Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vận Linh có làn da trắng nõn, hơn nữa không nói nhiều, ánh mắt tĩnh lặng như nước, tính cách dịu dàng như ngọc, giọng nói cũng ấm áp, trầm thấp, nghe vào khiến lòng người yên ổn.



Hắn mặc áo choàng lại càng anh tuấn hơn, trông giống như một thiếu gia quý tộc không hiểu thế sự.

 

Chẳng trách khiến người ta vừa gặp đã thương.

 

Không biết nếu Thanh Liên nhà nàng nhìn thấy con nhím nhỏ cực kỳ tuấn tú này thì có sinh ra cảm giác ghen ghét hay không.

 

Bởi vì hôm nay khai trương nên sáng sớm Tống Anh đã cho mấy người Vận Linh ăn dưa lê để đảm bảo suốt cả ngày hôm nay bọn họ sẽ không quay về nguyên hình.

Nhờ vậy, hiện tại cửa hàng vẫn có thể hoạt động bình thường.

 

Không biết có phải là ảo giác của Tống Anh hay không mà nàng cứ cảm thấy có mấy tiểu cô nương rõ ràng chỉ muốn mua một, hai bánh xà phòng, nhưng sau khi nhìn Vận Linh thêm mấy lần lại lấy thêm mấy bánh.

 

Thậm chí... còn có người ăn vạ không đi, càng tạo thành ảo giác Vạn Linh Trai đông nghịt người.



Chuyện buôn bán tốt đến lạ thường.

 

Buổi tối, Tống Anh tính toán sổ sách.

 

Ngày hôm nay bán được tổng cộng hơn bốn ngàn sáu trăm bánh xà phòng!

Vào sổ khoảng hơn 90 lượng!

Ngoại trừ bán lẻ thì hôm nay còn có không ít người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm trong thôn tới đây mua tổng cộng khoảng một ngàn bánh xà phòng, đương nhiên giá cả rẻ hơn giá bán lẻ 2 văn tiền.

 

Cũng có thương khách lớn tới bàn chuyện làm ăn nhưng Tống Anh tạm thời từ chối người bên ngoài.

 

Nếu những thương khách đó đã muốn lấy hàng thì không chỉ lấy một, hai ngàn bánh, không có mấy vạn bánh thì không cung ứng nổi cho bọn họ.

Hiện giờ, nàng chỉ có đủ hàng để tự bán, không có sức lực quan tâm đến người khác.

Huống chi, một tháng sau, trong trấn còn có mấy nhà chờ giao hàng đấy! 

Tiền này vừa tới tay, Tống Anh lập tức bảo rắn tinh đi tìm người môi giới.

 

Ở thế giới không có bản quyền sáng chế, nếu muốn tìm người đáng tin thì tốt nhất vẫn phải có khế ước bán thân của đối phương.

 

Tống Anh không hề cảm thấy có gì không thích ứng được.

 

Đã xuyên qua rồi, còn ra vẻ người người bình đẳng gì nữa chứ.

 

Nếu nàng xuyên thành hoàng đế thì không chừng có thể tuyên truyền tinh thần bình đẳng của xã hội kiếp trước, nhưng bây giờ nàng chỉ là một nông phụ nhỏ bé, vẫn nên ưu tiên lợi ích thực tế của bản thân trước thì hơn.

 

Nàng không có nhiều người để chọn, dù sao tiền cũng có hạn.

 

Chọn một nam tử trông có vẻ phản ứng hơi chậm chạp, tuy không linh hoạt nhưng có vẻ làm được việc nặng, nói chuyện cũng nói lắp, bớt lo.

 

Ngoài ra, nàng chọn thêm một hán tử dẫn theo thê nhi.

Hán tử khoảng chừng ba mươi tuổi, thê tử là đầu bếp, còn có một nữ nhi bảy, tám tuổi.

Nữ nhi kia tuy gầy gò nhưng rất chịu khó, khiến người ta nhìn thấy mà thương xót.

 

Tống Anh vốn dĩ không muốn chọn bọn họ, dù sao thì... khế ước bán thân của đứa trẻ này cũng phải đưa cho nàng, nàng bỏ tiền mua người về cũng không thể vung tay thả người đi được, nhưng có giữ lại thì cũng không tiện dùng.

 

Nhưng tiểu nha đầu kia lại rất chịu khó, tỏ vẻ bản thân mình cái gì cũng biết làm.

Dáng vẻ hiểu chuyện đó khiến Tống Anh cảm thấy rất khó chịu nên cuối cùng cũng đồng ý.



Đi theo nàng thì nàng có thể bảo đảm mình không phải kiểu người tùy tiện chửi mắng, đánh đập người khác...

Nói ra thật trùng hợp, gia đình này do Hứa gia bán ra lúc trước.

 

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Hứa tiểu thư kia bị điêu nô làm hại nên sau khi trở về đã nghiêm túc chỉnh đốn một phen.

 

Đầu bếp nữ này từng nói chuyện mấy câu với điêu nô hãm hại Hứa tiểu thư kia, bị người khác tố cáo nên bị đánh mấy gậy rồi bán cho người môi giới.

 

Tuy nhiên, rất ít người dám nhận loại nô bộc bị đuổi đi thế này, bởi vì sợ bọn họ có vấn đề gì đó.

 

Theo lời người môi giới, nếu bây giờ không bán ra được thì có lẽ phải tách ba người ra.

Nha đầu này còn nhỏ tuổi, vẫn có thể dạy dỗ được, nếu tàn nhẫn một chút thì thậm chí có thể bán vào kỹ viện.

Nếu không phải cả nhà bị bán cùng nhau, tách ra sẽ dễ khiến người khác nghi ngờ thì người đó đã ra tay rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK