Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

Toàn bộ Tống gia, phàm là có thời gian rảnh thì đều bận rộn kiếm tiền.

Tống Phúc Sơn vốn định tâm sự với tức phụ nhi và huynh đệ để trút hết buồn khổ trong lòng ra nhưng lại phát hiện không có ai để ý đến hắn ta!

Hắn ta thường xuyên không có ở nhà, chỉ thỉnh thoảng về một chuyến.

Lần nào về cũng được cả nhà cung phụng, ăn ngon uống tốt, thậm chí còn không có lấy một câu nói nặng.

Hắn ta sống ngần ấy năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này!

Sau khi bình tĩnh lại, Tống Phúc Sơn đột nhiên hơi luống cuống.

 

Cảm giác bị gạt ra ngoài không hề tốt chút nào...

Vết thương của hắn ta cũng không nặng nên đành phải cắn răng đi tìm Đại Diêu thị, giúp đỡ Đại Diêu thị làm việc, trông có vẻ thành thật hơn nhiều.

 

Tống Anh cũng rất để tâm tới chuyện này của Tống Phúc Sơn.

 

 

Hai ngày sau, sau khi giao xà phòng tới Ý Quân Phường, nàng vào trấn, đi tìm người dẫn dắt Tống Phúc Sơn đi đánh bạc.

 

Người này tên Ngụy Sài, mấy năm trước cũng làm việc ở phường nhuộm nhưng sau đó lại thường xuyên tới sòng bạc.

Nghe nói, sau một lần cá cược, hắn ta nổi điên đánh nhau với người khác rồi bị giẫm gãy tay.

 

Sau khi cánh tay này lành lại thì không còn linh hoạt như trước, đương nhiên không thể làm việc ở phường nhuộm được nữa.

 

Chỉ có thể nhận ít việc vặt của phường nhuộm về nhà làm, không kiếm được nhiều tiền lắm, cuộc sống khốn khó, muốn đánh bạc để tìm cơ hội đổi đời.

 

Tống Anh đã sớm nghe ngóng kỹ càng, biết người này thường xuyên lui tới sòng bạc.

 

Thật ra Tống Anh cũng không am hiểu mấy trò cá cược.

 

Nhưng mà...

Gần đây tai nàng đã thính hơn trước, cũng luyện tập ở nhà một chút, kết quả không tệ.

Nàng phát hiện âm thanh phát ra trong lúc lắc xúc xắc có sự khác biệt rất nhỏ.

 

Chờ Ngụy Sài này đến, Tống Anh lập tức chặn người lại, cầm túi tiền của mình lắc lắc trước mặt hắn ta: "Ta mang nhiều tiền, cá cược không?"

"Ngươi là ai!?" Ngụy Sài sửng sốt.

 

Tống Anh vẫn mặc đồ của nữ tử nhưng trông gọn gàng, xinh đẹp hơn rất nhiều, chỉ là vẫn đội mũ có rèm thật dài để che mặt.

 

Huyện Lễ lớn như vậy, khả năng bị người quen bắt gặp ở sòng bạc không cao, cho dù xui xẻo như Đại bá thì nàng cũng không sợ.

Nàng đã đội mũ có rèm, người khác không thể nhìn thấy mặt nàng.

Cho dù có nhìn thấy thì họ cũng sẽ không tin người mặc đẹp như vậy lại là thôn phụ dưới quê, chỉ cần nàng nhất quyết không thừa nhận là được.

 

Còn về Đại Bạch...

Tạm thời gửi ở cổng thành.

 

Lúc này, Tống Anh cười cười: "Ngụy đại thúc đúng là quý nhân hay quên, nhanh như vậy đã quên giao dịch của ngươi với cửa hàng nhà ta rồi sao?"

Ngụy Sài cau mày: "Người lúc trước không phải ngươi."

"Chủ nhân là cữu cữu ruột của ta." Tống Anh cong môi cười, "Gần đây ta rất rảnh rỗi, muốn tìm trò gì đó vui vui để chơi.

Mấy ngày trước, ta tình cờ biết ngươi có lui tới với cửa hàng nhà ta, còn là người thích cá cược nên muốn tới xem thử xem trò cá cược này có thú vị hay không."

"Ngươi là một nữ hài tử..."

"Ngụy đại thúc, ngươi đừng xem thường người khác, ta có rất nhiều tiền đấy! Có tiền còn sợ thua sao? Nhưng còn ngươi, rốt cuộc có muốn cá cược không? Nếu ngươi không cá cược thì ta đi tìm người khác.

Không phải lần trước ngươi tìm được một người trông rất ngu ngốc sao? Hắn cũng được đấy, tuy rằng hơi ngốc." Tống Anh nói tiếp.

 

"Ngươi muốn cá cược với ta sao? Sòng bạc cũng làm cái đấy." Ngụy Sài nói.

 

Tống Anh đắc ý cười: "Bởi vì ngươi không dám lừa ta chứ sao? Hơn nữa, ta nghe nói... rất nhiều sòng bạc dùng mánh khóe để gian lận, ta cũng không chơi lại bọn họ."

Ngụy Sài suy nghĩ, cũng có lý.

 

Có điều, cá cược với một tiểu nha đầu rất không thú vị.

 

Nhưng xét tới chuyện người này là thân thích của chủ nhân đằng sau Thúy Nhan Trai, Ngụy Sài nhẫn nhịn.

 

Chủ nhân của Thúy Nhan Trai có gia tài khổng lồ, hình như còn là người ở kinh thành, không thiếu tiền.

Đừng nói tới chủ nhân, ngay cả chưởng quầy cũng giàu có hơn dân chúng bình thường nhiều.

 

"Ngươi muốn chơi cái gì? Ta sẽ chơi với ngươi." Ngụy Sài hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK