Tống Phúc Sơn nghe cha ruột nói vậy thì sửng sốt: "Cha, người vẫn chưa biết sao?"
Sau đó nghi ngờ nhìn về phía Tống Anh.
Tống Anh ngồi ngay ngắn ở đó, hoàn toàn bất động.
"Nói! Chuyện gì!" Nếu không phải trên bàn còn đặt nồi cơm thì lúc này Tống Lão Căn đã lật bàn rồi.
Tống Phúc Sơn nuốt nước miếng: "Không... Không có chuyện gì..."
"A." Tống Anh cười lạnh một tiếng.
Tống Phúc Sơn nhảy dựng trong lòng: "Cha... Người phải hứa với ta sẽ không tức giận thì... ta, ta mới nói."
Hắn ta dễ dàng lắm sao? Đã bốn mươi tuổi, nhi tử còn ở bên cạnh nhìn chằm chằm đấy, kết quả vẫn bị lão cha dạy dỗ!
Trong lòng Tống Lão Căn không chắc chắn.
Đừng nói là ông, ngay cả Đại Diêu thị lúc này cũng giật nảy mình, sắc mặt tái xanh, bắt đầu đoán xem phu quân nhà mình rốt cuộc đã làm gì sai mà lại khiến Nhị Nha xem trọng như thế!
Hay là...
Tìm nữ nhân bên ngoài?
Đại Diêu thị đã nghĩ như vậy từ lâu rồi.
Từ khi gả cho Tống Phúc Sơn, bà ta từng nghĩ tới chuyện có khi nào phu quân nhà mình đi tìm hoa thơm cỏ lạ ở bên ngoài hay không, tuy tính tình của phu quân bà ta có chút tật xấu nhưng vẫn chăm chỉ làm việc, hiện giờ một tháng kiếm được không ít tiền công, lại không thích về nhà...
Đại Diêu thị suy nghĩ một hồi, hai mắt đỏ lên.
Chỉ đợi sau khi Tống Phúc Sơn nói rõ ra sẽ lập tức bùng nổ...
Tống Anh vẫn không nói lời nào.
Lão gia tử lại nóng nảy: "Ngươi mau nói rõ ràng cho ta! Còn lề mề thì ngươi cứ quỳ hết đêm đi!"
Rốt cuộc là chuyện lớn thế nào!
Tống Phúc Sơn hoảng loạn, do dự chốc lát mới nói: "Cha... hôm nay ta... tới sòng bạc..."
"A..." Tống Anh lại cười lạnh.
"Ta... lần thứ hai tới đó, đúng lúc bị Nhị Nha bắt gặp..." Bất đắc dĩ, Tống Phúc Sơn đành phải bồi thêm một câu.
"Ngươi đi đánh bạc!?" Tống Lão Căn đen mặt.
Tống Phúc Sơn rụt đầu: "Thật sự mới là lần thứ hai thôi.
Trong tay ta cũng không có tiền, lần đầu tiên dùng 30 xu kiếm lời được 60 xu.
Sau khi tiêu gần hết số tiền đó thì muốn thử vận may thêm lần nữa... Nhưng Nhị Nha vừa gọi, ta đã ra ngoài ngay lập tức, không hề ở lại..."
Tống Lão Căn không muốn nghe hắn ta giải thích.
Ông chỉ biết đồ khốn nạn không nên thân này tới sòng bạc.
Nhi tử nhà đàng hoàng, chỗ không nên đến nhất chính là sòng bạc!
Làm thê tử không thể chịu được chuyện trượng phu tới kỹ viện, còn làm một lão phụ thân, ông không thể chịu được chuyện nhi tử đi đánh bạc!
Nếu là lão Tứ thông minh, từ nhỏ đã quen thuộc với mấy thứ này mà vẫn không bị nghiện thì thôi, nhưng bây giờ người tới sòng bạc chính là... trưởng tử!
Tống Lão Căn tức giận đến mức đôi môi run run.
Lúc này, Tống Anh lấy con dao chặt xương mà mình mua ra.
"Người đây là tức giận đến mức không nói nên lời sao? Hà tất phải vậy chứ? Ta cảm thấy..." Tống Anh cong môi cười, "Đây là chuyện nhỏ, người nghĩ thoáng chút đi.
Đại bá chỉ mới đi hai lần, có khi ngay cả cửa sòng bạc nằm ở hướng nào cũng không nhớ rõ.
Chỉ cần dừng cương trước bờ vực, chặt tay, sau này sẽ không như vậy nữa."
Tống Lão Căn bình tĩnh lại.
Cũng không biết là chuyện gì xảy ra, Nhị Nha vừa nói vậy, đầu óc ông lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều.
Tống Phúc Sơn run rẩy, suýt nữa muốn mắng người.
Có ai khuyên nhủ như vậy sao?
Còn mang dao chặt xương ra? Lỡ như lão gia tử nổi nóng, thật sự chặt tay hắn ta thì sao?!
Sắc mặt Tống Lão Căn âm trầm: "Thực sự có tiền đồ đấy.
Đi một lần còn muốn đi lần thứ hai? Ngươi cho rằng ngươi là lão Tứ sao!? Nếu ngươi có năng lực của lão Tứ, dù ngươi có ở trong sòng bạc suốt ngày thì ta cũng lười quản!"
Tống Phúc Sơn rụt đầu.
Tiểu Diêu thị khẽ cong môi.
Năm mười mấy tuổi, Tống Mãn Sơn đã tới sòng bạc, mỗi lần chỉ chơi một lát, sau khi hết giờ, bất kể thắng hay thua đều sẽ không ở lại.
Ban đầu cũng vì đánh bạc mà bị lão gia tử dạy dỗ một trận, sau đó người trong nhà phát hiện hắn ta thật sự chơi có chừng mực nên mới không quản nữa.