Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Anh khẽ liếc mắt nhìn khoảng trời bên trên Lục gia, không nhiều lời.

 

Ngay sau đó, con lừa không ngừng chân, đưa Tống Tuân trở về căn nhà trên trấn.

 

Căn nhà mà Tống gia mua trên trấn đương nhiên không thể sánh với trạch viện siêu lớn của Lục gia, chỉ nằm trong một con hẻm nhỏ ở phố bắc, hàng xóm xung quanh cũng là ngư long hỗn tạp, thậm chí đi thêm mấy bước còn có thể thấy một kỹ viện không quá chính quy.

 

Vậy nên Tống Anh chưa bao giờ ở lại đây lâu.

 

Lần này cũng như vậy, sau khi đưa người tới thì ngay cả cửa cũng không vào, lập tức quay về thôn.

 

Trước khi về thôn, Tống Anh còn đặc biệt tới tiệm rèn mua một con dao chặt xương mới tinh.

 

Rồi tới chỗ đồ tể gần đó mua hai khúc xương lớn và ít thứ vụn vặt.

 

 

Đại Bạch của nàng chạy rất nhanh nhưng trên đường cũng không nhìn thấy Tống Phúc Sơn, không chừng người này còn đang chậm chạp đi trên đường đấy.

 

Đúng như lời Tống Anh nói, Tống Phúc Sơn lần này thật sự không có tiền, một đồng cũng không có dư.

 

Không có tiền thuê xe bò, đành phải đi tìm người khác mượn.

Nhưng lúc nãy người ở phường nhuộm đều đã nhìn thấy hắn ta mượn tiền, mới đó lại mượn tiếp sẽ khiến người khác hỏi nhiều, thế nên hắn ta chỉ có thể đi loanh quanh tìm hảo hữu trên trấn mượn mấy đồng.

 

Sau khi lăn lộn một phen, sắc trời không còn sớm, nhớ tới lời Tống Anh nói, hắn ta không dám nghỉ ngơi mà vội vàng về nhà.

 

 

Không biết nha đầu kia sẽ nói xấu hắn ta trước mặt lão gia tử thế nào nữa.

 

Tống Anh cũng không gấp gáp cáo trạng.

 

Đâm chọc sau lưng không thích hợp với nàng, nàng đợi đương sự tới rồi mới mở miệng, đến lúc đó còn có thể đối chất với nhau.

 

Tống Lão Căn nhận ra Tống Anh có chuyện.

 

Nhưng lại không biết là chuyện gì, trong lòng liên tục suy nghĩ.

 

"Sao hôm nay lại mua xương tới? Không phải trước đây đã nói với ngươi rồi sao? Về nhà ăn cơm không cần phải mua mấy thứ này, tránh việc dung túng mấy cái tâm tư kia." Tống Lão Căn nói chuyện nhà với Tống Anh.

 

"Mấy cái" mà ông nói hiển nhiên chỉ mấy tức phụ nhi của Tống gia.

 

Tống Anh đã xuất giá, nếu thường xuyên đưa đồ tốt cho nương gia thì lâu dần sẽ có người cảm thấy đó là đương nhiên.

 

Tống Lão Căn cũng không muốn chiếm loại hời này.

 

"Xương hôm nay tặng riêng cho nhà Đại bá." Tống Anh không thèm để ý, nói.

 

Tiêu thị bước vào cửa, đang định hỏi xem Tống Anh muốn ăn món gì nấu từ xương, không ngờ vừa vào đã nghe thấy lời này, nhất thời lạnh lòng.

 

Nghĩ thế nào cũng không thông suốt, sao bản thân lại bị ghét bỏ rồi?

"Nhị Nha, không phải ta tham hai khúc xương lớn này đâu.

Ta vốn định làm cho ngươi và lão gia tử ăn, sao lại... đưa cho nhà lão Đại?" Tiêu thị suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn không cam lòng mà lên tiếng hỏi.

 

Tống Anh giương mắt nhìn Tiêu thị một cái.

 

Chỉ thấy Tiêu thị lúc này mặc một bộ quần áo mới, trên đầu tuy cài trâm mộc nhưng kiểu dáng khá đẹp.

 

Sắc mặt cũng có tinh thần hơn nhiều, không còn ủ rũ như trước nữa.

 

Bản thân Tiêu thị đã mặc quần áo mới, quần áo cho mấy nhi tử đương nhiên không còn rách nát nữa, mục tiêu của nàng về cơ bản đã hoàn thành.

 

"Chờ Đại bá về thì người sẽ biết.

Tam thẩm, đến lúc đó cho dù ta có cho người đống xương này thì người cũng không muốn lấy đâu." Tống Anh cười tủm tỉm.

 

Hơi đáng sợ.

 

 

Tiêu thị giật mình, nhớ lại lúc Tống Anh đối phó Bùi thị.

 

Nhất thời lo sợ bất an.

 

Gần đây trong nhà... rất yên ổn mà?

Huynh đệ nghe lời, Tam Nha học xong cũng không làm ầm ĩ, lúc ở nhà Nhị Nha còn biết giúp đỡ Nhị Nha làm ít việc nhà, rất hiểu chuyện.

 

Rõ ràng biết tình hình nhà mình hiện giờ cũng không tệ lắm nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tống Anh, Tiêu thị không hiểu sao lại không có tự tin.

 

 

Ngơ ngác bước khỏi ra nhà chính, nhìn thấy Đại Diêu thị thì lẩm bẩm: "Đại tẩu, sao bây giờ ta nhìn thấy Nhị Nha lại có cảm giác như nhìn thấy nãi nãi ở nương gia ta vậy chứ?" 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK