Đại Diêu thị vừa nói ra, nhóm người lão gia tử đều gật đầu.
Tống Anh lại cảm thấy chuyện này không hề quan trọng.
"Đồ của ta, ta muốn cho ai dùng thì cho người ấy dùng.
Người khác có thể quản được chắc?" Tống Anh cười nhạo một tiếng, "Tháng này ta khá bận rộn, không có thời gian quản bọn chúng.
Nếu lúc rảnh không để bọn chúng tới đây thì e rằng về lâu dài, mấy con khỉ này lại càng nghịch ngợm hơn cho mà xem."
"Nhị Nha dạy dỗ tốt lắm, Đạt ca nhi nhà ta bây giờ rất hiểu chuyện, không hề nghịch ngợm!" Đại Diêu thị cực kỳ hài lòng với cách thức dạy dỗ của Tống Anh.
Đôi khi cũng muốn học hỏi kinh nghiệm của Tống Anh nhưng việc trong nhà thật sự là bận không ngơi tay.
"Vậy nếu người của phu gia ngươi cũng muốn để ngươi chăm sóc bọn trẻ thì sao?" Tiêu thị cũng không nhịn được mà hỏi.
"Không sao, cứ từ chối là được.
Sau này, có thể bọn họ sẽ ở lại trong thôn luôn, chẳng lẽ lúc nào ta cũng phải đề phòng bọn họ sao?" Tống Anh lắc đầu, "Chỉ có ngày ngày làm trộm chứ không có ngày ngày phòng trộm."
Đại Diêu thị nghe vậy cũng cảm thấy có lý.
Cả nhà Hoắc thị đều tới, trông có vẻ cũng muốn ở lại lâu dài.
Chờ tới khi khai hoang xong sẽ có đất của mình, bọn họ nhất định sẽ đi đăng ký hộ tịch.
Đến lúc đó...
Chẳng lẽ phải để nhi tử của bà ta vĩnh viễn cách Nhị Nha thật xa?
Suy nghĩ một cách ích kỷ, làm một mẫu thân, bà ta luôn hy vọng nhi tử của mình sống tốt.
Bà ta biết bản thân mình mềm lòng với nhi tử, không biết dạy dỗ con cái, còn Nhị Nha biết cách dạy dỗ, lại chịu dạy dỗ.
Bà ta thật sự không muốn từ bỏ cơ hội này.
"Ngươi không thấy phiền là được rồi.
Nếu cảm thấy không ổn thì cứ việc nói với bọn ta, tuyệt đối không được để bọn trẻ liên lụy tới ngươi." Đại Diêu thị lập tức tỏ rõ thái độ.
Tiêu thị nghe vậy cũng vội vàng gật đầu: "Bên ta cũng vậy."
Tống Anh cười cười.
Đưa mắt nhìn Tiêu thị một cái, cảm thấy thư thái hơn nhiều.
Bởi vì hôm nay Nguyễn thị về nhà nên bốn trục lí của Tống gia đều dốc hết sức chưng diện, quả thực chính là trăm hoa khoe sắc.
Nương nàng không phải là người thích ăn diện nhưng nàng đã nói với Nguyễn thị rằng hy vọng mỗi lần bà về nhà đều ăn mặc thật xinh đẹp nên Nguyễn thị mới để bụng như thế.
Đại Diêu thị tính tình cao ngạo, sợ thua kém nên cũng thay quần áo mới, đeo trang sức mới.
Còn Tiêu thị vốn đã thay đổi rất nhiều, hôm nay bị tẩu tử bên trên đè nặng, bên dưới phải so với đệ muội, đương nhiên cũng phải thay đổi bản thân.
Đương nhiên, nam nhân cũng thích nữ nhân gọn gàng, xinh đẹp.
Bà nương nhà mình trang điểm xinh đẹp cũng giúp mình có thể diện hơn.
Bọn họ làm gì có lý do không vui?
Kể từ đó, quan hệ phu thê cũng tốt hơn rất nhiều.
Tống Anh cảm thấy…
Không chừng qua một thời gian nữa, trong nhà sẽ có thêm người.
Ăn cơm ở Tống gia xong, Tống Anh dẫn Hoắc Lâm về nhà.
Trên đường, nàng giải thích cho Hoắc Lâm về quan hệ với Hoắc gia này.
Hoắc Lâm thích náo nhiệt, tâm tư đơn thuần nên rất vui vẻ: "Nương, vậy là sau này ngoại trừ các cữu cữu Tống gia, con còn có hai thúc thúc và một tiểu cô cô đúng không? Bọn họ cũng giống mấy cữu cữu bên Tống gia sao?"
Tống Anh cười như không cười: "Bọn họ thú vị hơn."
"Thật sao?" Hoắc Lâm há to miệng, "Đó là chuyện tốt! Ngày mai con đi tìm bọn họ chơi! Nhưng lần đầu tiên gặp mặt, có phải con nên tặng bọn họ vài món quà không? Nương, con có thể đi... hái hai cây linh chi nhỏ không?"
Tống Anh nhìn nó bằng ánh mắt âm u.
Hoắc Lâm ủ rũ: "Không hái linh chi cũng được.
Vậy... Vậy thì dược liệu khác cũng được..."
"Dược liệu khác? Con có hiểu không?" Tống Anh ghét bỏ nhìn nó, "Tuy con và linh chi không phải người một nhà nhưng làm thực vật đều không dễ dàng.
Bình thường chúng nó phải trốn tránh con người đã rất thê thảm rồi, ngay cả yêu quái như con cũng không buông tha cho chúng nó thì cuộc sống của chúng nó quá khốn khổ rồi.
Nếu thật sự muốn tặng quà thì cứ nhổ tóc trên đầu con đi, còn dùng tốt hơn cả linh chi đấy."