Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 146

Nếu như Đặng Nhã Lan là người đẹp kiểu lạnh lùng băng giá, thì Trịnh Tuyết Dương lại có vẻ đẹp sắc nước hương trời, hai nữ nhân này ngồi ở cạnh nhau như hai bông hoa nhưng lại có vẻ đẹp khác nhau, đẹp đến mê người, tưởng chừng như đang sống trong khung cảnh của một bức tranh nổi tiếng của thế giới vậy.

Nhưng lúc này Bùi Nguyên Minh ngồi xuống như một cái hòn đá lớn chia rẽ đi vẻ đẹp vừa rồi, nhất thời phá hủy đi cảnh đẹp lúc nãy.

Sắc mặt của Tô Hoài Bão và Giang Văn Huy đồng thời thay đổi.

“Cái thẳng ở rể này, sao anh có thể đến đây! Nhân viên phục vụ, là nhà đấu giá mà mấy người làm ăn như thế này sao, sao lại để người không có thiệp mời đi vào đây hả, ở đây có còn quy tắc gì nữa không?” Tô Hoài Bão giọng nói đầy lạnh lùng nói.

“Đúng vậy, có người tưởng ở rể là có thể tự do đi vào, ngồi ngang hàng được với chúng ta, nhưng cuối cùng thì hắn ta thật sự ngu xuẩn nên không biết bản thân đến cái rắm cũng không bằng!” Giang Văn Huy mia mai nói.

“Đúng vậy, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra đây!”

“Ban tổ chức cho chúng tôi một lời giải thích xác đáng nhất được không?”

Nếu như bất cứ người nào cũng có thể tùy ý tham dự cuộc đấu giá này thì cuộc đấu giá này còn có cái gì giá trị nữa chứ?” Phía sau không ít người cũng bắt đầu tiến hành phụ họa theo, thật sự là bởi vì Bùi Nguyên Minh lúc này trông rất đáng ghét, nếu như ban đầu anh ngồi chỗ khác thì đã không có ai thèm để ý đến anh rồi. Vấn đề ở đây là Bùi

Nguyên Minh lại chen vào ngồi ở giữa hai cô gái xinh đẹp, còn ra vẻ ta đây đại gia nữa, ai cho anh cái quyền đó đấy? Bùi Nguyên Minh lạnh lùng liếc Tô Hoài Bão một cái, sau đó anh bắt đầu lục lọi túi của mình.

“Ha ha ha, lại lục lọi túi làm gì vậy, anh cho rằng là anh là ảo thuật gia có thể làm phép thuật hả? Vừa rồi anh không lấy ra được cái gì, giờ thì anh…” Tô Hoài Bão cười đầy sảng khoái, nhưng nói còn chưa hết câu thi anh ta đột nhiên ngừng cười.

Trước đó đúng là Bùi Nguyên Minh không cầm thiệp mời theo người, nhưng sau đó Hạ Vân đã đi ra ngoài lấy áo khoác mang thiệp mời tới cho anh.

Lúc này Bùi Nguyên Minh cầm thiệp mời lên, thuận tay vung thẳng thiệp mời ra trước mặt Tô Hoài Bão, rồi sau đó nói với vẻ mặt thản nhiên: “Bây giờ anh có thể ngậm cái miệng thối tha của anh lại được rồi chứ?”

“Anh…” Tô Hoài Bão nổi giận đùng đùng: “Đừng tưởng rằng anh có thể lấy thiệp mời giả ra là có thể giở trò bịp bợm trước mặt tôi… Phục vụ, thiệp mời này còn không có tên người mời, cũng không có tên người được mời trên đó, đây có phải là thiệp mời giả không?”

Một nhân viên phục vụ mặc áo vest đen lịch thiệp đi tới, vẻ mặt có phần cổ quái nhận lấy thiệp mời nhìn một lát rồi lễ phép cần thận đưa lại cho Bùi Nguyên Minh, sau đó quay người lại giải thích nói: “Tuy thiệp mời này không có tên người mời và người được mời ở phía trên, nhưng nó thật sự không phải giả, mà dựa vào quy định của chúng tôi, miễn là khách mời có thiệp mời thì không cần biết người đó tới từ đâu, chúng tôi cũng đều sẽ đồng ý cho người đó tham gia hội đấu giá.”

