Nhưng rất ít người môi giới bằng lòng tách loại nô tài cùng một nhà này ra mà sẽ bỏ ra chút công sức và tiền bạc tới quan phủ xử lý vài giấy tờ.
Lúc này thấy Tống Anh mua hết cả nhà thì vui mừng chiết khấu cho Tống Anh một ít.
Một nhà ba người được bán với giá 25 lượng.
Nếu không phải tay nghề của đầu bếp nữ không tệ, hán tử có thể làm việc nặng thì không chừng sẽ rẻ hơn một chút.
Lần đầu tiên mua người, Tống Anh không dám mua nhiều, huống hồ trong nhà cũng không có nhiều chỗ để ở lại.
Nàng sắp xếp một nhà ba người này tới chỗ Tống Tuân ở, đầu bếp nữ còn có thể lo chuyện ăn uống của Tống Tuân, hán tử hàng ngày đi tới Vạn Linh Trai làm công.
Cửa hàng cách đó không xa, cũng khá tiện.
Nam tử còn lại thì miễn cưỡng tới Vạn Linh Trai ở.
Nhưng nếu muốn mở rộng quy mô thì một cái sân này không đủ.
Bởi vì chỉ riêng việc tích trữ hàng hóa thôi đã không đủ chỗ rồi.
Trước mắt, phần lớn xà phòng của cửa hàng đều đặt trong không gian của Tống Anh.
Bên cạnh đều là yêu quái, nàng không cần phải che giấu, còn về tiểu tử mới tới làm việc thì... ngốc nghếch, hoàn toàn không nghĩ được nhiều như vậy.
Sau khi bán liên tục mười ngày, trong tay Tống Anh đã dư dả tiền bạc hơn.
Mấy ngày đầu bán được khoảng 80 đến 90 lượng, sau bảy ngày thì ổn định ở mức 60 lượng.
Giữ lại một phần làm tiền vốn, cộng với 300 lượng mà Tống Mãn Sơn gửi tới thêm, Tống Anh cầm 800 lượng mua một tòa nhà lớn chuyên dùng để ở, cách cửa hàng không xa, thuận tiện cho việc đi lại.
Thậm chí rắn tinh còn âm thầm đón mấy con rắn nhỏ về thả gần tòa nhà, tiết kiệm được tiền thuê hộ vệ.
Cửa hàng của Tống Anh náo nhiệt tới mức Thúy Nhan Trai sắp không nhịn được nữa.
Mấy ngày nay, chưởng quầy tận mắt nhìn thấy năng lực kiếm tiền của Vạn Linh Trai này.
Tống Anh này đúng là chẳng biết xấu hổ, vậy mà lại để một nam nhân có diện mạo phi phàm ở cửa hàng, thu hút được không ít tiểu cô nương lấy danh nghĩa đi mua đồ để tới nhìn trộm!
Đừng nói là tiểu cô nương, ngay cả đại nương, đại thẩm cũng dám tới trêu ghẹo!
Cửa hàng xà phòng duy nhất trong cả trấn... Chỉ mới mấy ngày mà đã có thể giúp Tống Anh này mua được một tòa nhà lớn! Đúng là lợi nhuận kếch xù!
Chưởng quầy cắn răng, chờ mãi, chờ mãi.
Cuối cùng, đến khi cửa hàng khai trương được nửa tháng đã chờ được hai tiểu cô nương Tống Anh và Ngưu Đại Lực ra ngoài một mình.
Tống Anh ở trên trấn đã lâu, dù sao cũng phải về nhà thăm nhi tử và bọn Tam Nha, Tống Đạt, Tống Võ.
Thậm chí còn có đồng ruộng của nàng nữa.
Tuy rằng có ếch tinh trông coi, nhưng sau khi mấy loại cây trồng chịu rét mới được gieo hạt đã nảy mầm, bọn chúng cũng cần bón phân.
Mấy chuyện này, lão gia tử sẽ làm giúp nàng, nhưng nàng không thể nào hoàn toàn bỏ lơ được.
Nhưng vừa mới ra khỏi thành, đi đến một cánh rừng gần đó, hai người một lừa đã bị bao vây.
Người và ngựa bao vây nàng đều thở hồng hộc, dường như tới đây rất gấp...
"Tống cô nương, đừng vội đi!" Đối phương thở hổn hển mấy hơi, sau khi ổn định thì lên tiếng.
"Tìm ta?" Tống Anh không nhịn được mà cười một tiếng, "Các ngươi có lai lịch gì?"
Hẳn là Thúy Nhan Trai nhỉ?
Lúc ở trong trấn đã bị mấy con rùa rụt đầu âm thầm theo dõi, nhưng nàng thật sự rất bận nên không quản nhiều.
Kẻ cầm đầu tên là Cát Đại, lúc này nhìn chằm chằm hai tiểu cô nương và con lừa kia, trong lòng thật sự tức giận.
Gã ta không biết hai nha đầu này có cố ý hay không mà một chiếc xe lừa lại chạy nhanh như bay như thế!
Gã ta suýt nữa đã không đuổi kịp!
"Tống cô nương, bọn ta chỉ là được người khác nhờ vả nên phải làm phiền tiểu cô nương các ngươi đi theo bọn ta vào trong rừng nói chuyện.
Nếu không, lát nữa động tay động chân ở đây, ngay giữa đường người đến người đi thì thanh danh của các ngươi cũng không dễ nghe đúng không?"