Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

*脚踏实地 là một thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là làm việc một cách cẩn thận và chăm chỉ, không mơ mộng hay lạc quan quá mức mà tập trung vào những điều cụ thể và khả thi.

Tuy Đại Diêu thị da mặt dày nhưng lúc này được một tiểu bối khen ngợi trước mặt cha mình thì cũng hơi đỏ mặt.

Trong lòng lâng lâng.

"Cha, Nhị Nha vô cùng hiểu chuyện. Người không biết đâu, Đạt ca nhi nhà ta được nàng dạy bảo tốt lắm! Ta làm chút chuyện này thì tính là gì chứ? Nên làm mà!" Đại Diêu thị nhớ tới tiểu nhi tử, không nhịn được mà mặt mày hớn hở.

Diêu lão gia tử ngạc nhiên nhìn bà ta, cảm thấy khuê nữ nhà mình hẳn là bệnh tới mất trí rồi nên mới khen nhi tử mình như thế.

Tính tình của Đạt ca nhi vô cùng ngang bướng...

Diêu lão gia tử cực kỳ không thích cách khuê nữ nuôi dạy con cái, quá cưng chiều mấy đứa nhỏ nên mới khiến cho Tống Hiển bị đưa lên quan. Trong lòng ông ấy lo lắng Đạt ca nhi sau này cũng sẽ bị dạy hư, đang định khuyên nhủ khuê nữ một chút.

Nếu thật sự không được thì để Đạt ca nhi đến Diêu gia ở một thời gian, ông ấy sẽ đặc biệt dạy dỗ để tiểu tử kia bớt nghịch ngợm một chút.

Đại phòng Tống gia chỉ có hai đứa nhỏ, nếu đều lệch lạc thì Diêu gia bọn họ còn mặt mũi nào đi gặp thông gia nữa!

Cho nên lúc này, Diêu lão gia tử không hề tin lời Đại Diêu thị nói.

"Cha, là thật đó! Ngoại sanh của người bây giờ đã tiến bộ hơn nhiều rồi, mấy ngày trước còn đọc sách trước mặt ta, đọc rất trôi chảy! Phải rồi, chữ cũng đẹp hơn trước đây một chút! Lúc trước viết chữ như giun dế, bây giờ nét nào ra nét đó, giỏi hơn nhiều rồi!" Đại Diêu thị tiếp tục khen ngợi, "Không chỉ có vậy đâu, Đạt ca nhi của chúng ta hiếu thảo nhất, hôm kia còn nói sau này muốn đi thi khoa cử, muốn thi đậu Trạng Nguyên rồi làm quan lớn!"

"Khụ khụ khụ!" Lão gia tử suýt nữa bị sặc canh thịt.

Nếu nói là thi tú tài thì ông ấy còn cảm thấy có phần hợp lý, nhưng không ngờ hắn lại nói rằng muốn thi đậu Trạng Nguyên!

Mơ đẹp quá rồi đấy!

"Bước đi trên đất bằng đi! Nghĩ xa như vậy làm gì! Nếu Đạt ca nhi có thể thi đậu đồng sinh trong vòng năm năm thì hẵng nói tới chuyện này!" Diêu lão gia tử trừng mắt nhìn liếc khuê nữ, trước mặt vãn bối lại không cẩn trọng như vậy thì còn ra thể thống gì. 

"Cha, người không tin sao? Vậy ngày mai ta đưa Đạt ca nhi về nương gia, đặc biệt đọc sách cho người nghe nhé!" Đại Diêu thị vô cùng kiên quyết.

Nhất định phải khoe khoang một chút.

Tránh để người của nương gia cảm thấy bà ta không biết dạy con.

Phải, bà ta không thể dạy dỗ con cái thật tốt nhưng bản tính của nhi tử cũng không tệ mà, đúng không? Chẳng phải chỉ mới đi theo nha đầu Nhị Nha học tập mấy ngày mà đã ra hình ra dạng rồi sao?!

Tống Anh cũng rất vui vẻ: "Tứ đệ hiện giờ quả thực đã tiến bộ hơn rất nhiều. Trước đây hắn bị Lý Tiến Bảo trong thôn dụ dỗ, bây giờ Lý Tiến Bảo sắp bị xử tử vào cuối thu, đám trẻ trong thôn đều hiểu chuyện hơn rồi, nhất là Đạt ca nhi, hắn đã hiểu ra không ít thứ."

Tống Anh hoàn toàn nói thật.

Lúc trước khi biết Lý Tiến Bảo khó giữ được tính mạng, Tống Đạt còn thổn thức một phen, sau đó sợ hãi như chim cút, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Ngoan ngoãn gấp bội lần.

Đều vì "sợ chết".

Diêu lão gia tử cuối cùng cũng chịu tin tưởng: "Có thể tiến bộ là chuyện tốt."

"Không quá mấy ngày nữa, Hiển nhi sẽ trở về đúng không? Trong lòng ngươi nghĩ thế nào?" Diêu lão gia tử thấp giọng hỏi khuê nữ.

Đại Diêu thị sửng sốt.

Bà ta không biết.

Nhi tử trở về, trong lòng bà ta cực kỳ vui mừng, nhưng nghĩ đến tức phụ nhi vô ơn mà nhi tử mình cưới về, bà ta hận không thể một cước đá người ra khỏi nhà.

"Cha, ta không quản được Hiển ca nhi, hắn cũng không nghe lời ta." Đại Diêu thị rất suy sụp.

"Ta mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, nhưng tuyệt đối không được quên rằng đó là nhi tử của ngươi chứ không phải tổ tông của ngươi. Hắn có sai thì là do ngươi không biết dạy dỗ. Nếu ngươi thật sự muốn tốt cho hắn thì phải nghiêm khắc một chút, không thể lúc nào cũng chiều theo ý hắn. Hơn nữa, nếu đứa nhỏ này thật sự mang bản chất xấu xa, dạy mãi không sửa thì phải thật nhẫn tâm với hắn. Ngươi cũng nói Đạt ca nhi hiểu chuyện, một khi đã như vậy thì nên nghĩ cho đứa nhỏ nhiều hơn, đừng để đứa nhỏ học theo đứa lớn, đến khi già rồi, ngươi sẽ phải hối hận!"   

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK