Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2279:

“Chuyện của đảm phế vật này, tôi không nói nữa, bây giờ nói tới tình cảnh của anh một chút đi!”

“Nơi này của tôi có năm mươi Binh Vương xuất ngũ, còn có một vị vua của Binh Vương, đã gần tới mức Chiến Thần!”

“Bọn họ đều là người nhà họ Hòa chúng tôi tổn giá cao mời từ chiến trường về!”

“Anh có thể đánh nhau, tôi thừa nhận.

“Nhưng cho dù anh giỏi tới mấy, cũng không có biện pháp giết từ nơi này xông ra ngoài!”

“Bây giờ tôi cho anh hai lựa chọn!”

Hòa Trạch Bình nói tới đây, chân trái “bốp” một tiếng đặt lên bàn.

“Thứ nhất, quỳ xuống nhận lỗi, chui qua đũng quần của tôi, lại tự phế hai tay, như vậy tôi sẽ nể mặt cô Phương, tôi cho anh một con đường sống!”

“Thứ hai, tôi đánh nát từng khúc xương trên người anh, sau đó vứt vào trong bình hoa để anh kêu rên bảy ngày bảy đêm, lại bắt anh đi cho cá ăn!”

“Tự anh chọn đi.

Không đợi Bùi Nguyễn Minh mở miệng, cô nàng tóc vàng kia liếm môi, lạnh lùng nói: “Cậu ba Hòa, cần gì phải phiền phức như thế?”

“Giao anh ta cho tôi đi, tôi đảm bảo sẽ cắt từng miếng thịt của anh ta xuống, khiến anh ta hiểu rõ đắc tội cậu ba Hòa anh ở Las Vegas sẽ có kết cục gì!”

Cô nàng tóc vàng chẳng những là ái tướng của Hòa Trạch Bình, lại càng là tay sai số một của anh ta.

Cho nên lúc này nhìn thấy Bùi Nguyên Minh trâu bò hò hét, cô ta đã sớm khó chịu.

Hơn nữa cô ta tin tưởng vững chắc một quyền của mình, có thể đánh Bùi Nguyễn Minh thành chó chết. Tầm mắt lạnh nhạt của Bùi Nguyên Minh nhìn về phía cô gái tóc vàng, người phụ nữ này nhìn có vẻ yểu điệu, gương mặt động lòng người, nhưng trên thực tế chiến lực không kém, là một nhân vật lợi hại.

Phương Diệu Nga mở miệng nói một lần nữa: “Hòa Trạch Bình, lập tức thả người ra!”

“Bảo bối, sao em không nghe lời như vậy chứ?”

“Xem ra em muốn đảm nhân viên kia của em chết nhanh hơn!”

Khi nói chuyện, Hòa Trạch Bình cười tít mắt vỗ tay một cái.

Nhất thời chỉ nghe trong màn hình truyền ra âm thanh “cót két”, sau đó lồng sắt kia lại hạ thấp một mét.

Lúc này đảm nhân viên đều bị ngâm nửa người vào trong nước biển, vẻ mặt tuyệt vọng. Chỉ cần thủy triều tiếp tục, bọn họ sẽ bị chết đuối.

Cảnh tượng này khiến toàn thân Phương Diệu Nga run lẩy bẩy, cô ta phẫn nộ tới mức cực hạn, nhưng không dám mở miệng một lần nữa, bởi vì cô ta sợ những nhân viên này sẽ vì cô ta mà chết.

Mà nhìn thấy Phương Diệu Nga phẫn nộ tới mức không dám mở miệng, Hòa Trạch Bình liếm môi, biểu cảm trên mặt càng thêm không kiêng nể gì.

Bùi Nguyễn Minh lạnh lùng nhìn Hòa Trạch Bình nói: “Cậu ba Hòa, anh chắc chắn muốn đi con đường này đấy chứ?”

“Không cho mình một chút cơ hội nào sao?”

Hòa Trạch Bình cười ha ha, vẻ mặt khinh thường, đồng thời trong lòng cười mỉa đối với Bùi Nguyên Minh.

Tên này đúng là không biết chữ chết viết như thế nào, mình đã không muốn để ý tới anh, nhưng anh cứ thích gây sự như vậy.

Ngay sau đó, anh ta mặc kệ Bùi Nguyên Minh, thản nhiên nói: “Linda, người đàn ông này là của cô “Cho anh ta một khóa, khiến anh ta nhớ kỹ kiếp sau đầu thai, biết người nào anh ta có thể trêu chọc, người nào anh ta chết cũng không thể trêu chọc!”

Lúc này dưới cái nhìn Hòa Trạch Bình, Bùi Nguyên Minh đã không khác gì người chết.

“Da.”

Linda hơi gật đầu, sau đó tiến lên một bước.

“Tên kia, anh xong đời rồi!”

Quách Anh Hùng nở nụ cười chế nhạo.

“Cô Linda là cao thủ boxing đứng đầu trong quân đội nước Ý, đàn ông chết ở dưới tay cô ấy không một nghìn cũng phải tám trăm!”

“Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!”

“Ha ha ha ha!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK