Thất Thải Thiên Long.
“Phải quyết đấu một trận mới được sao?”
Nhìn hư ảnh Thất Thải Thiên Long kia, Mục Vỹ hơi sửng sốt nói.
Chỉ có điều hắn có thể cảm nhận rõ ràng hư ảnh Thất Thải Thiên Long trước mặt này không phải quá mạnh.
E rằng hư ảnh của Thất Thải Thiên Long chính là ấu long chết lưu trong bụng như lời Quy Nhất đã nói.
Nhưng mà đối với Mục Vỹ hiện tại mà nói, dù là ấu long thì cũng là kẻ địch nguy hiểm.
Gào…
Hư ảnh hình rồng rít gào một tiếng, toàn bộ không gian trong thế giới thủy tinh bắt đầu rung chuyển. Dưới tiếng rít gào ấy, hai tai, lỗ mũi, khóe miệng của linh hồn thực Mục Vỹ đều rỉ máu.
Mạnh quá!
Mạnh mẽ khác thường!
“Giết được nó thì ngươi mới có thể có được tấm bia đá thứ hai, nếu không chỉ có một con đường chết.”
Quy Nhất hô lên một tiếng rồi im bặt không nói gì nữa.
“Mẹ kiếp! Với khí thế này mà ngươi chỉ biết cổ vũ ta thôi sao? Có thể làm chút gì đó thực tế hơn không?”
“Trong tấm bia đá kia ẩn chứa ý thức còn sót lại của Thất Thải Thiên Long, còn linh hồn thực của ngươi thực ra cũng chỉ là thể ý thức mà thôi. Đây là một trận quyết đấu của linh hồn, ta không giúp được, tự lo đi!”
Quy Nhất vừa dứt lời, mọi thứ đã hoàn toàn yên lặng.
Mục Vỹ đã hiểu trông cậy vào tên này không khác gì với việc tự sát.
“Giết!”
Mục Vỹ khẽ hô một tiếng, hư ảnh kiếm Tiềm Long đã xuất hiện, hắn lập tức lao thẳng ra.
Tuy là linh hồn thực, nhưng nó có tất cả sức mạnh của hắn, điều khác biệt duy nhất đây đều là lực linh hồn ngưng kết mà thành.
Gào…
Một tiếng gầm nhẹ vang lên, đuôi của Thất Thải Thiên Long quật một cái về phía Mục Vỹ.
Bịch, cả cơ thể của Mục Vỹ trực tiếp nghênh đón đuôi rồng, nháy mắt bị đánh bay.
“Mạnh thật”.
Đến bây giờ, Mục Vỹ phải công nhận rằng, dù Thất Thải Thiên Long này chỉ là tàn hồn của ấu long, nhưng sức mạnh khủng khiếp của nó cũng đủ khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi.
"Long Tường Vạn Lý!"
Mục Vỹ khẽ quát một tiếng rồi cầm trường kiếm chém ra.
Hắn thông thuộc đủ các loại kiếm pháp, dựa vào bốn tầng kiếm tâm, hắn không tin mình không thu phục được ấu long này.
Long Tường Vạn Lý, Kiếm Xuất Cửu Thiên.
Mục Vỹ vừa chém một kiếm, một long ảnh màu đen ở trước người hắn đã bay đi.
Long ảnh do kiếm khí của trường kiếm hóa thành dài đến hàng nghìn mét, kiếm khí cuồn cuộn đông nghịt như châu chấu bay đầy trời.
Vù vù…
Từng tiếng xé gió vang lên, kiếm khí dài cả nghìn mét ấy đã hóa thành một chuỗi kiếm khí khi lao tới trước hư ảnh rồi tấn công nó.
Keng keng, vô vàn đường kiếm khí kia bổ thẳng tới hư ảnh ấu long kia, nhưng mãi vẫn không thể đâm thủng dù chỉ một chút.
“Mẹ kiếp!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, Mục Vỹ không nhịn được mắng nhiếc.
Long Tường Vạn Lý này chính là một trong các chiêu thức kiếm pháp mà hắn đã học được ở kiếp trước, chuyên dùng để đối phó với Long tộc.
Thử đâu trúng đấy, nhưng không ngờ bây giờ lại mất công hiệu.
“Không phải tại kiếm pháp của ngươi đâu, do thực lực của ngươi quá yếu. Sức mạnh linh hồn thực quá yếu ớt, không thể phá vỡ được phòng ngự của ấu long kia”, Quy Nhất giải thích.
“Vậy phải làm sao?”
“Ừm, ngươi có thể lựa chọn bị đánh, tiêu hao sức mạnh linh hồn thực của nó, dù sao cũng là hư hồn ấu long nên nó không duy trì được sức mạnh quá lâu đâu. Ngươi cố chịu bị đánh lúc nó mạnh nhất thì sẽ có thể phản kích”.
“Liệu ta có bị đánh chết không đấy?”
“Phải xem năng lực của ngươi thế nào thôi”.
Nhìn thấy vuốt rồng của ấu long to lớn kia đã vung qua đây, Mục Vỹ không nói nhiều, hai Lưu Ly Kim Thân trực tiếp xuất hiện trước người, cùng trường kiếm chống trả đòn tấn công kia.
Rầm…
Khi vuốt rồng kia cào xuống, cơ thể Mục Vỹ giống như một hòn đá nhỏ, dưới lực vỗ của vuốt rồng to lớn kia, người hắn đập vào mặt đất thủy tinh bên dưới tạo thành từng vết nứt.
Đây chính là thủy tinh được hình thành từ nước bọt cả chục nghìn năm, độ cứng khỏi phải bàn cãi.
Song dù thế, nó vẫn bị Mục Vỹ đập vỡ khi đỡ đòn tấn công cực mạnh này.
Linh hồn thực đã chịu chấn động mạnh và thương tổn, Mục Vỹ nhìn phía dưới, tốc độ chảy của máu huyết trong cơ thể hắn ngày càng nhanh hơn.
“Không ổn rồi!”
Mục Vỹ biết một khi bản thân lâm vào bước đường cùng thì Cửu Linh Đoạt Thiên Bia sẽ không thể nào chống lại được một tấm bia khác, máu tươi trên người mình cũng sẽ bị hút sạch sẽ.
Không thể trốn, chỉ có thể liều mạng.
Nếu như hắn có thể đánh bại hư ảnh này, vậy long huyết kia chính là của hắn. Sau này ra ngoài, Vạn Cổ Huyết Điển đại thành sẽ có lợi rất lớn với hắn
Đây mới là điều mà bây giờ Mục Vỹ muốn làm nhất.
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, chín Nguyên Cầu màu đen đã tập trung ngay quanh người Mục Vỹ, hai Lưu Ly Kim Thân tiếp tục bảo vệ cơ thể hắn.
Mà điều quan trọng nhất chính là Vạn Cổ Huyết Điển đã bắt đầu chuyển động dưới sự dẫn dắt của linh hồn thực.
Đây là lần đầu tiên Mục Vỹ tu luyện đến tiểu thành thứ tư để dẫn động Vạn Cổ Huyết Điển.
Vạn Cổ Huyết Điển không chỉ là một môn tu luyện thể thuật của sức mạnh huyết mạch, nó còn làm tăng thêm sức mạnh cho sự công kích của hắn.
Lần này Mục Vỹ coi như hoàn toàn dốc hết vốn liếng của mình ra rồi.
Cửu Thiên Tụ Thiên Khí, Vạn Cổ Huyết Điển, bốn tầng kiếm tâm, đây là những con át chủ bài mạnh nhất của hắn.
“Giết!”
Mục Vỹ khẽ quát một tiếng rồi lao ra.
Những âm thanh ầm ầm ầm vang lên không ngớt khắp không gian thủy tinh.
Cùng lúc đó, bên kia dưới cầu thang hình xoắn ốc, mọi người vốn đang ra sức chống cự lại những hung thú, hơn nữa là muốn tìm kiếm lối vào của bốn thông đạo.
Chỉ tiếc là chẳng có thu hoạch gì.
Đúng lúc này có tiếng động vang lên, hai bóng dáng chật vật xuất hiện dưới cầu thang hình xoắn ốc.
"Cổ Phi Dương!"
"Bạch Tuyệt!"
Nhìn thấy hai người kia, mọi người lập tức trợn tròn mắt há hốc miệng.
Chương 842: Tần Mộng Dao mạnh mẽ
Giờ phút này, toàn thân Cổ Phi Dương và Bạch Tuyệt thấm đẫm máu trông thật nhếch nhác làm sao.
“Mục Vỹ lấy được chín cái vảy của Thất Thải Thiên Long, đang ở trong không gian thủy tinh!”
Bạch Tuyệt vừa xuất hiện đã hét lớn. Ngay sau đó, gã ta không kìm được phun một ngụm máu ra ngoài.
Cái gì!
Thất Thải Thiên Long!
Vảy rồng!
Những lời này làm toàn bộ đệ tử thiên tài có mặt trong không gian bia đá bàn tán xôn xao.
“Thất Thải Thiên Long, nơi này thật sự có bảo bối của Thất Thải Thiên Long!”
“Núi Huyền Không tốn mấy nghìn năm vẫn không tìm được thế mà cơ duyên xảo hợp chúng ta lại phát hiện ra, nhất định không được để Mục Vỹ độc chiếm”.
“Vảy rồng, vảy rồng đấy, lại còn những chín cái!”
Trong lúc nhất thời, tất cả những người trong không gian bia đá nhìn bốn lối đi, trong lòng tràn trề cuồng nhiệt.
“Ngươi nói lại lần nữa!”
Tuy nhiên, giữa bầu không khí ồn ào náo động, một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ bên ngoài rơi vào tai mọi người.
Bóng dáng nọ không cao nhưng làm ai nấy ngậm miệng ngay lập tức, tim đập bình bịch.
Tần Mộng Dao!
Bên cạnh Tần Mộng Dao là Hàn Phong Ngọc đang đứng nghiêm chỉnh, nét mặt kính cẩn, giữ im lặng tuyệt đối.
“Hừ, Mục Vỹ lấy được chín cái vảy rồng, ta và Cổ Phi Dương đều tận mắt nhìn thấy!”
Nhìn thấy Tần Mộng Dao xuất hiện, Bạch Tuyệt hừ lạnh đáp lời.
Gã ta không nói dối, Mục Vỹ đã lấy được chín cái vảy rồng về tay.
Nhưng nếu tiết lộ điều này ngay trước mắt bao người thì khác nào làm toàn bộ thiên tài trong di chỉ Cổ Long chĩa mũi dùi về phía Mục Vỹ.
"Nực cười!"
Tần Mộng Dao lạnh giọng bác bỏ: "Mục Vỹ chỉ có cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ nhất, trong khi hai ngươi là cảnh giới Vũ Tiên tầng sáu hùng mạnh, hắn mà cướp được vảy rồng từ tay các ngươi? Bạch Tuyệt, ngươi tưởng ai ở đây cũng ngu hết chắc?"
Những lời của cô làm mặt mày Bạch Tuyệt trắng bệch.
Những người xung quanh ngạc nhiên thấy rõ. Lúc nãy họ đều bị tin tức về vảy rồng làm mụ mẫm đầu óc, bấy giờ mới hiểu được ý Tần Mộng Dao muốn nói là gì.
"Tin hay không tùy ngươi!"
Cổ Phi Dương bị cướp vảy rồng nên tâm trạng cực kỳ khó chịu, đáp trả: "Hai bọn ta hợp sức lấy được vảy rồng, bị long khí bảo vệ nó gây thương tích, còn có nửa cái mạng, còn Mục Vỹ ló mặt ra ngay lúc bọn ta bị thương rồi cướp vảy rồng đi!"
"Ồ? Vậy sao?"
Tần Mộng Dao nhíu mày, thở dài: "Điều đó chứng tỏ... hai ngươi quá vô dụng!"
Hít...
Nghe cô nói vậy, tiếng hít sâu vang lên khắp nơi trong bia đá.
Cổ Phi Dương đứng đầu bảng Thiên Mệnh, thiên tài nắm vững đồng thời ba kỹ năng luyện đan, luyện khí và thiết lập trận pháp!
Bạch Tuyệt đứng thứ nhì bảng Thiên Mệnh, đệ tử hàng đầu núi Huyền Không!
Hai người này vào bất kỳ một môn phái lớn nào cũng sẽ được nhận chức vụ trưởng lão.
Thế mà người như thế lại bị Tần Mộng Dao mắng là vô dụng!
Tần Mộng Dao này đúng là ngông cuồng.
Nhưng cảnh tượng cô đánh bại Cổ Phi Dương vẫn còn khắc sâu trong tâm trí họ. Cô thật sự có tư cách để ngông cuồng!
"Cô muốn chết đúng không!"
Bạch Tuyệt đanh mặt đứng dậy, hừ lạnh: "Nếu ta không bị thương nặng thì đã giết cô ngay trong hôm nay rồi!"
"Thế ngươi đang bị thương nặng mà dám nói ra câu đó chẳng phải là muốn chết sao?"
Nét mặt Tần Mộng Dao buốt giá. Cô giơ tay lên, một băng trảo vọt về phía đầu của Bạch Tuyệt.
"Tần tiểu thư, xin hãy có chừng mực!"
Tần Mộng Dao vừa giơ tay lên thì chưởng phong thổi tới. Một bóng người sải bước ra khỏi đám đông.
Người này mặc trường sam màu xanh, có dáng người thon dài, rắn chắc và khỏe khoắn, mỗi một bước đi đều nhẹ nhàng như đi trên mây, ai nhìn vào cũng thấy thoải mái trong lòng.
Tất cả mọi người đều thấy dường như người này tượng trưng cho hai từ xuất trần!
Đây là một người trông giống một văn nhân nhã sĩ rời xa hồng trần, không bị lây dính khói lửa trần gian.
"Nhậm Cương Cương, xếp thứ tư trên bảng Thiên Mệnh!"
Chẳng mấy chốc đã có người nhận ra y.
Vị trí của Nhậm Cương Cương trên bảng xếp hạng là thứ tư!
Nghe tên thì rất cứng cỏi nhưng khí chất của người này lại hoàn toàn khác hẳn cảm nhận mà tên của y đem lại cho tất cả mọi người.
Không buồn, không vui, không tranh với đời!
"Ngươi cũng muốn xen vào chuyện người khác?"
Thấy Nhậm Cương Cương đứng ra, Tần Mộng Dao hờ hững hỏi.
"Đương nhiên không phải!"
Nhậm Cương Cương nói một cách tự nhiên: "Chẳng qua ta muốn nói với cô rằng dù gì Bạch Tuyệt cũng là đệ tử hàng đầu núi Huyền Không, hắn chết thì Cửu Hàn Thiên Cung cũng khó ăn nói. Cô là đệ tử của Cửu Hàn Thiên Cung, chi bằng cân nhắc lại vì núi Huyền Không và Cửu Hàn Thiên Cung đi?"
"Cửu Hàn Thiên Cung ta mà sợ núi Huyền Không?"
Nụ cười của Tần Mộng Dao lạnh cực độ. Cô vỗ một chưởng xuống, Bạch Tuyệt kêu lên đầy thảm thiết, bị gãy một tay.
"Hi vọng lần sau ngươi nói chuyện để ý chút, ta mà thấy ngươi nói cái kiểu dẫn dắt dư luận như thế lần nào nữa thì đừng có trách!"
Vẻ mặt Tần Mộng Dao lạnh như băng. Trông cô hệt như nữ thần băng đầy kiêu sa.
Chương 843: Vọng tưởng xa vời
Bạch Tuyệt nhìn Tần Mộng Dao với biểu cảm âm trầm đến phát sợ, cơn thịnh nộ hừng hực như muốn đốt cháy lồng ngực gã ta.
Nếu trước đó Bạch Tuyệt không đánh một trận với Cổ Phi Dương, dẫn đến mất quá nhiều sức lực, sau đó lại bị hư ảnh gây thương tích thì làm gì có chuyện để Tần Mộng Dao tỏ thái độ xấc xược như thế!
Khốn nạn!
Lại nghĩ đến dáng vẻ đắc chí lúc sắp sửa rời đi của Mục Vỹ, lòng Bạch Tuyệt càng điên tiết hơn.
Thấy những người khác im lặng, Nhậm Cương Cương mới giảng hòa: "Người xưa có câu: Người nhân thấy vậy gọi là nhân, người trí thấy vậy gọi là trí. Còn chuyện vảy rồng, mọi người cứ công nhận đi!"
Tuy Nhậm Cương Cương đứng thứ tư trên bảng Thiên Mệnh nhưng trước giờ luôn tỏ ra khiêm tốn, khiếm tốn đến mức người ta suýt thì quên mất sự tồn tại của vị trí thứ tư bảng Thiên Mệnh này.
Dù vậy, không một ai thực sự lãng quên cái tên Nhậm Cương Cương.
Mọi nhát đao đều cứng như sắt, vô địch thiên hạ!
Nhậm Cương Cương mạnh không phải vì vị trí đứng trên bảng Thiên Mệnh mà vì bản thân y đã mạnh sẵn rồi.
Thật ra, trước giờ mười người đứng đầu bảng Thiên Mệnh đều có thực lực không cách biệt nhau là bao, nếu thực sự liều mạng quyết đấu một trận thì có lẽ kết cục sẽ là đồng quy vu tận.
Bởi vậy nên thứ hạng trong bảng danh sách này không phải do xét từ kết quả giao đấu của các thiên tài mà ra.
Mà đúng hơn là dựa trên thực lực biểu hiện trong thời gian hoạt động tại tiểu thế giới Tam Thiên!
Sau khi nghe Nhậm Cương Cương nói xong, mọi người từ từ bình tĩnh trở lại, nhưng không ai biết trong lòng họ đang nghĩ gì.
Cùng lúc đó, một bên khác, tiếng gầm của rồng vang vọng trong không gian thủy tinh. Sau một tiếng nổ kinh thiên động địa, hư ảnh ấu long khổng lồ sụp đổ hoàn toàn.
Về phía Mục Vỹ, linh hồn thật của hắn ngồi xuống rồi về lại cơ thể.
Giây phút ấy, Mục Vỹ cảm giác mình như đã trải qua cái chết, sau đó hồi sinh trở lại.
Nhưng thấy khối Cửu Linh Đoạt Thiên Bia thứ hai trở nên ảm đạm rồi chậm rãi bay về phía mình, Mục Vỹ cười cay đắng, cơ thể đang ngồi xếp bằng, mở mắt ra.
Thành công rồi!
Lấy được khối Cửu Linh Đoạt Thiên Bia thứ hai rồi!
Suy nghĩ này vừa nảy lên, Mục Vỹ hướng mắt vào hai khối bia đá thần bí đang bay song song quanh người mình.
Dường như có một mối liên kết kỳ lạ giữa trái tim hắn với hai khối bia đá ấy.
Vừa ấm áp vừa dễ chịu.
"Bắt đầu hấp thu máu rồng đi, sắp hết giờ rồi!"
"Hả?"
"Không gian trong bia đá được duy trì bởi khối bia đá thứ hai này, nay bị ngươi lấy đi mất, sẽ sụp đổ sớm thôi!", Quy Nhất nói tỉnh rụi: "Đương nhiên, ngươi không hấp thụ máu rồng mà rời khỏi đây luôn cũng được!"
Trời đất ơi!
Mục Vỹ nghe Quy Nhất nói mà muốn chửi đổng lên.
Cứ tưởng chỉ cần lấy được Cửu Linh Đoạt Thiên Bia về túi là máu rồng cũng thuộc về hắn chứ.
Hắn vừa đấu với linh hồn ảo của ấu long nọ một trận, linh hồn thật yếu lắm rồi, lúc này mà hấp thu máu rồng thì có mà chết luôn chứ đừng nói là hấp thu được nó!
"Chơi gì kỳ thế hả Quy Nhất!"
"Chơi kỳ cái đầu ngươi!", Quy Nhất mắng trả: "Nhanh lên, không còn nhiều thời gian nữa đâu. Chắc hai người kia ra ngoài xong nhiều người ngoài đó cũng biết ngươi lấy được vảy rồng, đang chờ ngươi đi ra đấy!"
"Ta biết rồi!"
Nghe giọng nói hơi sốt sắng của Quy Nhất, Mục Vỹ nhẹ gật đầu.
Đúng thật là tình hình trước mắt khá gấp gáp.
"Vậy thì liều luôn!"
Chẳng nói chẳng rằng, Mục Vỹ nhảy thẳng vào huyết trì!
Đau!
Hắn vừa vào là lăn qua lộn lại trong huyết trì, khó mà chịu đựng nổi!
Nỗi đau đớn vô cùng vô tận nơi huyết trì nhấn chìm lấy hắn ngay khoảnh khắc nhảy vào.
Cảm giác đau đến tột cùng ấy làm hắn suýt chút nữa đã ngất xỉu.
"Chịu đựng, phải chịu đựng, chỉ cần tu thành huyết mạch thì có đau đến mấy cũng phải chịu!"
Trong lòng Mục Vỹ thầm lẩm bẩm.
Hắn phải thành công để vào lại không gian phía dưới cứu Chu Á Huy ra ngoài. Chỉ khi cứu được Chu Á Huy, hắn mới thi triển được kế hoạch mai này của mình!
Bởi vậy nên chỉ được thành công, không được phép thất bại!
Vừa nghĩ đến đây, Mục Vỹ ngồi ngay ngắn trong huyết trì, không nhúc nhích.
"Đằng nào kiếp trước cũng mang tiếng Tiên Vương, lấy ra chút bản lĩnh của Tiên Vương coi!"
"Ái chà chà, còn dám xem thường ta? Kể từ bây giờ đến khi kết thúc, ta mà kêu tiếng nào thì làm cháu ngươi!"
"Xét về bối phận thì ngươi không làm cháu ta nổi đâu, dưới dưới dưới nữa kia!"
"..."
Thời gian chậm rãi trôi qua, Mục Vỹ không cãi nhau với Quy Nhất nữa mà ngồi nghiêm chỉnh trong huyết trì, nhìn máu rồng cuồn cuộn bên dưới.
Thần Long là sinh vật kiêu ngạo, khó thuần phục nhất thế gian. Năm đó, để thu phục được Tạ Thanh, hắn phải tốn một nghìn năm, trải qua nhiều trận chiến nhất sinh cửu tử để trở thành huynh đệ chí cốt với Tạ Thanh, từ đó mới được y cam tâm tình nguyện gọi mình là chủ nhân.
Chẳng qua lúc này Mục Vỹ là một con người với cảnh giới Vũ Tiên chứ không còn thể chất của Tiên Vương nữa.
Đối với Thần Long, con người là một sự tồn tại vô cùng nhỏ bé và yếu ớt.
Sự nhu nhược này làm tiên huyết của Mục Vỹ không được máu rồng chấp nhận, thậm chí còn bị nó khinh bỉ.
Đó là sự khinh thường từ trong bản năng của Huyết nguyên.
Nhưng khinh thường thì khinh thường, đến cùng vẫn chỉ là vật vô chủ, Mục Vỹ nhất định phải áp chế máu rồng thật dữ dằn.
Đã đến lúc thể hiện sự kiêu hùng của bậc Tiên Vương rồi.
Mục Vỹ thẳng lưng, cắn răng thật chặt.
Quy Nhất đang ở trong Tru Tiên Đồ cũng cảm nhận được Mục Vỹ đang đau đớn nhường nào.
Nhưng niềm khát vọng của Mục Vỹ đối với sức mạnh càng khắc sâu trong lòng y.
Thậm chí, Quy Nhất còn bắt đầu tưởng tượng trong đầu rằng, có lẽ hắn thật sự có thể thay thế cho người đó. Một ngày nào đó, hắn sẽ đứng trước mặt người đó, khiêu chiến người đó và hoàn thành tâm nguyện cùng nỗi khổ tâm của người đó.
Lắc đầu cười cay đắng, Quy Nhất đột nhiên nghĩ hình như mình còn mơ mộng hão huyền hơn Mục Vỹ nữa.
Do tất cả những điều này thật sự quá ư là xa xôi chứ không phải y không dám nghĩ!
Chương 844: Ba tầng Lưu Ly Thân
Từng giây từng phút trôi qua, nét mặt Mục Vỹ càng nhăn nhó dữ tợn hơn.
Dưới áp lực khủng khiếp ấy, người hắn run rẩy không ngừng.
Đáng mừng là máu rồng đã bắt đầu bị hắn kéo vào trong cơ thể!
"Người khác thất bại còn chấp nhận được chứ ta thì không. Nói cho cùng, ta đã sống nhiều hơn người bình thường một kiếp, biết nhiều điều hiểu nhiều thứ hơn họ, sao có chuyện không bằng!"
Mục Vỹ thầm cắn răng, cả tâm trí trở nên điên cuồng.
Máu rồng dằn xé dữ dội ngay khi vừa vào trong thân thể hắn. Giờ phút này, nếu ý chí không vững vàng thì nhiều khả năng hắn sẽ bị máu rồng ăn mòn, trở thành một thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ!
Do đó hắn không được phép thất bại!
Vạn Cổ Huyết Điển lặng lẽ vận chuyển. Với những gì lĩnh ngộ được từ tầng bốn của Vạn Cổ Huyết Điển, Mục Vỹ bắt đầu hấp thu máu rồng.
Nhưng sức mạnh cuồng bạo ấy chảy ồ ạt vào cơ thể hắn, nhanh đến mức hắn không tài nào chịu đựng nổi.
Nếu cứ tiếp tục thế này, nguồn năng lượng do máu rồng mang đến sẽ bùng nổ, hắn chết chắc!
"U Minh Quỷ Trảo!"
"Vô Tương Quỷ Thủ!"
"Đại Vô Bi Quỷ Ngâm!"
Có thể nói đây là ba chiêu mạnh nhất mà Mục Vỹ lĩnh ngộ được từ Vạn Cổ Huyết Điển. Lúc này, để có thể bộc phát sát khí của máu rồng lẫn trong người mình ra ngoài, hắn thi triển cả ba chiêu liên tiếp.
Đối với Mục Vỹ, ba chiêu này cũng từng là ba chiêu thức lừng danh một thời của Huyết Kiêu, uy lực của chúng còn kinh khủng hơn cả Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí.
Đương nhiên những chiêu thức sau đó sẽ còn cao cấp hơn nữa, chẳng qua là hiện giờ Mục Vỹ mới tu luyện đến tầng thứ tư, lĩnh ngộ được chưa đến một nửa của ba tầng lớn (hay chín tầng nhỏ) của bí quyết nên đương nhiên chưa thể tìm tòi phần hay ho ở đằng sau.
Ba sát chiêu lần lượt được khai triển. Dần dần, Mục Vỹ cảm nhận được máu tươi trong cơ thể bắt đầu chiếm quyền chủ đạo, vây nhốt máu rồng thật kín kẽ sau khi năng lượng dữ dội của nó bị giải phóng.
Sau khi áp chế sẽ là dung hợp!
Chỉ khi áp chế mới có thể đánh tan sự kiêu ngạo của máu rồng, từ đó nó sẽ hòa hợp với hắn một cách an toàn.
Một lúc sau, cảm giác thân thể như bị xé rách ngày càng rõ rệt nhưng trên mặt Mục Vỹ không có vẻ đau đớn mà ngược lại còn cười ranh mãnh.
Hắn biết mình sắp thành công rồi!
Mục Vỹ phấn khởi vô cùng.
Trong chốc lát, từng dòng ký tự trôi lững lờ trong máu rồng.
"Bất Diệt Huyết Điển, tầng thứ hai!"
Khoảnh khắc dòng chữ này hiện lên, Mục Vỹ ngây ra như phỗng.
Sao lại là Bất Diệt Huyết Điển, lại còn là tầng hai?
Vậy có nghĩa là Bất Diệt Huyết Điển hắn lấy được lúc trước mới chỉ là tầng một, còn đây là tầng hai.
Vậy thì Cửu Linh Đoạt Thiên Bia có tổng cộng chín khối, mỗi khối là một tầng, chín khối là chín tầng!
Bất Diệt Huyết Điển cũng được chia làm chín tầng!
Nghĩ đến đây, Mục Vỹ bỗng hiểu được vì sao núi Huyền Không thậm chí Cửu Hàn Thiên Cung, Vạn Trận Tông và thánh địa Huyền Nguyệt đều muốn có được Cửu Linh Đoạt Thiên Bia đến vậy.
Từ lâu, những lão cáo già nghìn tuổi kia đã biết rằng yếu tố cốt lõi để tu luyện thành tiên buộc phải có sự nhận thức nhất định về huyết mạch, nếu không sẽ khó lòng bước vào cảnh giới thâm sâu ấy.
Nhưng nếu các phe thế lực đều biết hắn không chỉ lấy được Cửu Linh Đoạt Thiên Bia mà còn nắm giữ môn võ kỹ thần kỳ nhất thế gian như Bất Diệt Huyết Điển, e rằng toàn bộ tiểu thế giới Tam Thiên sẽ ngay lập tức liều mạng truy sát hắn!
"Hóa ra là vậy!"
Tia mừng rỡ hiện lên trong mắt Mục Vỹ.
Đến khi hắn lĩnh ngộ được tất cả những gì có trong Vạn Cổ Huyết Điển rồi sẽ có thể tiếp tục tu luyện Bất Diệt Huyết Điển. Lúc đó, hắn sẽ hoàn toàn hiểu thấu đáo về sức mạnh huyết mạch.
Thậm chí tu luyện thành huyết mạch truyền thừa như thần thú và cường giả thời viễn cổ!
Một khi tu luyện ra huyết mạch truyền thừa, con cháu của hắn sẽ dễ dàng thức tỉnh sức mạnh huyết mạch cũng như tốc độ tu luyện sẽ trở nên nhanh không tưởng.
"Ha ha..."
Mục Vỹ bỗng cười phá lên: "Ta sống lại, lĩnh ngộ được sức mạnh huyết mạch, tu luyện ra huyết mạch truyền thừa. Mai này, hậu duệ của ta sẽ thức tỉnh sức mạnh huyết mạch và vực dậy một cách hoành tráng. Ta sẽ dẫn hàng nghìn con cháu của mình tiến vào đại thế giới Vạn Thiên, kẻ nào dám chống lại?"
Lời tuyên bố của Mục Vỹ làm Quy Nhất đen mặt.
Hàng nghìn con cháu? Con người này tưởng mình là cái giống gì vậy?
Một phát lòi ra nghìn đứa, sống được một đứa là tốt lắm rồi!
Sau khi cười một trận đã đời, Mục Vỹ lấy lại bình tĩnh, chậm rãi dang rộng hai tay.
Hắn hít một hơi thật sâu. Một chiến giáp Lưu Ly Kim Thân đen nhanh hiện ra, bao trọn cơ thể.
Tiếp đến là tầng Lưu Ly Kim Thân thứ hai đỏ như máu. Lưu Ly Thân nhuốm sắc đỏ!
Hai tầng Lưu Ly Thân đã thành hình, đáng ngạc nhiên là lại có thêm một tầng Kim Thân thứ ba từ từ lộ rõ - Thất Thải Lưu Ly Thân!
Không ngờ sau khi hấp thu máu của Thất Thải Thiên Long, hắn ngưng tụ được thêm một tầng Lưu Ly Thân, Thất Thải Lưu Ly Thân!
"Ôi trời..."
Quy Nhất cũng ngạc nhiên trước cảnh tượng này.
Ba tầng Lưu Ly Kim Thân!
Như này thì khả năng phòng ngự tăng theo cấp số nhân, là ba nhân ba luôn chứ không phải đơn giản là ba cộng ba nữa rồi.
Dù là võ giả cảnh giới Vạn Thọ - tầng năm thì mức độ phòng ngự cũng không bằng Mục Vỹ!
"Ba tầng Lưu Ly Kim Thân luôn, thế nào Quy Nhất?"
Mục Vỹ đứng dậy, cười hớn hở nhìn huyết trì trống rỗng dưới chân.
"Chẳng sao cả!"
Quy Nhất thản nhiên nói: "Mới ba tầng thôi mà, hồi đó, lúc chủ nhân ta ở cảnh giới của ngươi đã ngưng tụ ra chín mươi chín tầng Lưu Ly Kim Thân đấy!"
Chín mươi chín tầng!
Giờ thì Mục Vỹ không thể không ngoác mồm ra.
Hắn thật sự không tài nào tưởng tượng nổi, làm cách nào hình thành được những chín mươi chín tầng Lưu Ly Kim Thân chứ!
Thế chẳng phải thành ông trùm trong số cao thủ cảnh giới Vũ Tiên tầng ba rồi sao?
Chương 845: Không gian bia đá sụp đổ
"Ngươi cũng biết đấy, tiểu thế giới Tam Thiên chỉ là một thế giới nhỏ bé trong đại thế giới Vạn Thiên, được đặt tên là Tam Thiên không có nghĩa là có ba nghìn tiểu thế giới. Ngươi từng là một cường giả sống trong đại thế giới Vạn Thiên, chắc cũng biết mỗi tiểu thế giới có đặc trưng riêng của nó!”
"Biết!"
"Năm đó, chủ nhân của ta tung hoành trên một trăm tiểu thế giới, đến một tiểu thế giới nào là dung hợp một tầng Lưu Ly Kim Thân ở đấy. Sau đó, người lướt qua tầng bốn Ích Cốc Bất Thực, tiến thẳng đến tầng thứ năm - cảnh giới Vạn Thọ!"
Giỏi thật!
Trong lòng Mục Vỹ thật sự khâm phục người đó.
Không biết dùng từ gì để hình dung sự hùng mạnh của y nữa!
Mới là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ ba thôi đã dám chu du, xông xáo các tiểu thế giới. Trong quá trình di chuyển, chỉ cần bất cẩn chút thôi là mất mạng rồi!
"Hiểu rồi, tóm lại là ta có lợi hại đến mấy cũng không bằng chủ nhân ngươi chứ gì!"
"Chứ gì nữa!"
Quy Nhất nghiêm túc đáp: "Năm ấy, giữa các đại thế giới và tiểu thế giới luôn có lối đi thông với nhau, giao lưu qua lại, cực kỳ phồn thịnh. Ngươi ở đại thế giới Vạn Thiên cũng biết giữa các tiểu thế giới ngày nay đã bị ngăn cách nhau bởi bức tường không gian, kể cả cao thủ cảnh giới Vũ Tiên tầng tám, lĩnh ngộ được sức mạnh không gian cũng khó lòng đi qua!"
"Nếu không, bây giờ ngươi đã có cơ hội tiến vào những tiểu thế giới khác để mài giũa cho Lưu Ly Kim Thân hoàn thiện hơn rồi!"
"Hả?"
Nghe vậy, Mục Vỹ bỗng ngẩn ra.
Lúc còn ở đại thế giới Vạn Thiên, các tiểu thế giới trực thuộc quả thật bị ngăn cách bởi bức tường không gian, nhưng thực lực của hắn lúc đó rất cao nên bức tường không gian đó vô dụng với hắn.
Nhưng theo lời Quy Nhất.
Có vẻ như bức tường không gian không tồn tại giữa các tiểu thế giới ở thời đại chủ nhân nó sống!
Vừa nghĩ đến đây, một suy nghĩ bỗng nảy lên trong đầu Mục Vỹ.
Thật vậy, nếu không có tường chắn giữa các tiểu thế giới thì võ giả các nơi đó có thể qua lại và trao đổi với nhau, đó mới là yếu tố dẫn tới sự cường thịnh chân chính.
Nếu như điều đó xảy ra, tiểu thế giới này sẽ tiếp thu tinh túy nhiều mặt của tiểu thế giới kia, từ đó sức mạnh tăng lên đáng kể. Mặc dù có thể sẽ xảy ra chiến tranh nhưng rõ ràng là lợi nhiều hơn hại!
Thà trao đổi nhiều với người ta còn hơn là đóng cửa ở một chỗ mà làm liều.
"Quy Nhất, theo như ngươi nói thì thời đại của chủ nhân ngươi không có bức tường không gian, sau này mới có người dựng nên?"
"Đúng vậy!"
"Thế kẻ nào làm ra chuyện thất đức đó?"
"Là... Tự nhiên hỏi lắm thế?"
Quy Nhất hoàn hồn, suýt thì lỡ lời cho Mục Vỹ biết. Nó sừng sộ lên: "Là ai cũng không liên quan tới ngươi! Dù gì thời thế bây giờ cũng không thể phồn vinh, các tiểu thế giới giao lưu với nhau, cùng tạo nên một thời đại võ đạo cường thịnh như xưa được nữa!"
"Vậy lúc đó đến giờ không có ai muốn mở mấy bức tường không gian kia à?"
"Sau này ngươi thử đi!", Quy Nhất cười xấu xa, trêu hắn.
Mục Vỹ trừng mắt nhìn nó rồi phất tay: "Ai muốn thử thì thử chứ đây thì không. Thời xưa có nhiều cường giả thế mà không một ai làm được, đâu đến lượt ta?"
"Ngươi cũng tự biết lượng sức đấy!", Quy Nhất mệt mỏi thở dài: "Chưa người nào làm được ngoài chủ nhân ta. Không phải không có ai từng thử, chẳng qua là tốc độ mở thua xa tốc độ khép thôi".
"Ý ngươi là có người cố tình đóng lối đi, không cho các đại thế giới trao đổi với nhau và làm suy yếu thực lực của võ giả?"
"Ta có nói vậy đâu, ngươi tự nói mà!"
"Đừng nói là anh bạn cũ của ngươi gặp hồi trước làm đấy chứ?"
"Chỉ mình hắn còn chưa đủ sức!"
Mục Vỹ hả hê reo lên: "Vậy tức là có người giúp!"
"Tiểu tử này, dám gài ta!"
Ầm ầm...
Hai người đang nói chuyện bỗng có tiếng nổ vang lên trong không gian thủy tinh.
Âm thanh đinh tai nhức óc kèm theo tiếng rắc rắc đầy đáng sợ.
Không gian thủy tinh sắp sụp đổ rồi!
"Chạy mau!"
Mục Vỹ khẽ quát một rồi bay lên cao.
Nhưng vừa tung người nhảy lên, hắn trợn mắt há hốc mồm.
Hắn cảm nhận được người mình nhẹ bẫng, tốc độ và sức mạnh cũng cao hơn trước đây gấp mấy lần.
"Không hổ là máu của Thất Thải Thiên Long, máu thần thú mạnh thật đấy".
"Ngươi mà cứ đứng đó làm dáng, đắc chí nữa là thành các xác khô toàn máu rồng đấy!"
"Sao ngươi cứ thích giội nước lạnh thế hả!"
Dứt lời, Mục Vỹ tăng tốc, bay xẹt qua thành một đường sao băng rồi biến mất.
Cùng lúc đó, trong không gian bia đá, cầu thang xoắn ốc bắt đầu sụp xuống, ai nấy đều không ngừng bị ép phải lui xuống.
"Thôi chết, nơi này sắp sập rồi!"
"Sao lại vậy, ai giở trò gì thế?"
"Ai mà biết! Chưa lấy được bảo bối gì đã bị đám hung thú trên tường giết một đống người, đúng là xui xẻo!"
Tiếng kêu la thất thanh vang lên giữa đám đông. Rất nhiều người chạy xuống cầu thang thật nhanh.
Tuy nhiên, bọn họ vừa đi xuống thì tiếng rắc rắc vang lên, bức tường xuất hiện vết nứt.