Trong lúc Bao vô lại rối rắm, thật ra người trong thôn cũng hơi cảm khái.
Chuyện lạ năm nào cũng có, năm nay cực kỳ nhiều.
Bao vô lại hư hỏng nhiều năm như thế, vậy mà còn biết học theo cái tốt!
Trên người sạch sẽ, còn trông hơi có tinh thần.
Mấy ngày nay không thấy hắn ta hung dữ nhìn chằm chằm bọn trẻ nữa, cũng không thấy hắn ta đi lang thang khắp thôn nữa!
Hơn nữa cũng không trộm cắp nữa, chuyện này còn chưa tính, thậm chí còn không tụ họp, náo loạn với đám bằng hữu xấu xa của hắn ta nữa!
Hành sự như thế, sao có thể không khiến người ta vui mừng được chứ?
Vì vậy, nhà nào nhà nấy, hễ quen biết Bao vô lại thì đều khen ngợi mấy câu.
Cũng có không ít người cảm thấy nếu ngày nào cũng khen ngợi như vậy thì duỗi tay không đánh gương mặt tươi cười, sau này e rằng Bao vô lại cũng ngại xuống tay với trẻ con trong thôn...
Tống Anh cũng không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy.
Muốn một người thay đổi thật ra rất đơn giản.
Bao vô lại vừa vô lại vừa lôi thôi, bây giờ đã dùng xà phòng tắm rửa sạch sẽ thì đương nhiên không thể mặc lại quần áo bẩn trước đây.
Nếu đã thay mới quần áo, tất nhiên sẽ quét tước chỗ ở.
Nếu lại được người khác khen ngợi mấy câu, làm nam nhân, vì để không bị mất mặt, ắt sẽ cố gắng duy trì thể diện hiện giờ.
Lại có Tống Mãn Sơn ở đằng sau thúc giục, e rằng không thể nào quay lại dáng vẻ trước đây được.
Nhưng tiền đề của chuyện này là Bao vô lại có việc làm.
Người này vẫn luôn cà lơ phất phơ, không có lý tưởng, nếu không có thu nhập trong một khoảng thời gian dài thì có lẽ sẽ quay lại con đường cũ.
Nhưng dù sao thì quan hệ giữa Tứ thúc nhà nàng và Bao vô lại không được tốt, nàng không thể nhúng tay vào chuyện này quá nhiều.
Tuy nhiên, Tống lý chính là người thông minh, cũng chú ý tới điểm này nên lập tức sắp xếp công việc cho Bao vô lại và ba, bốn huynh đệ của hắn ta.
Trông coi ngọn núi của thôn.
Hiện giờ, cây hạnh trên núi Hạnh rất quan trọng với các thôn dân.
Trong núi có không ít cây hạnh non đã nảy mầm, việc mà nhóm người Bao vô lại phải làm chính là di dời những cây non dưới gốc đại thụ tới chỗ đất trống có ánh sáng chiếu vào.
Ngoài ra còn phải trông coi núi Hạnh, đừng để người khác phá hủy thảm thực vật trong núi.
Trong thôn có mấy đứa trẻ không hiểu chuyện sẽ trèo cây quậy phá, có Bao vô lại ở đó thì có thể bảo vệ những cái cây đó bình yên.
Đương nhiên, ban đầu Bao vô lại vẫn khịt mũi coi thường.
Bảo hắn ta đi trông coi núi ư? Vậy thì có khác gì ngồi tù chứ?!
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn ta đã thay đổi.
Bởi vì Tống lý chính nhắc tới tức phụ nhi và con cái, hắn ta đã tới tuổi này rồi mà vẫn chưa có ý định thành gia lập nghiệp thì sao có thể không vội?
Trước mắt chỉ cần làm việc cho tốt, sau này nhất định có thể tìm được tức phụ nhi, nhiều cám dỗ lớn như vậy, chắc chắn là đủ rồi!
"Trên đường tới đây, ta còn gặp được Nhị Nha.
Nha đầu kia nói ngươi ở trong núi tôi luyện hai năm, nếu làm nghiêm túc thì sau này tới trông coi cửa hàng của nàng." Tống lý chính nói thêm.
Lời này thật sự do Tống Anh nói.
Ý của Tống Anh là thanh danh của Bao vô lại hiện giờ chỉ mới thay đổi một chút mà thôi, đúng là Tứ thúc của nàng chướng mắt Bao vô lại, nhưng nếu Bao vô lại có thể kiên trì một, hai năm, chứng minh bản tính của hắn ta quả thực không xấu thì đến lúc đó, không chừng nhà nàng cũng có nhiều cửa hàng hơn rồi, đúng lúc cần người, thuê hắn ta cũng không muộn.
Bao vô lại nghe thấy vậy thì hơi choáng váng.
"Lão thúc... nha đầu kia thật sự nói như vậy sao?" Bao vô lại sờ mũi, hơi chột dạ.
Hắn ta thật sự không hề làm chuyện tốt! Còn bán tin tức của Tống Anh đấy!
Nhưng hắn ta thật sự không ngờ được, mình chỉ nói với Tống Anh một tiếng thôi mà lại tạo thành cục diện như bây giờ!
"Đương nhiên là thật.
Sao? Ngươi còn không vui à?" Tống lý chính nói.
"Vui chứ! Lão thúc... Ta không sợ ngươi chê cười, ta cũng không phải trời sinh bản tính xấu xa.
Có ai thích bị người khác suốt ngày xem thường chứ?" Bao vô lại lập tức nói.