Thẩm Loan ngồi ở ghế trên, cúi đầu lật xem tư liệu, khuôn mặt điềm tĩnh
nghiêng nghiêng dưới ánh mặt trời như tắm ánh nắng, nhưng chỉ ai đã gặp rồi
mới biết, người này là nhân vật lợi hại đến mức nào, ví dụ như Thái Vân đang
ngồi bên cạnh.
Từ lúc Trình Hiểu Âu đi vào, đến Lâm Lệ vừa rồi đi ra ngoài, sáu người, cuối
cùng chỉ có hai người ở lại, bốn người còn lại đều "Chủ động từ chức".
Mới đầu Thái Vân khiếp sợ, đến bây giờ đã bình tĩnh, trong lòng biến chuyển
mấy lần, cái loại cảm giác này tựa như ngồi tàu cao tốc, lao lên đỉnh rồi rơi
xuống trong nháy mắt, nhưng vấn đề là cơ bản bạn không đoán trước được khi
nào mới lên đỉnh cao nhất, chỉ có thể thấp thỏm chờ đợi, một lần lại một lần
chịu đựng.
Trình Hiểu Âu để lộ bí mật, Lâm Lộ trộm cướp, Âu Dương làm giả giấy tờ,
Lâm Lệ nhận hối lộ...
Từng vụ từng việc, chứng cứ vô cùng rõ ràng.
Mà Thẩm Loan gần là bày chứng cứ trước mặt họ, cười hỏi: "Từ chức hay là bị
đuổi, tự mình chọn."
Cái nào có hại ít thì chọn cái đó, vứt bỏ một công việc và đạp đổ bát cơm của
bản thân trong ngành, người thông minh đều biết lấy bỏ như thế nào, còn cần
phải mang ơn đội nghĩa với Thẩm Loan.
Thái Vân liếc nhìn các thư mục được sắp xếp gọn gàng trên máy tính để bàn,
chính là những thứ này khiến họ hoảng sợ, thậm chí còn khóc lóc thảm thiết.
"Đến trễ" chẳng qua chỉ là ngòi phát nổ, để Thẩm Loan có lý do để xử lý mà
thôi.
Trước đây, cô là một cấp trên bình dị gần gũi, khảng khái hào phóng, vẻ mặt ôn
hòa với tất cả mọi người, trong công việc dùng sự khoan dung, dường như
chẳng quan tâm cái gì, không thèm để ý, nhưng chính một lớp mặt nạ như vậy
đã dấu mình thành công, che mắt mọi người.
Thái Vân nghĩ, dù tiếp theo đến lượt mình, cô ta cũng sẽ không có bất cứ ngạc
nhiên gì.
Bởi vì, Thẩm Loan làm được!
"Đều thấy rõ ràng chứ giám đốc Thái?" Cười như không cười, giọng điệu chậm
chạp nhẹ nhàng.
Thái Vân chỉ cảm thấy trái tim như bị một con bàn tay vô hình nắm lấy, hít một
hơi thật sâu mới có thể miễn cưỡng khống chế được cơ thể đang run rẩy: "Tổng
giám đốc Thẩm muốn cho tôi thấy cái gì?"
Cô ta nghe thấy giọng nói vô cùng bình tĩnh của mình, hóa ra sợ quá sẽ biến
thành không sợ nữa.
"Không phải tôi muốn cho cô thấy cái gí, mà là cô thấy gì." Giọng nói của thiếu
nữ xen lẫn sự hài hước và dụ dỗ, giống như một người ngoài cuộc đứng xem
chuyện cười, lại giống như người phổ độ chúng sinh chỉ ra con đường lầm lạc
cho loài người.
Là thằng hề mua vui cho mọi người hay là thần phật phóng hạ đồ đao?
Chọn làm sao?
Rất nhiều khi, ngộ đạo thường chỉ là một ý niệm, Thái Vân cười, thận trọng mà
kiên định mở miệng: "Tôi thấy kết cục của kẻ phản đồ, cũng đã ý thức được thủ
đoạn của tổng giám đốc Thẩm."
Thẩm Loan cười khẽ, trong mắt hình như có sự lòng xẹt qua: "Học được nhiều
hay ít?"
"... Sáu người."
"Bốn người còn lại còn cần tôi làm mẫu một lần nữa không?"
Thái Vân nghĩ nghĩ, thành thật nói: "Nếu có thể nói."
"Một cơ hội cuối cùng, mở to hai mắt mà nhìn cho rõ."
"...Vâng."
Thẩm Loan gọi điện thoại nội bộ: "Gọi người cuối cùng vào."
Ngoài văn phòng, Miêu Miêu buông điện thoại, dựa vào tường, ánh mắt
nhìnLưu Nghệ hoảng loạn, nâng cằm, khí thế lên cao: "Mời vào——"
Tim Lưu Nghệ căng thẳng giống như giây tiếp theo sẽ nhảy ra khỏi yết hầu,
nghĩ đến sáu người trước đó, theo bản năng rùng mình.
"Tự mình an ủi" và "Không có sợ hãi" trong long mà cô ta chuẩn bị sẵn đã bay
sạch.
Cô ta không nghĩ đi cũng không muốn đi, nhưng phía sau là bức tường cứng rắn
lạnh băng, thời thời khắc khắc nhắc nhở cô ta——
Lưu Nghệ, cô đã sớm không con đường lui.