Mục lục
Truyện Phú Đại Gia Ở Rể Bùi Nguyên Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1757:

Mặc dù nói tê liệt nửa người sẽ không lấy đi mạng sống của Kim Tuyết Ngọc.

Thế nhưng nếu quả thật giống như lời Bùi Nguyên Minh nói, từ đó biến thành một người thực vật, vậy còn không bằng để cô ta chết đi cho xong!

Cho nên, giờ phút này Bùi Nguyên Minh nói toạc ra một câu, khiến Kim Tuyết Ngọc vô cùng khiếp sợ.

Chẳng qua Kim Tuyết Ngọc cũng coi như một người từng trải, rất nhanh cô ta đã nhíu mày nhìn Uông Linh Đan nói: “Thế mà cô lại nói chuyện của tôi cho một người ngoài?”

Nhưng vừa nói xong, chính Kim Tuyết Ngọc lại lắc đầu, bởi vì chắc hẳn Uông Linh Đan cũng không biết việc này.

Uông Linh Đan cũng hơi sững sờ, sau đó lắc đầu nói: “Làm sao tôi có thể biết cô bị bệnh liệt nửa người được?”

Chỉ là nhớ tới Kim Tuyết Ngọc còn trẻ tuổi mà đã phải biến thành người thực vật giỗng như mẹ mình, hơn nữa còn là người thực vật có tri giác, vào lúc này, Uông Linh Đan không nhịn được rùng mình một cái.

Kết quả như vậy, còn không bằng chết sạch sẽ, quá thê thảm!

Vẻ mặt của Kim Tuyết Ngọc càng thêm âm trâm, dưới cái nhìn của cô ta, Bùi Nguyên Minh không thể nào là mèo mù vớ được cá rán, vậy cách giải thích duy nhất chính là vì để tiếp cận Uông Linh Đan mà anh đã nghe ngóng không ít chuyện.

Trong nháy mắt này, cô ta nhìn vê phía Bùi Nguyên Minh, lạnh lùng nói: “Tên nhóc kia, xem ra vì để trèo lên cành cây cao, cậu đã luyện tập rất nhiều nhỉ!”

“Luyện tập?” Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt mở miệng: “Loại chuyện này cần gì phải luyện tập?”

“Hô hấp của cô dồn dập, mỗi lân tức giận, ngực sẽ có cảm giác nhói đau”

“Cho nên tính cách của cô nóng nảy, nhưng lại không thể không kiềm chế mình, mà điều này làm cho cô cảm thấy rất phiên muộn”

“Nhưng suy nghĩ quá nặng sẽ chỉ làm tăng thêm tình hình bệnh liệt nửa người của cô thôi.”

“Cho nên tôi không đoán sai, bởi vì trở thành bà chủ của thế hệ này, tình trạng bệnh liệt nửa người của cô càng nặng hơn!”

“Mà quan trọng nhất là, cho dù đông y hay là tây y, căn bản cũng không có người nào có thể trị liệu giúp cô, thậm chí cũng không thể làm dịu sự đau đớn của côi”

“Điều mà bọn họ có thể làm được, chính là trơ mắt nhìn tình trạng của cô không ngừng tăng thêm, cuối cùng đưa cô đến trại an dưỡng, coi như một kẻ vô dụng!”

Bùi Nguyên Minh nói rất hời hợt, sắc mặt của Kim Tuyết Ngọc lại vô cùng khó coi, mà Uông Linh Đan cũng có vẻ mặt rung động.

Cô ta không ngờ rằng Bùi Nguyên Minh lại có loại bản lĩnh này.

Kim Tuyết Ngọc thì cau mày lại, dường như mang theo vài phân hy vọng nhìn Bùi Nguyên Minh nói: “Nếu như cậu dựa vào bản lĩnh của mình để nhìn ra tình huống của tôi, như vậy đúng là cậu cũng có chút tài năng”

“Thế nhưng cậu sẽ không cảm thấy, một bác sĩ nhỏ như cậu là có thể xứng với con gái của tôi đấy chứ?”

Nói đến đây, Kim Tuyết Ngọc hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt trào phúng.

“Tôi sẽ không giao con gái cho cậu đâu!”

“Bác sĩ?” Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt lên tiếng: “Tôi cũng không phải là bác sĩ, điều tôi muốn nói cũng không phải là bệnh tình của cô”

“Mà điều tôi muốn nói chính là tình trạng của cô bây giời”

“Nếu như tôi đoán không sai, mùa đông năm nay của cô sẽ trôi qua rất gian nan, nhiều nhất là ba tuần, cô sẽ tê liệt toàn thân, không thể động đậy, đến cuối cùng, ngay cả lưỡi cũng không cách nào động đậy, cũng không cách nào nháy mắt được!”

“Chẳng qua tất cả xúc giác, thính giác, tri giác của cô vẫn còn…”

“Lấy điều kiện của nhà họ Uông, cô cũng có thể sống thật dài thật lâu”

“Nhưng từ nay về sau, cô cũng chỉ có thể là người đứng xem thế giới này, rốt cuộc không cách nào làm được gì cải Bùi Nguyên Minh lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt: “Cho nên, tôi khuyên bà Uông một câu, cô vẫn nên nhanh chóng tính toán đi.”

“Ít nhất trong ba tuần lễ còn lại này, ăn hết những gì muốn ăn, đi hết những nơi muốn đi đi”

“Nếu không về sau cô cũng sẽ không có cơ hội nữa…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK