Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3736

Ánh mắt Tôn Quang Tông mong chờ nhìn về phía Lâm Thúy Vân, chờ đợi sự hồi đáp của cô ấy.

Mà phía Lâm Thúy Vân lại vò đầu bứt tai một cách tuyệt vọng, trời ơi, cô ấy nên giải quyết như thế nào đây?

Lòng tự trọng của người đàn ông này quá mạnh mẽ rồi, bản thân từ chối ở nơi công cộng như vậy, sẽ không làm tổn thương nghiêm trọng tới lòng tự trọng của anh ta chứ?

Sau này lại làm ra bất cứ hành vi thái quá nào…

Trong khi đầu óc của Lâm Thúy Vân chuyển hóa bay lượn, trong đoàn người đột nhiên có người bắt đầu gây ồn ào: “Lâm Thúy Vân cô là đám nhà giàu, hơn nữa bây giờ còn là học trò của giáo sư Tư Anh, không nên luôn coi thường Tôn Quang Tông chứ!”

“Tuy rằng người ta có hoàn cảnh gia đình không ra làm sao, nhưng nói gì cũng là phẩm học kiêm ưu mài”

“Cô đứng ngây ngốc như vậy mà không nói chuyện, có phải là quá mất mặt rồi đúng không?”

Tô Lam vừa nghe thấy lời lập tức tức tiếng rồi đứng dậy: “Lời các người nói là có ý gì vậy? Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, đừng có ở đây nói gần nói xa, rốt cuộc là muốn nói cái gì?”

Trong đám người, có một âm thanh chát chúa từ phía sau vọng tới: “Còn có thể có ý gì nữa? Chẳng phải chỉ vì quá nghèo mà yêu người giàu thôi sao, cũng giống cô đó! Tôi nói tại sao khi đó cô lại từ chối chủ tịch hội sinh viên, vì cảm thấy bản thân tìm được người có tiền có quyền hơn!”

“Loại người các người, ngưu tầm ngưu mã tầm mã túm tụm lại với nhau, nhìn thấy cô tìm được kim cương Vương Lão Ngũ, Lâm Thúy Vân cô ta đương nhiên không cam lòng tìm người khác!”

“Chung quy hai người các người là chị em tốt rồi, cô ta làm sao cam lòng bị cô vượt mặt?”

Tô Lam đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Làm sao? Tả Tư Duệ, có những lời không hay nói người khác ngược lại là lộ diện, đường đường chính chính mà nói đó! Hay còn phải nói, lần trước bị chồng của tôi từ chối còn chưa đủ triệt để, bây giờ còn muốn tới một lần nữa?”

Giọng nói của Tả Tư Duệ Tô Lam vừa nghe liền nhận ra rồi Gô ta căn bản dự định trốn phía sau của đám người chế giễu đôi câu là được rồi, không ngờ tới lại bị Tô Lam chỉ đích danh.

Muốn biết thời gian của buổi tụ họp năm ngoái, cô ta bày tỏ muốn có số điện thoại với Quan Triều Viễn, kết quả Quan Triều Viễn chỉ cho cô ta hai chữ: sửu cự.

Bởi vì chuyện này, cô ta tức chết rồi, vốn dĩ cô ta cho răng Lâm Thúy Vân thích Quan Triều Viễn, thế nhưng không ngờ rằng, trong một khoảng thời gian dài, Tô Lam với Quan Triều Viễn mới là một đôi.

Tả Tư Duệ biết Quan Triều Viễn có mặt, cô ta căn bản không dám lộ diện.

Cho dù là bị Tô Lam làm cho oán hận như vậy, cô ta vẫn còn cắn răng, âm thầm trốn sau đám đông.

Tô Lam lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Lâm Thúy Vân: “Thúy Vân?”

Làm sao lại xảy ra chuyện? Lâm Thúy Vân bình thường nếu như gặp phải loại chuyện như thế này, đáng lẽ sẽ không chút do dự từ chối mới đúng, hôm nay tại sao lại như thế này?

Chẳng lẽ những người này ở đây không trâu bắt chó đi cày là thật sao? Không thể nào?

Tôn Quang Tông lúc này vẫn đang quỳ trên mặt đất, trong tay của anh ta cầm hoa hồng nhung, ánh mắt nghiêm chỉnh không gì sánh bằng nhìn về phía Lâm Thúy Vân: “Bạn học Lâm Thúy Vân, anh biết em không phải loại con gái ham mê vật chất kia như những người con gái đó nói”

Tô Lam sau khi nghe được những lời này, thiếu chút nữa trực tiếp tức giận đến phát cười ‘Tên Tôn Quang Tông này bình thường nhìn có vẻ nhút nhát xấu hổ, thế nhưng thời điểm quan trọng này, tại sao lại nói những lời buồn nôn như thế này?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK