Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 905

Chẳng phải trong tiểu thuyết đều viết như vậy sao?

Nhưng cô cẩn thận phân biệt ra rằng gối và giường mà mình dùng đều là đồ hiện đại.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Đầu Tô Lam vẫn còn mơ hồ, cô đang định xuống giường thì ngoài cửa truyền đến một giọng nói.

“Ở trong phòng này à?”

“Đúng vậy, chính là phòng này ạ.”

‘Cạch’ một tiếng, cửa được mở ra.

Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi bước vào phòng, bộ đồ thoải mái khiến ông toát ra sức hút riêng của một người đàn ông trưởng thành.

Tô Lam nhìn ông một lượt từ trên xuống dưới, cô vô thức dựa vào giường.

“Ông là ai, tại sao muốn bắt cóc tôi?”

Có vẻ như đây là một vụ bắt cóc! Có lẽ vấn đề xảy ra trên người lái xe lạ mặt đêm qua!

Hoắc Vũ Long nhìn Tô Lam, vành mắt không khỏi ẩm ướt.

Quả nhiên Tô Lam rất giống người chị gái đã mất của mình!

Ông vẫn còn nhớ hồi chị mình bỏ nhà ra đi cũng trạc tuổi Tô Lam bây giờ.

Vì vậy ký ức của ông cũng dừng lại ở độ tuổi đó của chị gái!

“Cậu là cậu của cháu, đứa nhỏ ngốc!”

Giọng nói của Hoắc Vũ Long hơi run rẩy.

“Cậu? Ông nhầm rồi, tôi không có cậu!”

Tô Lam đầy cảnh giác trước người đàn ông trước mặt.

“Cậu chính là cậu của cháu, mẹ cháu tên là Hoắc Vũ Nhu, cậu là cậu của cháu, tên là Hoắc Vũ Long.”

“Ông Hoắc, xin lỗi, ông thật sự nhầm rồi, tên của mẹ tôi không phải Hoắc Vũ Nhu, bà ấy tên là Tô Ngọc, xin ông hãy tha cho tôi.”

Giọng điệu của Tô Lam rất bình tĩnh, cô cũng nghe ra được từ lời nói của người đàn ông này rằng đây không phải một vụ bắt cóc đơn giản, chắc hẳn là nhận người thân.

Nếu không thì sao cô bị bắt tới đây mà còn nằm ngủ thoải mái trên giường, không bị trói chân tay?

Cảm xúc của Hoắc Vũ Long hơi kích động, ông xoay người đi, dùng ngón tay lau nước mắt trên mặt.

Ông cố gắng hít một hơi để mình bình tĩnh lại.

“Người đâu, mang đồ lại đây!”

Một người giúp việc ôm một chồng gì đó tới và đưa đến trước mặt Tô Lam.

Tô Lam đã nhìn thấy rõ, đó là mấy album ảnh, có thể là đã nhiều năm nên đều là ảnh đen trắng.

“Tên của mẹ cháu không phải Tô Ngọc, đó là tên mà bà ấy đổi sau khi bỏ nhà đi để người nhà không tìm được. Tên thật của bà ấy là Hoắc Vũ Nhu, từng là cô cả nhà họ Hoắc bọn cậu.”

Tô Lam như thể đang nghe kể chuyện vậy, hoàn toàn không biết lời nói của người đàn ông này đáng tin đến mức nào.

“Cháu gái, nếu cháu không tin thì cứ xem album ảnh trong tay cháu, xem người đó có giống cháu không?”

Tô Lam cẩn thận mở album ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK