Nguyên Minh cũng nghiêm túc một chút, chẳng qua anh vẫn đứng yên tại chỗ không cử động, chỉ có đầu hơi nghiêng đi một chút, vừa vặn chỉ có chút xíu ấy tránh thoát được một kích của Tạ Doãn Thân.

Vẻ mặt Tạ Doãn Thân bình tĩnh, lúc này nắm tay không đổi, mà nửa người dưới đứng ở tầng mây, hai quả đấm thay đổi góc độ, giống như cơn bão đánh về phía hai bên huyệt thái dương của Bùi Nguyên Minh.

Bùi Nguyên Minh vẫn có vẻ mặt bình tĩnh, nhưng lúc này anh lùi về sau nửa bước, tránh thoát khỏi một kích nguy hiểm.

“Bùm!”

Tạ Doãn Thần không từ bỏ từ đây, hai đấm đánh giết lần thứ nữa, bây giờ đánh về phía ngực Bùi Nguyên Minh.

Một chiêu này tránh cũng không thể tránh, một khi bị đánh trúng, xương sườn của Bùi Nguyên Minh sẽ bị gãy mấy cái.

Bùi Nguyên Minh ra tay lần nữa, nhưng bây giờ anh không ra quyền, mà tay phải nhấn một cái trên quyền phong của Tạ Doãn Thần, cả người bắn về phía sau.

Trong liên tiếp công kích, Bùi Nguyên Minh đều không ra tay, mà không ngừng né tránh.

Dưới cái nhìn của người ngoài, Bùi Nguyên Minh đã rơi vào thế hạ phong, căn bản không có đường sống trở tay.

Mà đám vệ sĩ của nhà họ Tạ đều liên tục reo hò.

Theo bọn họ, thế tử Tạ nhà mình vô địch.

Bùi Nguyên Minh có thể là đối thủ của anh ta được sao?

“Có chút thú vị”

Mấy kích không trúng, vẻ mặt Tạ Doãn Thần không chút thay đổi, thân thể anh ta lại cử động, bây giờ động tác nhanh hơn vài phần.

Thắt lưng hơi cong lại, quyền tiến lên, mỗi một kích đánh xuống, đều mang theo khí thế long trời lở đất.

Nếu nói vừa rồi là Tạ Doãn Thân thăm dò, như vậy lúc này, anh ta đánh ra bản lĩnh chân chính.

Một kích như vậy, trái lại Bùi Nguyên Minh có chút hứng thú.

Thân thể anh dừng lại, quay người đá chân ra.

Một kích này không có bất cứ kỹ xảo gì đáng nói, chỉ nhạt nhẽo không có gì lạ như thế, nhưng chỉ trong nháy mät, gương mặt Tạ Doãn Thần thay đổi.

Bởi vì một cước nhìn đơn giản, nhưng đánh thẳng vào chỗ trống duy nhất của anh ta lúc này.

Nếu tiếp tục ra quyền, như vậy chẳng những anh ta không đánh được Bùi Nguyên Minh, còn bị Bùi Nguyên Minh đá bay.

Lúc này, rung động trong lòng Tạ Doãn Thần đã tới cực hạn.

Chẳng trách thế tử Minh ở Đà Nẵng có bản lĩnh quản lý Đà Nẵng, đơn thuần là thực lực như vậy, đã vượt qua tưởng tượng của người thường.

Võ cổ có thể tu luyện tới mức này, nếu đặt ở cổ đại đã là đại tướng quân chỉnh chiến sa trường.

Mà ở hiện đại, thì là Chiến Thần.

Nói một cách đơn giản, ở trong mắt Tạ Doãn Thần, Bùi Nguyên Minh đã có đủ thực lực cấp Chiến Thần.

Nhưng rung động thì rung động, lúc này Tạ Doãn Thần lại nhanh chóng thay đổi chiêu thức, thân thể cũng xoay chuyển, đá ra một cái.

“Râm!”

Chân hai người chạm nhau, chỉ trong nháy mắt cùng lùi ra sau vài bước.

“Cấp độ Chiến Thần”

“Hiếm có trên thế giới!”

“Chỉ tiếc tôi cũng vậy!”

Vẻ mặt Tạ Doãn Thần tán thưởng, chỉ trong nháy mắt hai tay anh ta giang ra, khí thế trên người đột nhiên bùng nổ, giống như sông Trường Giang sóng lớn mãnh liệt.

Người nào cũng không thể ngờ tới, Tạ Doãn Thần lại có thực lực cấp Chiến Thần.

Đám nhân viên nữ ở đây đều bắt đầu trở nên mê trai, mà đám vệ sĩ thì cảm thấy xấu hổ.

Bên cạnh có một nhân vật như vậy, áp lực quá lớn.

Trái lại vẻ mặt Bùi Nguyên Minh bình tĩnh, gật đầu nói: “Vậy mà bên ngoài xuất hiện một cấp Chiến Thần, đáng quý hiếm có, có chút thiên phú”

Rất rõ ràng, ở dưới cái nhìn của Bùi Nguyên Minh, Tạ Doãn Thần có chút bản lĩnh.

Nhưng Tạ Doãn Thần bực bội khi nghe thấy vậy.

Giọng điệu của Bùi Nguyên Minh, anh ta nghe mà như cảm thấy trưởng bối đang khích lệ đứa nhóc thi đạt điểm tối đa.

“Nào, tiếp tục.” Bùi Nguyên Minh bày ra vẻ mặt nhóc đánh thẳng thì chú sẽ mua kẹo cho cháu ăn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK