Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1525

“Bây giờ cô xin lỗi tôi thì có ích gì? Tôi không thể tha thứ cho cô, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ làm hại cô! Sau năm năm cô chỉ cần sống tử tế là có thể bắt đầu lại cuộc sống, vì sao lại ngu ngốc như thế! Cô ngu quá, Tô Nhược Vân!”

Tô Nhược Vân duỗi bàn tay đầy máu tươi nhìn Tô Lam, Tô Lam lệ rơi đầy mặt.

Tuy người phụ nữ trước mắt tội ác tày trời, đến lúc chết cô ta cũng muốn kéo cô theo, nhưng nhìn dáng vẻ đau khổ của cô ta, trong lòng cô cũng không dễ chịu gì.

Tô Lam nắm chặt tay Tô Nhược Vân, “Tôi sẽ đưa mẹ cô về quê, để bà ta sống yên ổn ở đó. Còn em trai cô, tôi sẽ nghĩ cách tìm cậu ta, nếu như con cô có thể sống sót, tôi cũng sẽ nuôi dưỡng nó, cô còn gì muốn nói nữa không?”

Tô Nhược Vân nở nụ cười hiểu ý, “Cảm… Thất, thất, thất…”

Tô Lam nghe không rõ lắm, ghé tai lại gần miệng Tô Nhược Vân.

“Thất, thất…”

“Thất gì cơ?”

Tô Lam còn đang hỏi thì bác sĩ đã nói với Tô Lam: “Mợ chủ, cô ta qua đời rồi.”

Tô Lam ngẩng đầu nhìn về phía mặt Tô Nhược Vân, cô ta đã nhắm mắt, bình thản rời khỏi thế giới này.

“Mợ chủ, cảnh sát đang ở ngoài cửa, họ nói muốn dẫn mợ đi lấy lời khai.” Một người y tá nói.

Tô Lam không có thời gian để đau lòng, cô vội vàng đi ra khỏi phòng cấp cứu.

Mấy cảnh sát đứng ngoài cửa, “Cô Tô Lam, ban nãy xảy ra một vụ án giết người, chúng ta muốn đưa cô về điều tra lấy lời khai.”

Quan Triều Viễn đứng chắn trước mặt Tô Lam, “Cô ta còn chưa chết mà các anh đã nói là vụ án giết người sao?”

“Cô ta chết rồi.” Tô Lam thở dài, “Tôi đi cùng các anh.”

“Anh đi cùng em.”

Quan Triều Viễn đi cùng Tô Lam đến đồn cảnh sát, lúc này đã là hai giờ đêm, màn đêm lặng ngắt như tờ.

“Tô Lam…”

“Tôn trọng một chút!” Quan Triều Viễn lập tức quát lớn.

“Anh Quan, chúng tôi đang thi hành công vụ, làm phiền anh phối hợp một chút.”

Tô Lam biết nếu Quan Triều Viễn ở đây thì không thể lấy lời khai được, “Chồng ơi anh ra ngoài chờ em đi. Không sao đâu.”

Tại Tô Lam năn nỉ mấy lần, lúc này Quan Triều Viễn mới đồng ý chờ ở bên ngoài.

“Tô Lam, cô hãy nói với chúng tôi về quá trình ở hiện trường xảy ra vụ án.”

“Hôm nay là sinh nhật con tôi được một tuần tuổi, Tô Nhược Vân đột nhiên xuất hiện nói muốn trò chuyện với tôi, lần trước tôi bảo khi con cô ta chào đời tôi có thể nuôi giúp cô ta, tôi tưởng hôm nay cô ta đến để nói chuyện gì đó nên cùng cô ta ra chỗ yên tĩnh, nhưng tôi không ngờ cô ta mất khống chế rút dao tự sát, khi tôi cướp lại dao thì cô ta nắm lấy dao trong tay tôi đâm vào ngực mình.”

Cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, “Cho nên ý cô là cô ta định tự sát, sau đó giá họa cho cô?”

“Đúng vậy, hơn nữa trước khi chết cô ta cũng đã nói cô ta đến để giá họa cho tôi.”

“Khi cô ta nói vậy bên cạnh hai người có người khác không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK