Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2026

“Anh nói cho em biết! Nếu không phải vì em thì anh cũng sẽ không bị bệnh! Tiểu Thất bị bệnh, Tam Tam gặp rắc rối, còn cả Cửu Cửu lúc nào cũng quấn lấy anh nữa! Làm anh sắp mệt chết đi được! Em phải chịu trách nhiệm với anh! Mấy hôm nay em không được sắp xếp công việc, phải chăm sóc anh thật tốt!”

Quan Triều Viễn càng nói càng hăng hái hơn.

Tô Lam không phản bác, nhìn gương mặt gầy gò của anh, cô biết mấy ngày nay anh đã phải khổ cực rồi.

“Được, được, em chịu trách nhiệm với anh, em sẽ chăm sóc anh thật tốt.”

Quan Triều Viễn liếc nhìn Tô Lam, trong lòng vui như nở hoa, “Thế này còn được.”

Sau khi kiên trì truyền dịch thêm một ngày nữa, Quan Triều Viễn nhất quyết không ở bệnh viện nữa, may mắn là tình trạng viêm đã giảm rất nhiều, anh cũng không còn sốt nữa. Tô Lam thật sự không thể khuyên nhủ được Quan Triều Viễn nữa nên đành phải nhờ bác sĩ kê một ít thuốc, mang về để dưỡng bệnh.

Sau khi về nhà Tô Lam cũng có thêm một nhiệm vụ, đó chính là giám sát Quan Triều Viễn uống thuốc.

Ngoài ra, cô vừa trở về đã bận rộn chăm sóc Quan Triều Viễn nên chưa kịp nói chuyện với bọn nhỏ. Thế là khi vừa về đến nhà, cô đã đi thẳng vào phòng của bọn nhỏ và đặt quà vào trong phòng chúng.

Cửu Cửu cũng đã đi học mẫu giáo, chỉ khi đến tối thì trong nhà mới trở nên náo nhiệt.

Khi Tô Lam đến phòng của Tam Tam thì phát hiện cậu bé đang ở trong phòng!

“Tam Tam, sao con không đi học vậy?”

Tam Tam nằm sấp xuống bàn, hình như đang làm bài tập, cậu bé không ngẩng đầu lên, “Vâng.”

“Con nói ‘vâng’ là sao, mẹ hỏi tại sao con không đi học!” Tô Lam không thích trẻ con trốn học.

“Trường học bảo con về nhà tự kiểm điểm, con có thể đi học sao ạ?” Tam Tam lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

Lúc này Tô Lam mới nhớ ra hình như Quan Triều Viễn từng nói Tam Tam đã gây họa, người giúp việc cũng có nói với cô, nhưng bởi vì Quan Triều Viễn bị bệnh nên cô cũng không hỏi kỹ, không ngờ lại nghiêm trọng như vậy, lớn chuyện tới mức phải về nhà tự kiểm điểm.

Tô Lam lấy một cái ghế rồi ngồi bên cạnh Tam Tam, “Con đã mắc lỗi gì? Sao lại phải về nhà tự kiểm điểm? Mấy ngày không đi học rồi?”

“Chẳng phải mẹ hỏi bố con là được sao?”

“Thằng nhóc thối này! Đừng viết nữa!” Tô Lam cầm cánh tay của Tam Tam, định để cậu bé đặt bút xuống.

“Á!”

“Sao vậy? Mẹ đâu có mạnh tay!”

Tô Lam kéo tay áo của Tam Tam lên nhìn thì thấy một vết máu đỏ, “Vết này từ đâu ra?”

“Bố cầm thắt lưng đánh con.”

Tam Tam lại tỏ ra rất bình tĩnh.

“Con còn bị đánh ở đâu nữa? Để mẹ nhìn xem” Tô Lam vén áo của Tam Tam lên, trên lưng cậu bé có rất nhiều dấu vết, có vẻ như đã mờ đi một chút rồi.

Tô Lam cảm thấy đau lòng, Quan Triều Viễn ra tay cũng thật tàn nhẫn? Không ngờ anh lại đánh bằng thắt lưng.

“Có đau không?”

“Mẹ không chạm vào thì không đau ạ, con là đàn ông, không có gì to tát cả.” Tam Tam trả lời qua loa.

“Con mới sáu tuổi mà còn nói là đàn ông! Mẹ hỏi con, con lại làm chuyện xấu gì ở trường vậy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK