Tống Anh nước mắt nước mũi một phen, phấn đấu quên mình, hoàn toàn không màng thể diện.
Hoắc Triệu Uyên thở dài, có hơi không thể tin được: "Ngươi thật sự muốn ăn thịt của ta sao?"
"Đương nhiên rồi." Tống Anh lập tức gật đầu.
Hoắc Triệu Uyên trầm mặc trong chốc lát.
"Tuy ngươi là chất tức phụ nhi của ta nhưng thịt này cũng không thể cho không ngươi được.
Nếu ngươi muốn thì phải dỗ ta vui vẻ, để ta không cảm thấy đau đớn.
Có như vậy thì cho ngươi một miếng thịt cũng không sao." Hoắc Triệu Uyên lại nói.
Tống Anh nhướng mày, sau đó bò dậy khỏi mặt đất.
Hai người mắt đối mắt, âm thầm so chiêu qua ánh mắt mãnh liệt, ở giữa dường như còn tóe ra tia lửa.
Thúc phụ đại nhân muốn nhân lúc nàng có chuyện cần xin mà giày vò nàng một phen sao?
"Ta làm vãn bối, cho dù có phải hao tổn hết tâm tư thì cũng nên khiến lão nhân gia người vui vẻ! Người cứ việc nói đi.
Người muốn ăn giò heo của Duyệt Phong Lâu hay là muốn ăn hoa khôi của Sướng Hoa Lâu? Ta đây sẽ đi tìm cho người, bảo đảm hầu hạ người thoải mái dễ chịu!" Tống Anh cong môi cười.
"..." Ếch tinh đột nhiên cảm thấy bản thân mình không thể mở miệng.
Nếu… hắn nói với sư phụ rằng ý của mình là nàng và vị đại nhân này làm chuyện đó thì sư phụ sẽ dùng một chưởng đập chết hắn đúng không?
Mặt mũi cũng đã ném đi rồi, vả lại người ta còn là thúc chất, con người chú trọng luân lý đạo đức nhất, loại chuyện này... không được!
Ếch tinh ai oán thở dài.
Nếu không tiến hành giao lưu trong ta có ngươi, trong ngươi có ta thì e rằng không có tác dụng mấy.
Bởi vì theo hắn biết thì sau khi chuyển thế, thần tiên cũng có cha nương và không ít người thân, người xứng đáng được thăng tiên nhất chính là nửa kia mà vị thần tiên này không thể nào quên được.
Nhưng mà...
Ếch tinh xuất thần, suy xét một chút: Hình như ăn thịt cũng là trong ta có ngươi...
Trăm sông đổ về một biển?
Hắn chưa từng thành tiên nên cũng không am hiểu loại chuyện này.
Trực giác của sư phụ luôn rất chuẩn, không chừng đã cảm nhận được bí mật thành tiên trước hắn thì sao?!
Nghĩ như vậy, ếch tinh bắt đầu ủng hộ Tống Anh.
Hoắc Triệu Uyên thấy Tống Anh và những người đi cùng với nàng đều dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào hắn.
Dáng vẻ sốt sắng đó thật sự giống như nhìn tôn tử ngoan, hận không thể gom hết những thứ tốt trên đời nhét vào miệng hắn.
Hoắc Triệu Uyên nhất thời hơi khó hiểu, hỏi: "Những lời này của ngươi không phải nói giỡn sao?"
"Thúc phụ đại nhân không bỏ tiền để vui chơi sao? Hoa khôi của Sướng Hoa Lâu, nếu muốn liếc mắt nhìn một cái phải tốn mấy lượng bạc, nếu muốn nghe hát và ngủ cùng một đêm thì ít nhất cũng phải tốn 200 đến 300 lượng.
Ta há có thể nói bậy chuyện như vậy?" Tống Anh nghiêm trang.
Thời buổi này, nam nhân được phép chơi gái, kỹ nữ là nghề hợp pháp, một khi cao hứng còn có thể giúp hoa nương chuộc thân đưa về nhà đấy.
Hơn nữa, nữ tử có thể làm hoa khôi tất nhiên phải mỹ miều gợi cảm, nhan sắc tuyệt đỉnh.
Có nam nhân nào cưỡng lại được sức hấp dẫn này chứ?
"Ai dạy ngươi nói bậy như vậy?" Hoắc Triệu Uyên cau mày chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
"Sao phải cần người khác dạy chứ? Ta thường xuyên lên trấn, gặp được hoa khôi ở cửa hàng son phấn vài lần.
Thúc phụ, cô nương kia thật sự xinh đẹp tuyệt trần, ngay cả ta cũng không nhịn được mà phải tới gần ngửi một cái, bảo đảm khiến người hài lòng." Tống Anh đáp.
"..." Giờ phút này, Hoắc Triệu Uyên lại có cảm giác như sét đánh giữa trời quang.
Từ trước tới giờ, tuy hắn cảm thấy Tống Anh có mấy phần nghịch ngợm và kỳ lạ nhưng cũng chỉ nghĩ rằng do tiểu cô nương chưa trưởng thành nên khó tránh khỏi hơi hoạt bát một chút...
Nhưng bây giờ xem ra lại hoàn toàn khác xa thiên kim tiểu thư mà trước đây hắn luôn lầm tưởng!
Có thiên kim tiểu thư nhà ai dám đi ngửi mùi hương trên người hoa khôi không?
Hoắc Triệu Uyên thở hắt ra, cố gắng duy trì lý trí: "Ngươi nói thật với ta đi, rốt cuộc ngươi bị bệnh gì? Có những triệu chứng gì? Thành Dung cũng có không ít danh y, ta bảo bọn họ tới khám thử cho ngươi."