Cát Đại thấy Huyện lệnh đại nhân sợ hãi nam nhân bên cạnh như thế thì cũng biết đối phương có lai lịch bất phàm, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Nhất là...
Gã còn nhìn thấy vị quản sự nha môn mà mình đã mua chuộc.
Hơn nữa, lời nói của đối phương càng khiến gã cảnh giác hơn.
Những năm gần đây, ngoại trừ làm việc cho Thúy Nhan Trai, thỉnh thoảng gã cũng nhận một vài việc riêng khác.
Chẳng hạn như...
Vụ án tiểu thư Hứa gia mất tích lúc trước là do nha hoàn kia dùng tiền thuê các huynh đệ của gã làm.
Đáng tiếc, lúc ấy khi làm việc này, mấy huynh đệ bị hoa mắt, dường như còn đụng phải thứ gì đó, không ngờ lại bị dọa đến đổ bệnh, nói năng lộn xộn rằng mình đã nhìn thấy yêu quái...
Còn có rất nhiều chuyện tương tự chuyện của tiểu thư Hứa gia, thật sự chưa từng bị điều tra bao giờ.
"Đại nhân! Tiểu nhân từng nhận một ít tiền từ quản sự và chưởng quầy của Thúy Nhan Trai để dạy dỗ Hoắc nương tử này một phen.
Lần đầu tiên bị Hoắc nương tử đánh một trận, trong lòng khó chịu nên mới sai khiến cả nhà Hoắc thị này tới tính kế Tống Anh..." Cát Đại lập tức nói.
Tự khai ra chuyện này thì không cần điều tra những chuyện khác trong quá khứ đúng không?
Gã nghĩ bụng, dù sao thì vụ án này cũng không tạo thành tổn thất gì lớn, chẳng phải đánh mấy gậy là được rồi sao?
Nặng nhất là tội mua chuộc công chức của nha môn, chắc chắn phải ngồi tù mấy năm.
Nhưng mà không sao, năm đầu tiên cố gắng chịu đựng một chút, sau đó đút lót một phen là có thể được thả ra.
"Nhanh chóng thừa nhận như vậy thì ký tên đi." Hoắc Triệu Uyên nhẹ nhàng nói.
Tống Anh thật sự rất khiếp sợ.
Sức hấp dẫn của quyền thế thật sự khiến nàng mê mệt muốn chết.
Nhìn đi, chỉ mới nói mấy câu mà những tên tội phạm bên dưới đã ngoan ngoãn như con mèo nhát gan!
Đám người Cát Đại lập tức ký tên, nhưng sau khi ký tên thì Hoắc Triệu Uyên lại nói: "Những người này ngoan ngoãn nhận tội như thế thì chắc chắn đằng sau có vụ án lớn, vẫn phải điều tra."
"..." Cát Đại đột nhiên ngẩng đầu.
Vừa định nói chuyện đã bị người của Hoắc Triệu Uyên bịt miệng, cả đám người lập tức bị kéo xuống.
Tống Anh chép chép miệng, hâm mộ.
Một vương gia khác họ đã ngầu như thế, nếu là hoàng đế thì thật sự chính là miệng vàng lời ngọc!
Không đúng, hoàng đế thì tính gì chứ.
Nếu là thần tiên thì mới lợi hại, lật tay làm mây, lật lại tay thì làm mưa...
Nghĩ đến đây, hai mắt Tống Anh lấp lánh.
Trên mặt Hoắc Triệu Uyên hiện lên chút ý cười, xem ra nha đầu này rất hài lòng với cách xử lý của hắn, giờ khắc này chắc chắn đang khâm phục hắn không thôi.
Chưởng quầy và Viên quản sự đều trợn tròn mắt.
Bọn họ chưa kịp nói bất cứ điều gì, sao lại... bị định tội rồi?!
"Đại nhân, đám người Cát Đại kia có thù oán với bọn ta nên mới đổ oan để hãm hại bọn ta! Nhất định là bọn họ đã bị tiểu nương ngang ngược này mua chuộc rồi! Xin đại nhân minh giám!" Hai người đồng thanh nói.
"Nói như vậy tức là các ngươi không nhận tội sao?" Hoắc Triệu Uyên hỏi.
"Không phải có nhận hay không mà là bọn ta thật sự chưa từng làm!" Hai người lập tức nói.
Hoắc Triệu Uyên dường như rơi vào trầm tư, một lát sau mới nói tiếp: "Nghe nói tuy Thúy Nhan Trai là cửa hàng son phấn nhưng hàng ngày đều hốt một đống bạc, cũng không biết có trốn thuế hay không.
Huyện lệnh cho người điều tra sổ sách đi..."
"À, trước đây hình như ta từng nghe nói tới một lời đồn trong trấn rằng công thức điều chế của Thúy Nhan Trai này đều trộm từ người khác đúng không? Không thể bỏ qua lời của bá tánh, tìm tới mấy nhà có tranh chấp xem thử công thức rốt cuộc là của ai.
Nếu là của người khác thì làm sao lại rơi vào tay bọn họ, dùng cách gì và thuê người nào ra tay..."
Tống Anh yên lặng giơ ngón tay cái lên.
Huyện lệnh cũng cảm thấy Hoắc đại nhân này hơi vô sỉ.
Ngươi xử án thì xử án thôi, dính líu lung tung làm gì?
Bây giờ đang là Thúy Nhan Trai và Vạn Linh Trai kiện tụng với nhau, có liên quan gì tới người khác chứ!?