Nói xong, nhân viên liền đi ra chỗ khác. Anh ta không hề sai khi nói vậy. Bởi vì buổi đấu giá này quá nổi tiếng, hàng năm đều có một số ít những nhân vật tiếng tăm trong giới kinh doanh và chính trị tới tham gia, mà những người này đều thích mình không quá bị chú ý và sợ bị phát hiện nên mới có loại thiệp mời giấu tên này.

Việc này ở nhà đấu giá Vân Hòa này là một quy tắc, nhưng đó lại là một quy tắc ngầm nên nhân viên phục vụ không giải thích rõ ràng được. Chỉ có điều sâu trong nội tâm, anh ta đã đánh giá cao người đàn ông trông có vẻ nghèo nàn bần tiện này hơn mấy phần. Bởi vì thiệp mời như vậy không phải là bông cải trắng, tuỳ ý ở đâu cũng có thể có được. Không cần biết anh có được nó như thế nào, chỉ cần anh có nó trong tay thì nó cũng chứng minh rằng anh không hề đơn giản.

Bùi Nguyên Minh cất thiệp mời đi, lại lần nữa thong thả ngồi xuống mà không hề đếm xỉa đến Giang Văn Huy và Tô Hoài Bão.

“Bùi Nguyên Minh, rốt cuộc là vì sao anh có được thiệp mời vậy?” Trịnh Tuyết Dương ngồi bên cạnh không kiểm nổi cơn tò mò của mình, bèn hỏi.

Bởi vì thiệp mời này thực sự là thật, và hơn nữa Trịnh gia cũng không có cơ hội lấy được.

Bùi Nguyên Minh cười như không cười, nói: “Nếu như anh nói anh đã nhặt được nó trên đường lúc bị đuổi ra ngoài, em có tin không?”

Trịnh Tuyết Dương hơi sửng sốt, còn có thể như thế này sao? Bùi Nguyên Minh nói vậy càng làm cô không đoán ra được rốt cuộc những lời này của Bùi Nguyên Minh là thật hay là giả, chỉ có thể nói Bùi Nguyên Minh của hiện tại thật sự quá thần bí.

“Nhặt được thiệp mời này á? Anh cũng may mắn quá nhỉ! Nhưng cho dù anh nhặt được nó đi chăng nữa thì tại đây không có tiền cũng chỉ vô dụng thôi.” Giang Văn Huy mở miệng nói đầy lạnh lùng.

“Cô Lan, sao chúng ta không đổi chỗ khác ngồi nhỉ, ở cạnh người này xui xẻo lắm.” Giang Văn Huy liếc nhìn Đặng Nhã Lan, nói với vẻ mặt đầy nịnh nọt.

Thật là, cái tên ở rể Bùi Nguyên Minh này thật sự không biết xấu hổ mà, chẳng biết mở con mắt ra mà nhìn xem đây là nơi nào mà cứ muốn làm cái gai trong mắt mọi người như vậy, nếu không phải ở đây có nhiều người thì Giang

Văn Huy đã đánh anh rồi.

Lần này Đặng Nhã Lan không đồng ý với lời nói của Giang Văn Huy, mà nhìn về phía Bùi Nguyên Minh với vẻ mặt khá kì lạ, sau đó thản nhiên nói: “Không cần đâu, tôi ngồi ở đây là được rồi.”

Không phải là Đặng Nhã Lan coi trọng Bùi Nguyên Minh, mà đối với những người chơi đồ cổ như họ, đôi khi là may mắn còn quan trọng hơn mắt nhìn gấp trăm lần, nếu như anh đến được đấu giá hội này là do may mắn nhặt được thiệp mời thì cần phải chú ý xem lát nữa anh sẽ để ý đến vật gì, nói không chừng có khả năng sửa được mái nhà dột ấy chứ.

Giang Văn Huy không biết được trong suy nghĩ của Đặng Nhã Lan, lúc này mặc dù trong lòng anh ta thầm ghi hận nhưng cũng chỉ thể ngồi xuống.

Tô Hoài Bão cũng tức giận mà thiếu chút nữa cắn gãy một cái răng vàng rồi, ngồi giữa anh ta và Trịnh Tuyết Dương là Triệu Lan Hương, lần này anh ta đã bỏ ra nhiều tiền để mời Trịnh Tuyết Dương tới, thành ra lại để thắng ở rể

Bùi Nguyên Minh này được hời…

Nghĩ đến đây. Tô Hoài Bão kích động đến mức muốn ra máu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK