Trông thấy vậy, tất cả mọi người đều hít thở dồn dập.
Bạch Tuyệt chết rồi ư? Cứ thế là chết thôi sao?
Gã ta đã ở cảnh giới Bất Tử Chi Thân mà vẫn bị Mục Vỹ kết liễu bằng một trảo!
Vậy U Minh Quỷ Trảo khủng khiếp đến mức nào?
Nhưng chỉ có Mục Vỹ biết rằng nếu hắn không hấp thu hồ máu của Thất Thải Thiên Long để thay đổi huyết mạch của mình thì chắc bây giờ, hắn không thể nào phá được tầng phòng ngự của Thiên Âm Huyền Xà.
Dẫu sao nó cũng là thánh thú cấp sáu!
Đòn tấn công lấy mạng của Bạch Tuyệt cũng đã khiến Mục Vỹ tổn thương nguyên khí rất nhiều, lượng máu huyết đã mất không thể hồi phục trong một sớm một chiều được.
Còn Bạch Tuyệt thì đã chết thật rồi!
Trông thấy cảnh tượng này, trận chiến đấu phía dưới cũng dừng lại.
Bạch Tuyệt chết rồi thì bọn họ còn đánh đấm gì nữa!
Nhưng cái chết của Bạch Tuyệt quả thực là một nỗi nhục nhã rất lớn với núi Huyền Không.
Đến đệ tử cấp cao còn bị người ta giết thì mặt mũi của họ để đâu bây giờ!
Mục Vỹ đáp từ trên cao xuống, một bóng hình xinh đẹp lập tức bay ra đỡ lấy hắn.
“Lại phô trương nữa rồi!”
Trông thấy vẻ tiều tuỵ của Mục Vỹ, Tần Mộng Dao tức giận mắng.
“Ta mà phô trương ư?”
Mục Vỹ cười khổ nói: “Muội không thấy khi giết Bạch Tuyệt trước bàn dân thiên hạ, trông ta rất đẹp trai à?”
“Đẹp trai chẳng quá ba giây, còn bắt muội phải ra đỡ, huynh thấy thấy thế là oách lắm hả?”
Nghe thấy vậy, Mục Vỹ liếc nhìn mọi người rồi cười khổ đáp: “Hơi bết bát nhỉ!”
Trận giao đấu này chắc chắn không thể giấu giếm, rồi tất cả mọi người sẽ biết tin này thôi.
Đúng lúc này, có một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Mục Vỹ, đa tạ, ta phải đa tạ ngươi!”
Sau khi giọng nói ấy vang lên, cơ thể của Bạch Tuyệt bắt đầu rung lên, một luồng sinh khí bay ra từ thi thể của gã ta.
Cải tử hoàn sinh ư?
Trông thấy người đó, Mục Vỹ cau mày.
“Không đúng!”
Tần Mộng Dao chợt nói: “Đó không phải là Bạch Tuyệt!”
“Xem ra nhờ duyên kỳ ngộ mà ngươi được hời to rồi nhỉ, Thiên Âm Huyền Xà!”
Mục Vỹ nhếch miệng nói.
“Đúng vậy! Máu huyết trong cơ thể ngươi đúng là phi thường, nhưng lực sát thương chỉ có tác dụng với tên ngông cuồng Bạch Tuyệt thôi, chứ không ăn thua gì với ta đâu!”, Thiên Âm Huyền Xà cười lạnh nói: “Nhờ máu huyết của ngươi thì dù Bạch Tuyệt đã chết, nhưng Niết Bàn trùng sinh, ta đã là thánh thú cấp bảy rồi, cảm ơn nhé!”
Thánh thú cấp bảy!
Không ngờ nhờ kiếp nạn này mà Thiên Âm Huyền Xà đã thăng cấp.
“Thế ngươi định cảm ơn ta thế nào đây?”
“Ta rất có hứng thú với máu huyết của ngươi đấy Mục Vỹ ạ, nhất định ngươi sẽ là con mồi của ta. Từ giờ, ta sẽ là Bạch Tuyệt, và Bạch Tuyệt cũng chính là ta!”
Thiên Âm Huyền Xà cười lớn nói: “Ngươi yên tâm, giờ ta phải làm quen với thân xác này, nhờ công của ngươi mà linh hồn và thể xác của ta đã hoàn toàn dung hợp rồi. Mấy lão quái vật của núi Huyền Không chắc cũng không thể phát hiện ra đâu, vì thế ta sẽ sống tiếp bằng thân phận của Bạch Tuyệt. Còn ngươi…”
“Là một kẻ rất đa mưu!”
Nghe thấy Thiên Âm Huyền Xà dùng lực linh hồn truyền âm tới, Mục Vỹ đáp: “Tiếc là sớm muộn gì thì ngươi cũng chết trong tay ta thôi!”
“Thế à?”
Thiên Âm Huyền Xà liếc nhìn Mục Vỹ rồi nói: “Mục Vỹ, Bạch Tuyệt ta là đệ tử cấp cao của núi Huyền Không, ngươi chưa đủ trình để giết ta đâu. Khi nào di chỉ Cổ Long mở, chắc chắn các trưởng lão của núi Huyền Không ta sẽ giết ngươi để đòi lại chín cái vảy rồng!”
Nghe thấy thế, Mục Vỹ cười khổ.
Hắn vừa giải quyết xong một Bạch Tuyệt thì lại có một con Thiên Âm Huyền Xà quỷ kế đa đoan và khó đối phó hơn gã ta xuất hiện.
Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!
“Ngươi tưởng mình sẽ là Bạch Tuyệt thật sao?”
Tần Mộng Dao lạnh mặt bước ra, có tiếng động vang lên, thần phách Băng Hoàng ở phía sau cô ấy đã hoá thành một hư ảnh thần hoàng rồi lao về phía Bạch Tuyệt.
“Tần Mộng Dao, ta là đệ tử của núi Huyền Không mà cô cũng dám giết à?”
Khi thấy hư ảnh thần hoàng lao về phía mình, Bạch Tuyệt không thể phản kháng, lập tức kêu lên đau đớn.
Sau tiếng kêu rên ấy, một bóng người đáp xuống.
Người này mặc võ phục màu đen tuyền, làn da trắng trẻo, mái tóc dài búi cao, tay chắp sau lưng, trông rất phong tao.
“Huyền Vô Tâm!”
Trông thấy người này, Chu Tử Kiện tiến lên với vẻ mặt xám xịt.
“Chu Tử Kiện, uống Toả Thiên Mệnh Thần Đan xong, đôi tay của ngươi đã hồi phục rồi à, thần kỳ thật đấy!”, người thanh niên đó nhìn Chu Tử Kiện rồi cười nói: “Nhưng dáng vẻ này của ngươi trông thảm thương quá, mới Vũ Tiên tầng thứ hai thôi à, kém thế!”
“Cũng nhờ ngươi đã không giết ta!”
“Ha ha, có gì đâu. Nhưng bây giờ, ngươi chỉ như một con kiến hôi thì sao có thể đối mặt với ta? Cổ Trúc, muội nói có đúng không?”
Huyền Vô Tâm nhìn sang một phía khác, khi nhìn thấy y, Cổ Trúc không khỏi run lên.
“Huyền Vô Tâm, ngươi đã hứa với ta là không giết huynh ấy rồi mà!”
“Đúng, nhưng nếu hắn tự dẫn xác tới thì ta sẽ không nương tay đâu!”
Huyền Vô Tâm nhìn Chu Tử Kiện, hoàn toàn phớt lờ Mục Vỹ.
Song, khi Huyền Vô Tâm xuất hiện, Mục Vỹ chỉ thấy người mình căng như dây đàn.
Mạnh thật!
Mạnh khủng khiếp luôn!
Ngay cả khi đối mặt với Cổ Phi Dương, Mục Vỹ cũng không có cảm giác này.
“Huyền sư huynh, Mục Vỹ này cả gan làm loạn, dám lấy hết chín cái vảy rồng, xin Huyền sư huynh hãy giết hắn”.
“Bạch Tuyệt, ta làm gì còn cần ngươi nhắc hay sao?”
Huyền Vô Tâm liếc Bạch Tuyệt rồi cái rồi thờ ơ nói.
“Sư đệ biết sai rồi ạ!”
Thấy vẻ thành kính của Bạch Tuyệt, Huyền Vô Tâm liếc nhìn gã ta với vẻ sâu xa rồi không nói gì nữa.
Chương 857: Số một của ngày xưa
“Chu Tử Kiện, năm xưa ngươi đã thua ta thì bây giờ cũng vậy. Ta có thể bắt ngươi uống Toả Thiên Mệnh Thần Đan thì cũng có thể bắt ngươi tự sát, ngươi có tin không?”
“Tin ư? Tin cái đầu ngươi ấy!”
Chu Tử Kiện khẽ nói rồi vung tay, rút hai thanh kiếm ra tấn công Huyền Vô Tâm.
“Đừng!”
Thấy Chu Tử Kiện xông lên, Mục Vỹ vội định can ngăn, nhưng bây giờ hắn đã bị tiêu hao rất nhiều máu huyết, vì thế không nhịn được hộc ra một ngụm máu khi lao ra bất chợt như vậy.
“Chán sống rồi à? Để ta cho ngươi được như ý!”
Thấy Chu Tử Kiện xông lên, Huyền Vô Tâm mỉm cười rồi khẽ vung tay.
Song, cái phất tay trông nhẹ tựa lông hồng ấy đã đánh bay Chu Tử Kiện bằng một lực rất mạnh.
Cheng, ngay sau đó, hai thanh trường kiếm của Chu Tử Kiện đều đã vỡ nát, y phục của y cũng bị rách, xương cốt thì kêu răng rắc.
Chỉ với một bàn tay mà suýt nữa Huyền Vô Tâm đã đoạt mạng của Chu Tử Kiện.
Bịch bịch, Chu Tử Kiện vật vã lùi lại rồi ngã oạch xuống đất.
Đúng lúc này, Huyền Vô Tâm đã xuất hiện, gần như tất cả mọi người đều phải há hốc miệng.
“Cảnh giới Nguyên Anh – Vũ Tiên tầng thứ bảy!”
Tần Mộng Dao bình tĩnh nói.
Cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ bảy, Đại Đạo Kim Đan lột xác thành Nguyên Anh, chân nguyên của võ giả cô đặc và có sự biến đổi về chất.
Huyền Vô Tâm đã là cường giả cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ bảy.
“Là tép riu thì phải biết thân biết phận chứ! Chu Tử Kiện, lẽ ra ngươi phải hiểu rõ điều này từ mười năm về trước rồi mới phải!”
Trông thấy thế, Cổ Trúc lập tức đứng chắn trước mặt Huyền Vô Tâm rồi nói: “Huyền Vô Tâm, dừng tay mau! Nếu ngươi dám giết huynh ấy thì ta sẽ chết trước mặt ngươi”.
“Tiểu Trúc, muội hà tất phải như vậy?”
Huyền Vô Tâm nhìn Cổ Trúc rồi cười khổ nói: “Được rồi, ta không thèm giết hắn nữa, nhưng nếu hắn ngáng đường ta thì ta buộc phải giết đấy!”
Huyền Vô Tâm liếc nhìn Chu Tử Kiện rồi lạnh giọng nói.
Lúc này, Chu Tử Kiện trông nhếch nhác như một tên ăn mày, mặt mày thì u ám.
Y nắm chặt tay thành nắm đấm, thậm chí mu bàn tay còn nứt ra rớm máu.
“Hử?”
Liếc thấy sự thay đổi của Chu Tử Kiện, Mục Vỹ chợt khựng lại, trong mắt loé lên tia sáng.
“Được rồi, đã giải quyết xong một tên, người tiếp theo nào!”
Huyền Vô Tâm nhìn Mục Vỹ rồi nói: “Mục Vỹ, một võ giả cỏn con của Thiên Vận Đại Lục, nhưng khi tới tiểu thế giới Tam Thiên thì bắt đầu ngang ngược. Ngươi đã giết Trần Nhiễm của núi Huyền Không ta, bây giờ lại suýt giết cả Bạch Tuyệt, ngươi nói xem hai ta phải giải quyết thế nào đây?”
Giết Trần Nhiễm?
Trần Nhiễm chết rồi ư?
Hơn nữa còn bị Mục Vỹ giết sao?
Nghe thấy vậy, mọi người ở xung quanh đều sững sờ.
“Tuy rất mất mặt, nhưng chuyện ngươi giết Trần Nhiễm là thật. Giờ ngươi nói đi, muốn chết thế nào?”
Chết?
Mục Vỹ bật cười khi nghe thấy vậy.
“Xin lỗi, nhưng ta chưa muốn chết, khi đối mặt với Trần Nhiễm là vậy, với Bạch Tuyệt cũng thế, và ngươi cũng không ngoại lệ!”
Mục Vỹ mỉm cười nhìn Huyền Vô Tâm rồi lắc đầu.
Nhưng Bảo Linh Nhi ở bên cạnh lại nhíu chặt mày.
Huyền Vô Tâm!
Thiên tài sáng chói một thời của núi Huyền Không.
Sự xuất sắc của y đã khiến tất cả thiên tài của tiểu thế giới Tam Thiên khi ấy bị lu mờ.
Thời đại đó là của Huyền Vô Tâm y, còn những người khác chỉ là nhân vật phụ mờ nhạt.
Y từng đứng đầu bảng Thiên Mệnh, thậm chí có người còn nhận xét hai trăm chín mươi chín người còn lại trên bảng chỉ có một phần trăm khí chất của thiên tài ở tiểu thế giới Tam Thiên, chín mươi chín phần trăm còn lại là của Huyền Vô Tâm.
Từ mạnh mẽ cũng không đủ để hình dung về y!
Song bây giờ, y đã xuất hiện ở đây, điều này khiến Bạch Tuyệt thấy hơi lo lắng.
Núi Huyền Không đã tuyên bố rằng chỉ có võ giả dưới một trăm tuổi mới được đi vào di chỉ Cổ Long, nhưng rõ ràng Huyền Vô Tâm đã quá tuổi mà vẫn thản nhiên ra vào.
Càng nghĩ kỹ thì Bảo Linh Nhi càng thấy có một âm mưu to lớn ở đây.
“Ngươi rất tự tin, nhưng ta không rảnh để phí lời với ngươi, đưa chín cái vảy rồng đây thì ta sẽ cân nhắc cho ngươi chết thoải mái một chút”.
“Xin lỗi, nhưng ta không cầm!”
“Thế thì chết đi!”
Dứt lời, Huyền Vô Tâm đã tung một chưởng ra.
Chưởng ấn này không nhẹ như với Chu Tử Kiện, mà có uy lực vô thượng.
Chưởng ấn màu đen xé không lao tới, xuyên qua không gian chồng chéo để tấn công Mục Vỹ.
Nhưng Mục Vỹ còn chưa làm gì thì Tần Mộng Dao đã có hành động rồi.
Hư ảnh của thần phách Băng Hoàng đã bay ra, những âm thanh chói tai vang lên, Tần Mộng Dao chặn chưởng ấn đó lại, sau đó khẽ kêu đau đớn với gương mặt tái nhợt.
Mạnh quá!
Huyền Vô Tâm quả nhiên lợi hại!
“Sức mạnh của thần phách Băng Hoàng rất ghê gớm, song tiếc là ngươi thức tỉnh chưa được lâu, thực lực không quá mạnh nên ta vẫn đối phó được!”
Dứt lời, Huyền Vô Tâm đã tiến lên thêm một bước.
Chương 858: Cao nhân ra tay
"Từ Bi Chi Trượng!"
Huyền Vô Tâm thét lớn, một cây gậy hư ảo hiện ra trong tay y. Cây gậy ấy vừa xuất hiện thì nguồn chân nguyên trong đất trời như bị hút toàn bộ về phía nó.
Khoảnh khắc ấy, Mục Vỹ hoảng hốt cảm giác được mình có đôi phần không kiểm soát được cơ thể.
"Thần Hoàng Phượng Minh!"
Tần Mộng Dao vững vàng tiến tới, tung một chưởng làm phát ra tiếng ầm ầm. Đó là âm thanh phượng cất tiếng hót và âm thanh truyền đến từ cuộc chạm trán với Từ Bi Chi Trượng. Tiếng đùng đùng inh ỏi vang lên hết lần này đến lần khác.
Trong giây lát, hầu như tất cả mọi người đều nhận thấy cả không gian rung chuyển, di chỉ Cổ Long bị tiếng nổ đùng đoàng nhấn chìm như đang kêu khóc.
Một sức mạnh lớn không tưởng.
Huyền Vô Tâm thật sự rất mạnh.
Sau một hiệp đấu đầy khốc liệt, Tần Mộng Dao bị đánh văng ra ngoài trong khi Từ Bi Chi Trượng vẫn tấn công về phía Mục Vỹ.
"Nói chứ xem thường ta như thế không thấy có lỗi hả?"
Mục Vỹ dở khóc dở cười, bước ra một bước.
"Vô Tương Quỷ Thủ!"
Giờ phút này, Mục Vỹ dùng Vô Tương Quỷ Thủ chứ không dùng chiêu thức U Minh Quỷ Trảo nữa.
Máu đỏ lan tràn ra xung quanh, khí thế khát máu điên cuồng bùng nổ quanh thân Mục Vỹ.
Một đạo quỷ chưởng thình lình xuất hiện.
Vạn Cổ Huyết Điển là do Huyết Kiêu sáng tạo ra. Cường giả thiên tài sống ở thời mười nghìn năm trước này đã lĩnh ngộ huyết mạch đến một trình độ mà ngay cả Mục Vỹ cũng không tài nào đuổi kịp.
Khai triển chiêu thức, quỷ chưởng đánh ra, bóng dáng Mục Vỹ ầm ầm bay tới.
Cùng lúc đó, quỷ chưởng đập vỡ Từ Bi Chi Trượng. Huyền Vô Tâm đau đớn kêu lên, chẳng ngờ y phải lùi lại một bước.
Trời đất ơi!
Ai nấy đều thấy cảnh tượng trước mắt quá hoang đường.
Kẻ nào dám tin Huyền Vô Tâm là người phải lui bước chứ?
"Huyết mạch! Máu rồng!"
Đến lúc này, Huyền Vô Tâm mới không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa.
Ánh mắt y nhìn Mục Vỹ đầy khó tin.
Máu rồng?
Nét mặt Bạch Tuyệt trở nên lạnh lùng. Thảo nào, thảo nào gã ta thèm thuồng máu Mục Vỹ đến vậy, nhưng trong sự thèm khát ấy lại ẩn chứa sự sợ hãi.
Thần Long trời sinh là chủng tộc có khả năng gây áp lực cho Thiên Âm Huyền Xà của gã ta, thảo nào Bạch Tuyệt thấy sờ sợ.
Nhưng đó là máu rồng.
Mục Vỹ phải chết. Gã ta phải giết Mục Vỹ để hút máu rồng, biết đâu sẽ bước thẳng vào hàng ngũ thần thú cũng không chừng!
Vừa nghĩ đến đây, người Bạch Tuyệt hơi run rẩy.
Nhưng Huyền Vô Tâm còn kích động hơn gã ta.
Trước giờ núi Huyền Không luôn thực hiện kế hoạch Huyết Thi nhưng chưa lần nào thành công, song giờ đã phát hiện ra máu rồng. Không nghi ngờ gì nữa, đây sẽ là yếu tố giúp việc nghiên cứu kế hoạch Huyết Thi phát triển đến một tầng cao mới.
Mục Vỹ chắc chắn phải chết!
Phải lấy được máu rồng!
"Mục Vỹ, hôm nay ta vốn định tha cho ngươi một mạng, nhưng giờ đành xin lỗi thôi!"
Huyền Vô Tâm đanh mặt tung một chưởng đến.
Cú chưởng này trông hư ảo rất nhiều so với hai cú chưởng trước đó nhưng lại rất thực, cứ như thể chính bàn tay của Huyền Vô Tâm tách rời khỏi cơ thể và tấn công Mục Vỹ vậy.
Một chưởng nhanh như chớp ấy buộc Mục Vỹ phải thụt lùi.
Tần Mộng Dao muốn bay tới ngay lúc này, nhưng Bạch Tuyệt ở bên kia đã tìm thấy cơ hội, cản cô lại.
"Giết ta? Ta chết rồi thì liệu ngươi có còn lấy được máu rồng không?"
Mục Vỹ gầm thét, huyết mạch trong người sôi trào mãnh liệt. Chỉ còn một chiêu trong ba sát chiêu của Vạn Cổ Huyết Điển là hắn chưa dùng, nhưng hắn nghĩ mình mà dùng chiêu này thì chắc ngày chết cũng không còn xa nữa rồi!
Hầu như ai cũng đứng cách đó từ năm dặm trở lên. Cuộc chiến ác liệt như thế, bọn họ còn dám nhúng tay thì đúng là không biết sống chết.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, mắt thấy cú chưởng của Huyền Vô Tâm sắp sửa lấy đi tính mạng Mục Vỹ thì một hiện tượng kì lạ xảy ra!
Một chưởng mạnh đến đáng sợ ấy bỗng biến mất.
Biến mất ngay trước mắt bao người như thế.
Biến hóa này làm tất cả mọi người đều há hốc mồm, nhưng một tiếng động lớn bỗng vang lên ngay sau đó.
Bành...
Bàn tay vốn đã biến mất bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Huyền Vô Tâm.
Sau một tiếng rầm dữ dội, cú chưởng khổng lồ nện thẳng lên người y đầy bạo lực.
"Ai!"
Huyền Vô Tâm mau chóng ngăn cản chưởng ấn đó nhưng bản thân cũng bị đập xuống mặt đất, toàn thân nhếch nhác, khóe miệng chảy máu.
"Là ai!"
Huyền Vô Tâm lập tức đứng dậy, quét mắt nhìn xung quanh quát lớn.
Nhưng đáp lại y lại là bầu không khí im phăng phắc.
Không một ai dám lên tiếng.
Chuyện gì vừa xảy ra?
Lẽ nào có kẻ trong bóng tối ra tay với mình?
"Ai đấy? Không ngờ trong di chỉ Cổ Long còn có cao thủ bậc này!"
Huyền Vô Tâm đứng dậy, lửa giận hừng hực trong mắt.
Có thể dịch chuyển đòn tấn công của y từ không trung, chắc chắn người này là một cao thủ có cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ tám, đã lĩnh ngộ được bí ẩn của không gian, thậm chí có khi còn hơn thế nữa.
Một cường giả thế này lẫn trong số lượng lớn thiên tài ở đây mà không bị núi Huyền Không phát hiện, quả là chuyện khó tin.
Chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là người này cực kỳ mạnh.
"Không chịu ló mặt ra phải không?"
Huyền Vô Tâm lạnh giọng hừ, tiếp tục công kích Mục Vỹ.
Ầm...
Trong phút chốc, Huyền Vô Tâm vừa lao ra thì bị đánh văng trở lại như thể không gian trước mặt hóa thành một bức tường. Y nghệt mặt ra, chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra.
"Rốt cuộc là ai!"
Huyền Vô Tâm nổi cơn thịnh nộ.
Rõ ràng có người đang âm thầm trợ giúp Mục Vỹ, nhưng khốn nạn là y hoàn toàn không nhận ra là kẻ nào!
Cảm giác này làm Huyền Vô Tâm căm phẫn vô cùng.
Tại sao y chẳng thể thấy đây là ai chứ!
Chương 859: Thấy thì giết
"Được thôi, ngươi muốn giúp hắn thì ta sẽ không cho ngươi được như ý muốn!"
Nét mặt Huyền Vô Tâm đầy lạnh lùng, y tiến thêm bước nữa.
Cạch!
Chẳng qua, đang lúc Huyền Vô Tâm chuẩn bị hành động thì một tiếng vang truyền đến. Đáng kinh ngạc là lúc này y bị nhốt lại một chỗ, không tài nào nhúc nhích nổi.
Lâu lắm rồi y không trải nghiệm lại cảm giác bị giam cầm một chỗ, muốn động đậy cũng không được này.
Dù cố gắng cách mấy, Huyền Vô Tâm cũng không giãy ra nổi.
Mục Vỹ đưa mắt nhìn ra xa.
Rốt cuộc ai trong những người vây xem vừa ra tay?
Cừu Xích Viêm?
Nhậm Cương Cương?
Hay Bảo Linh Nhi?
Mục Vỹ không biết!
"Chết tiệt!"
Huyền Vô Tâm bị giam cầm dữ dằn chửi thề.
"Thôi đi cho rồi!"
Mục Vỹ bỗng hoàn hồn.
Lúc này Huyền Vô Tâm có thể vào di chỉ Cổ Long, vậy nghĩa là những người khác trong núi Huyền Không cũng vào được.
Cứ đứng đây thì chỉ còn một con đường chết thôi.
"Huyền Vô Tâm, không phải ngươi muốn giết ta sao? Giờ ta còn đứng đây là do ngươi không chịu giết nên ta đi trước nhá!"
Mục Vỹ trêu tức: "Núi Huyền Không tự đưa ra quy tắc mà rồi chẳng làm theo, còn nói chỉ thiên tài dưới 100 tuổi mới được vào? Huyền Vô Tâm, chắc ngươi hơn 100 tuổi rồi nhỉ? Hóa ra xưa giờ núi Huyền Không toàn đem mọi người ra làm chuột bạch thí nghiệm".
Câu này của Mục Vỹ nghe thì như trào phúng nhưng thực ra đầy âm mưu.
Ngay từ đầu, núi Huyền Không đã đưa ra quy tắc chỉ võ giả chưa đến 100 tuổi mới được vào. Đã thế, trong lúc mọi người di chuyển vào di chỉ Cổ Long, một vài võ giả 100 tuổi đã chết tại chỗ.
Núi Huyền Không giải thích việc này là vì giới hạn về tuổi xương.
Nhưng hiện giờ, Huyền Vô Tâm lại bình yên vô sự vào đây.
Ai tin trong này không có điều mờ ám mới là lạ.
Mục Vỹ vừa nói xong, trong đám đông lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao.
Họ cũng biết mình bị chơi xỏ, không những thế còn là bị núi Huyền Không xem như con khỉ mà trêu.
"À, phải rồi, núi Huyền Không còn nói rằng sinh tử có số. Trần Nhiễm là do ta giết, nhưng nơi này là di chỉ Cổ Long, Trần Nhiễm giết ta thì ta giết hắn thôi, có mâu thuẫn gì đâu. Thế mà không ngờ núi Huyền Không vô liêm sỉ đến mức phái người mạnh hơn vào nhằm giết Mục Vỹ ta đây, vậy là phạm luật rồi!"
Mục Vỹ nhếch mép: "Từ giờ các vị phải cẩn thận đấy nhé, không khéo bị núi Huyền Không giết người diệt khẩu đấy!"
"Ngươi chán sống rồi!"
"Ta chán sống rồi đấy, ngươi tới giết ta xem nào!"
Mục Vỹ hừ lạnh quát: "Huyền Vô Tâm, sớm muộn gì cũng có ngày ngươi chết trong tay ta, chính xác hơn là trong tay hắn!"
Hắn chỉ vào Chu Tử Kiện rồi lớn tiếng: "Ngươi không biết chứ con kiến trong mắt ngươi thật ra là thiên tài còn mạnh hơn cả ngươi, kẻ giết ngươi trong tương lai chắc chắn sẽ là hắn".
"Được thôi, ta chờ!"
Giờ đây, Huyền Vô Tâm ước gì có thể giết chết Mục Vỹ ngay lập tức, ngặt nỗi y không thể chống lại thứ sức mạnh đáng gờm đang trói buộc mình!
"Các vị, đi mau kẻo không kịp!"
Mục Vỹ cười phá lên, thuận tiện kéo Chu Tử Kiện và Tần Mộng Dao đi, hóa thành một tia sáng rồi mất tăm.
Hơn mười nhịp thở sau, Huyền Vô Tâm mới không còn bị giam cầm nữa.
"Người đâu!"
"Có!"
Đệ tử núi Huyền Không lập tức chạy đến, kính cẩn đáp.
"Truy lùng Mục Vỹ cho ta, thấy thì giết!"
"Rõ!"
Huyền Vô Tâm nhìn đám người đằng xa, lạnh giọng quát: "Các vị, thời gian rèn luyện tại di chỉ Cổ Long đã kết thúc, mời về cho!"
Không một ai dám lên tiếng chống đối y.
Dù gì thực lực của y rành rành ra đó.
"Cừu sư huynh, chúng ta phải làm sao đây?"
"Đi thôi!"
Cừu Xích Viêm bình tĩnh đáp: "Đi ra rồi báo cho chưởng môn biết chuyện trong này, chưởng môn ắt có định đoạt!"
"Vâng!"
Bạch Đồ Gian tỏ ra phiền não: "Thì ra năm đó Chu sư huynh có mâu thuẫn với Huyền Vô Tâm nên mới, nên mới..."
"Đừng lo, Tử Kiện không dễ bị đánh bại vậy đâu!"
Cừu Xích Viêm nhỏ giọng trả lời, vừa nhìn theo hướng Mục Vỹ rời đi vừa nghĩ trong lòng: "Ta chỉ giúp ngươi được nhiêu đây thôi!"
Cùng lúc đó, đệ tử đến từ các thế lực lớn tham gia rèn luyện bắt đầu trở về.
Chuyến đi này phải gọi là về trắng tay, vảy rồng thì chẳng biết đã về tay người nào.
Họ đều hiểu rằng cho dù vảy rồng nằm trong tay Mục Vỹ thì nhiều khả năng rồi cũng bị núi Huyền Không cướp lấy. E là Mục Vỹ sắp chết thật rồi.
Núi Huyền Không đâu có dễ chọc!
"Vỹ ca, mình đi đâu thế?"
"Cứ đi theo huynh!", Mục Vỹ hừ lạnh: "Núi Huyền Không đòi giết ta à, không đơn giản vậy đâu!"
"Vỹ ca, sao huynh hận núi Huyền Không thế?"
Mục Vỹ cười khẽ: "Dao Nhi, có một số chuyện muội không biết sẽ tốt hơn, huynh lo sẽ dọa muội sợ, rồi mai này muội cũng biết thôi. Núi Huyền Không đã giết huynh đệ của huynh, huynh phải xóa sổ nó!"
Huynh đệ?
Tần Mộng Dao ngẩn người.
Mục Vỹ mới đến tiểu thế giới Tam Thiên thôi, sao lại có huynh đệ ở đây rồi!
Chưa kể, với tính cách của Mục Vỹ, nếu có ai trong núi Huyền Không giết huynh đệ tốt của hắn thì hắn sẽ báo thù người nấy chứ không đến mức quyết tâm tiêu diệt cả núi Huyền Không.
Có lẽ người bị giết ấy quan trọng với hắn lắm.
Chương 860: Nhảy xuống!
"Vậy huynh tính làm gì?", Tần Mộng Dao hỏi: "Huynh vừa giết Trần Nhiễm, còn cướp vảy rồng, muội sợ núi Huyền Không sẽ không bỏ qua cho huynh đâu. Hay là huynh đi Cửu Hàn Thiên Cung với muội đi!"
"Cửu Hàn Thiên Cung?"
Mục Vỹ cười khổ: "Ta giết Hàn Thiên Vũ rồi, chắc Hàn Thiên Nhẫn muốn băm vằm ta luôn ấy. Mà Dao Nhi này, trong người muội có huyết mạch Thần Hoàng, núi Huyền Không lại đang thực hiện kế hoạch Huyết Thi, nhớ phải tránh xa mấy người đó đấy!"
"Kế hoạch Huyết Thi?"
"Ừ, say này huynh sẽ nói rõ với muội!"
Mục Vỹ cười nói: "Muội không phải lo gì cả. Sau khi rời khỏi chỗ này, ra ngoài di chỉ Cổ Long, ta sẽ đi tìm Diệp Thu. Có nó ở đây, núi Huyền Không không dám xằng bậy đâu. Mà ta cũng cần thời gian tiêu hóa những gì thu hoạch được, Chu Tử Kiện còn cần hơn nữa!"
"Hắn ư?"
Lòng đầy nghi hoặc, Tần Mộng Dao nhìn Chu Tử Kiện đã ngất đi.
"Ta nói chứ trước đây không nhận ra, giờ mới biết hắn là bảo bối. Thảo nào uống Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan vào vẫn có thể trở lại bình thường, hóa ra là vậy!"
Tần Mộng Dao biết trước giờ Mục Vỹ rất hay nói những điều kỳ lạ, chỉ là sau này cô sẽ làm rõ từng chuyện một thôi nên không cần hỏi kỹ.
"Tình hình Tâm Nhã ở Vạn Trận Tông sao rồi?"
"Muội ấy hả, sống tốt lắm. Có cuốn ba mươi ba Thiên Bách Trận Đồ nên Vạn Trận Tông cưng Tâm Nhã lắm, huynh yên tâm!"
"Ừm!"
Mục Vỹ đáp: "Nhã Nhi thì ta không lo rồi, Vạn Trận Tông nổi tiếng là cuồng trận pháp xưa giờ mà. Nhưng còn muội phải chú ý đấy, thần phách Băng Hoàng mà muội thức tỉnh rất mạnh, thần thú Băng Hoàng mà, chắc chắn núi Huyền Không sẽ nhắm vào muội, Hàn Thiên Nhẫn cũng vậy. Dù gì Cửu Hàn Thiên Cung cũng chuyên tu luyện công pháp tính hàn, thần phách của muội có công dụng rất lớn với ông ta!"
"Vâng!"
"Đến rồi!"
Mục Vỹ nhìn dung nham cuồn cuộn hơi nóng đằng trước, nói.
"Đây là dung nham mà?", Tần Mộng Dao ngạc nhiên thốt: "Vỹ ca, chúng ta..."
"Nhảy xuống!"
Không chút do dự, Mục Vỹ cầm bàn tay nhỏ nhắn của Tần Mộng Dao, kéo cô nhảy vào dung nham.
Thấy dung nham nóng bỏng trước mắt, Tần Mộng Dao vốn định triển khai uy lực của thần phách nhưng Mục Vỹ đã hành động trước. Ba lớp phòng ngự hình thành từ ba loại thiên hỏa bao bọc lấy ba người rơi vào trong dung nham.
Hơi nóng bị ngăn cách ở bên ngoài bởi thiên hỏa. Không lâu sau, ba người đã rơi xuống dưới.
"Lực hút lớn thật!"
Ba người mau chóng nhảy qua dung nham, rơi xuống mặt đất bên dưới. Tần Mộng Dao cực kỳ bất ngờ.
"Đây mới là bí mật thực sự của di chỉ Cổ Long!"
Mục Vỹ giải thích: "Kế hoạch Huyết Thi của núi Huyền Không được lập ra là để nghiên cứu sức mạnh của huyết mạch. Đây là nơi thí nghiệm của chúng".
Mục Vỹ vừa kể rõ đầu đuôi vừa dẫn Tần Mộng Dao đến nơi Chu Á Huy và những người khác ẩn nấp.
"Mục Vỹ, ngươi về nhanh thế!"
Chu Á Huy vô cùng ngạc nhiên khi thấy Mục Vỹ.
Nhưng y chưa kịp lại gần Mục Vỹ đã thấy Tần Mộng Dao tiến tới nhìn mình bằng đôi mắt lạnh giá.
"Đừng đánh, hắn là Chu Á Huy đấy!"
"Là hắn?"
Tần Mộng Dao hoảng hồn nhìn quái vật lông xanh cao năm mét ở đối diện.
Trong lời đồn, Chu Á Huy là một người tuấn tú, đứng thứ ba trên bảng Thiên Mệnh nhưng đã mất tích mấy chục năm, ai cũng nghĩ y đã chết, không ngờ lại ở đây.
"Đây chính là kết quả của kế hoạch Huyết Thi!"
Mục Vỹ thở dài rồi nói: "Chu công tử, đưa bọn ta vào đại trận trước đã, có thể núi Huyền Không sắp phái người vào đấy!"
"Được!"
Nhận ra Mục Vỹ đang gặp rắc rối, Chu Á Huy không dám phí thời gian, vội vàng dẫn Mục Vỹ vào trong vách núi.
Vào trong, thấy cả sơn động là cả nghìn yêu quái lông đỏ lông xanh, vẻ kinh ngạc hiện ra trên khuôn mặt xinh đẹp, mỹ miều của Tần Mộng Dao.
"Đừng sợ, lúc mới tới ta cũng sợ muốn bỏ chạy!"
Mục Vỹ cười nắc nẻ.
"Mục tiểu huynh đệ!"
Chu Vân Văn cũng ngạc nhiên khi thấy Mục Vỹ quay về.
"Văn lão, ngại quá, gặp chút rắc rối nên qua đây trốn một lát!"
Mục Vỹ xin lỗi.
"Không sao, không sao, người của núi Huyền Không không tìm được đây đâu!"
Chu Vân Văn xoay người nói với Chu Á Huy: "Huy Nhi, con sắp xếp vài người ra ngoài cho đám núi Huyền Không khỏi nghi ngờ".
"Dạ!"
Chu Á Huy lập tức làm theo, ra lệnh cho vài người ra ngoài.
Họ bị vứt bỏ ở đây, mặc dù núi Huyền Không nghĩ họ là sản phẩm thất bại nhưng vẫn muốn xem xem có biến đổi gì không nên mới nuôi thả họ.
Giờ phải tung chút hỏa mù để đánh lạc hướng bọn người đó thôi.
Đúng như dự đoán, không lâu sau, vài bóng người xuất hiện trong thế giới phía dưới này.
Kẻ cầm đầu chính là Huyền Vô Tâm. Bên cạnh y là một nam trưởng lão có vẻ ngoài trung niên của núi Huyền Không.
Đám Bạch Tuyệt cũng theo sau y.
"Vô Tâm, con chắc chắn Mục Vỹ có vảy rồng chứ?"
"Chắc chắn ạ! Tam thúc, chuyện này không nên chậm trễ, phải tìm cho ra Mục Vỹ".