Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lão đại phu thở dài một hơi, cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên.

Ông ấy đã từng gặp không ít trường hợp giống thế này, dù sao thì hơn một trăm lượng bạc cũng không phải con số nhỏ, hiếm có hậu bối nào chịu hy sinh vì người già mà gánh khoản nợ lớn thế này. Chỉ là Tống gia ở thôn Hạnh Hoa không tính là nghèo khổ, không ngờ cũng tiếc tiền như vậy...

Tống Dần Sơn kìm nén đến mức mặt đỏ bừng: "Chuyện này không thể nghe theo người được, đại ca, nhị ca và lão tứ đều không có nhà, hiện tại phải do ta làm chủ!" 

Dù có phải mất mạng thì hắn cũng phải cứu cha mình!

Hơn nữa, nếu hắn thật sự là một kẻ vô liêm sỉ, không muốn cứu cha ruột mình, sau này lão tứ trở về liệu có liều mạng với hắn không? Còn có đại ca và nhị ca nữa, chắc chắn sẽ oán trách hắn!

Nghe vậy, Mã thị trừng mắt nhìn tam nhi tử: "Được thôi, nếu ngươi muốn mua thuốc thì cũng được, nhưng ngươi phải tự bỏ bạc ra, không ai được đụng đến số bạc của ta và cha các ngươi!"

Thấy lão đại phu kia đã rời đi, Mã thị lại nhìn chằm chằm Đại Diêu thị, nói: "Nhà lão đại, ngươi theo ta vào trong đây!" 

Đại Diêu thị bối rối một chút nhưng vẫn lảo đảo đi vào trong phòng.

"Nương?" Từ trước tới nay, Đại Diêu thị chưa từng nghĩ rằng bà bà là một người lợi hại, nhưng vào khoảnh khắc này, bà ấy lại cảm thấy mình đã nhìn nhầm người suốt bao năm qua.

"Đại lang chính là cốt nhục của ngươi! Ngoại trừ lão gia tử và ta, chỉ có Đại lang, ngươi và Đạt ca nhi biết vừa rồi hai người họ cãi cọ chuyện gì, nhà lão Tam và lão Tứ cách khá xa, gần như không nghe thấy bọn họ nói cái gì, vậy nên ngươi phải nghe lời ta, không được mua đơn thuốc này, nếu không thì sau khi lão gia tử tỉnh lại, Đại lang sẽ xong đời." Mã thị lại nói.

Con ngươi của Đại Diêu thị co lại.

Lời bà bà nói không sai… 

Khoan đã... Ý của bà bà là...

Không muốn lão gia tử tỉnh lại?

Lúc này, Đại Diêu thị càng luống cuống hơn.

"Không được, không được đâu nương… Đạt ca nhi đã nói hết mọi việc với Nhị Nha, Tam đệ muội cũng đã đoán ra nguyên nhân là do Đại lang, vừa rồi còn gân cổ mắng Đại lang dưới mái hiên, chúng ta muốn che đậy chuyện này cũng không được." Đại Diêu thị nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. 

"Sau này nếu nàng ta dám nói bậy, ta sẽ bảo Lão Tam bỏ nàng ta! Ta còn chưa mở miệng thừa nhận, lời các nàng nói có tác dụng gì? Ngươi nghe ta, nếu muốn Đại lang được yên thân thì không thể mua loại thuốc này để chữa trị cho ông ấy!"

"Uống loại thuốc đó cũng chưa chắc có thể chữa khỏi bệnh, đến lúc đó, cả người cả của đều không còn, các ngươi còn sống nổi không? Lão đại vất vả nhiều năm như vậy mới tích cóp được chút bạc này, ngươi muốn phung phí hết sao?" Mã thị càng lúc càng nói nhiều hơn. 

Tống Diêu thị hoảng hốt một chút. 

Cảm thấy chắc chắn là mình vừa gặp ác mộng. 

Từ trước đến nay, Mã thị luôn là một bà bà ôn hòa, chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của vãn bối, không hành hạ con dâu, không chê bai tôn nữ, ở thôn Hạnh Hoa, bà ta nổi tiếng là một bà bà tốt.

Nhưng tại sao lúc này lại thay đổi nhanh như vậy?

Không chỉ có bà bà thay đổi mà ngay cả nhi tử của Đại Diêu thị cũng thay đổi.

Thậm chí Đại lang còn nói muốn đến Bùi gia ở rể, chứng tỏ trong lòng hắn ta không còn có người mẹ này…. 

"Không được." Đại Diêu thị đột nhiên trở nên rất tỉnh táo, "Công công đối xử với ta và Phúc Sơn rất tốt, xem như báu vật mà nâng niu. Lúc này, nếu ta mà nghe theo lời người nói thì trong lòng sẽ cảm thấy bứt rứt không yên. Hơn nữa, nếu có ngày cha ta biết được chuyện này, sợ rằng vĩnh viễn không cho ta đặt chân về nương gia nữa, bà bà à, ta thực sự không dám đồng ý với người chuyện lớn như vậy đâu!" 

Bà ấy không ngốc, đây là lão thái thái muốn bà ấy trở thành kẻ ác!

Nếu như lão gia tử tự mình khỏe lên thì sao? Đến lúc đó, lão thái thái sẽ lập tức chỉ trích bà ấy bất hiếu! 

Mặt khác, nếu không may lão gia tử thực sự qua đời vì chuyện này, bà ấy sẽ bị lão thái thái nắm thóp, sau này không bao giờ ngóc đầu lên được!

Cha ruột bà ấy là người đọc sách, tuy rằng tính cách của bà ấy và cha hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng những đạo lý cơ bản, bà ấy đều hiểu hết, tuyệt đối không thể làm mất mặt cha mình. Nếu bà ấy thật sự làm theo lời bà bà nói, một khi bị lộ ra sẽ không có ai ở nương gia cho bà ấy bước chân vào nhà nữa đâu! 

Đến lúc đó, nhà chồng không dung, nhà mẹ đẻ không tha, bà ấy chỉ còn cách nhảy sông tự vẫn mà thôi! 

Còn về Đại lang… 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK