Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2216:

“Một đám không phải chi thứ của nhà họ Long, thì là chi thứ nhà họ Phương, chi thử nhà họ Hạ…

“Nói thẳng ra là, các người chỉ là làm việc vặt cho mười gia tộc đứng đầu mà thôi.”

“Làm việc vặt mà hung hãn như vậy, còn tưởng mình thực sự là chính thống trong gia tộc đứng đầu sao?”

“Các người có tư cách kêu gào trước mặt tôi à?”

Vẻ mặt Đường Thiên Đồ rét lạnh, giọng điệu trào phúng.

“Có tin tôi gọi một cuộc điện thoại, đám người các người sẽ mất đi địa vị hiện giờ hay không?”

Nghe lời Đường Thiên Đồ nói, bao gồm Long Kiến Công trong đó, sắc mặt tất cả mọi người thay đổi lớn.

Đương nhiên là Đường Thiên Đồ không có năng lực lớn như vậy, nhưng sau lưng Đường Thiên Đồ có một tổng giáo đầu.

Nếu anh ta nguyện ý mà nói, một cuộc điện thoại gọi đi, khiến mười gia tộc đứng đầu từ bỏ mấy chi thứ, chỉ là chuyện vài phút mà thôi.

Đám chi thứ như bọn họ, trong ngày thường hung hãn ương ngạnh, nhưng gặp nhân vật lớn như tổng giáo đầu, ngay cả rắm cũng không phải.

Chỉ cần Đường Thiên Đồ gọi một cuộc điện thoại, lời nói là ý của tổng giáo đầu, như vậy tất cả sẽ xong đời.

“Di!”

Lúc này Long Kiến Công biết, tiếp tục kéo dài chỉ biết chịu thiệt chịu nhục.

Anh ta cũng biết, e rằng hôm nay mình không làm gì được Bùi Nguyên Minh.

“Họ Bùi, hôm nay vận may của cậu tốt, tôi chấp nhận!”

“Nhưng mà núi xanh còn đó, nước xanh chảy dài, núi và sông ở thủ đô không chuyển, chúng ta còn nhiều thời gian!”

Dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Bùi Nguyên Minh một lát xong, Long Kiến Công xoay người định rời đi.

Đường Thiên Đồ “xùy” một tiếng bật cười, vẻ mặt khinh thường.

“Có người nào nói, các người có thể rời đi?”

Bùi Nguyên Minh vẫn luôn im lặng bước ra nửa bước, vẻ mặt lạnh nhạt mở miệng.

Trong giây phút này, có khí thế vô hình lan tràn ra, bao phủ xung quanh. Mà nghe Bùi Nguyễn Minh nói như vậy, tất cả mọi người quay đầu theo bản năng, vẻ mặt khó có thể tin nhìn Bùi Nguyên Minh.

Người cũng không biết ở trong tình huống như vậy, Bùi Nguyễn Minh còn chuẩn bị làm gì.

Long Kiến Công cũng gian nan xoay người, nhìn chằm chằm Bùi Nguyên Minh với vẻ mặt oán hận mở miệng nói: “Họ Bùi kia, tôi đã nhận tội, cậu còn muốn như thế nào?”

“Chẳng lẽ cậu còn muốn vả mặt tôi nữa sao?”

Vẻ mặt Bùi Nguyễn Minh lạnh nhạt tiến lên, vươn tay vỗ lên mặt Long Kiến Công, thản nhiên nói: “Tất cả mọi người là người trưởng thành, lúc làm việc, phải suy nghĩ kỹ có trả được giá đắt đó hay không.

“Mặt của anh, tôi không có hứng thú vả.

“Lời xin lỗi của anh, tôi cũng không có hứng thú nghe.

“Bởi vì những thứ này không có bất cứ ý nghĩa gì.

“Nhưng mà anh đả thương nhiều người như vậy, còn muốn bắt tôi đi, chuyện này không thể để yên như vậy!”

“Nếu hôm nay không phải Đường Thiên Đồ xuất hiện, nếu không phải bản thân tôi có thực lực “Người của tôi ngay cả mạng đều sẽ mất, mà tôi cũng sẽ bị anh bắt đi, sống không bằng chết”

“Con người tôi luôn không rộng lượng “Tôi chỉ nói nguyên tắc, là mọi người không xúc phạm tôi và tôi không xúc phạm người khác”

“Huống chi anh còn khiến nhiều người của tôi bị thương như vậy.”

“Cho nên hôm nay anh không cho tôi một câu trả lời hài lòng, e rằng không đi được.”

Khi nói chuyện, Bùi Nguyễn Minh vươn tay vỗ bả vai Long Kiến Công, giống như bạn bè nói chuyện với nhau.

Nhưng nghe Bùi Nguyên Minh nói, sắc mặt Long Kiến Công thay đổi.

Đường Thiên Đồ thì lộ ra biểu cảm lẽ đương nhiên.

Tổng giáo đầu đúng là tổng giáo đầu, sao có thể để anh em của mình chịu ấm ức?

Đám người Tần Ý Hàm, Uông Vĩ Thành thì lộ ra biểu cảm kỳ lạ đan xen với vẻ cảm động.

Lúc này nhân nhượng tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất, dù sao thân phận của đám người Long Kiến Công vẫn còn đó Nhưng mà bây giờ Bùi Nguyên Minh lại đứng ra, tuyên bố muốn đòi lẽ phải.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK