Lời bà ta nói cũng không hoàn toàn là giả.
Trên đường đi quả thực phải chịu khổ, nhưng không phải bởi vì thiên tai.
Sau khi quê quán gặp thiên tai, bá tánh đều chạy tới những thành trấn lớn.
Nhà bà ta có mấy mẫu đất cằn, trước đó đã sớm bán đi, vận may không tệ, có ăn có uống, bọn họ cũng thông minh, không dám để lộ tiền tài nên vẫn bình an sống sót.
Nghe nói thành Dung này phồn hoa nên muốn tới thành Dung này.
Thế nhưng...
Vận may đột nhiên kém đi.
Cường Tử và phu quân bà ta đi cướp bóc gặp phải người cứng cựa.
Phu quân bà ta chạy trốn nhanh nên không có việc gì, còn Cường Tử thì thê thảm, không chỉ bị cướp hết bạc trên người mà còn bị phế đi thứ quý giá của nam nhân.
Lê lết thân thể bệnh tật, chưa tới nơi đã gặp phải sơn tặc, cả nhà bị bắt.
Bà ta và phu quân phải làm việc cực nhọc, khuê nữ bà ta bị người ta làm nhục.
Tiểu nhi tử... bị huấn luyện thành sơn tặc một thời gian.
Vốn dĩ bà ta cho rằng cả đời sẽ phải sống ở đó như vậy, không ngờ có một vị quan nào đó ở thành Dung nghe nói gần đó có sơn tặc nên xuất binh diệt trừ.
Bọn sơn tặc còn chưa đánh đã sợ hãi bỏ chạy, hoàn toàn mặc kệ mấy người bọn họ nên bọn họ hốt hoảng tới được huyện Lễ.
Sau đó gặp được quý nhân...
Quý nhân nói rằng bọn họ chỉ cần lấy được công thức điều chế, sau đó toàn bộ tài sản của Tống Anh đều thuộc về bà ta.
Bà ta không hề nghĩ ngợi mà đồng ý ngay lập tức.
Bà ta cảm thấy ngày lành của bà ta đã tới rồi!
Tống lý chính cũng thương xót cả nhà này đường xá vất vả, nhưng… dù sao thì Hoắc Bình này cũng có bệnh, sao có thể mặc kệ hắn ta tiếp xúc với người khác chứ?
Ăn no mặc ấm, nói thì đơn giản nhưng với tình hình của Hoắc gia bây giờ, trừ phi được Tống Anh nuôi, nếu không thì hoàn toàn không làm được.
Hơn nữa, cho dù không đói bụng, nhưng ai dám đảm bảo sau khi bị kí.ch thí.ch, Hoắc Bình này có thể phát bệnh hay không?!
Đương nhiên, Tống lý chính cũng không muốn để Tống Anh nuôi bọn họ.
Ông ấy cũng nghe nói người nhà này đã náo loạn hai lần vào ban ngày, không phải loại người yên phận.
"Lý chính, người này đã có bệnh, tuyệt đối không được ở lại thôn chúng ta! Hôm nay là phóng hỏa, ngày mai thì sao? Nếu hắn hạ quyết tâm thiêu chết thôn chúng ta thì chúng ta tìm ai khóc đây!?" Có người lên tiếng.
"Đứa trẻ mới nhiêu đây tuổi, cho dù đưa tới quan phủ thì cũng chỉ bị phạt chút tiền thôi, nhưng bọn họ lại không có tiền.
Nếu bây giờ đuổi bọn họ ra khỏi thôn, sau này đi hại người khác thì nên làm thế nào?" Tống lý chính cau mày.
Mọi người đều trầm mặc.
"Như vậy đi, bắt đầu từ hôm nay, các ngươi không được phép để Hoắc Bình này ra khỏi cửa.
Nếu trong thôn có bất kì người nào nhìn thấy Hoắc Bình xuất hiện bên ngoài cổng nhà thì sẽ lập tức dùng xích sắt khóa lên người hắn rồi đuổi hết cả nhà ngươi ra khỏi thôn, không được tới gần thôn Hạnh Hoa nửa bước!" Tống lý chính nói.
Nghe xong lời này, sắc mặt Miêu thị trắng bệch.
"Không, không thể như vậy được... Tống Anh là tức phụ nhi nhà ta, nàng cũng chưa nói gì..." Miêu thị nóng nảy.
"Nếu để ta mở miệng thì ta cảm thấy..." Tống Anh hơi híp mắt, dường như đang suy xét, sau đó nói: "Chuyện phạm tội không phân biệt tuổi tác, mười tuổi cũng không còn nhỏ nữa, đã có khả năng hiểu chuyện rồi mới phải.
Thế nhưng lại ác độc như thế thì nên đánh gãy tay chân để dạy dỗ lại, nếu dạy mãi không sửa thì dứt khoát gi.ết ch.ết."
Ngưu Sơn Sơn đứng cách đó không xa run lẩy bẩy.
Còn sắc mặt của Hoắc Bình vẫn hung tợn như trước.
"Hắn là đệ đệ ruột của phu quân ngươi!" Miêu thị cả giận nói.
"Ta cảm thấy... có phải đệ đệ ruột hay không thì khó mà nói được." Tống Anh thoáng suy tư, "Lúc ngươi cầu xin lý chính để được ở lại, đúng là có nghĩ tới con ma nhà ta.
Nhưng từ khi ở lại tới nay, đã một ngày một đêm trôi qua mà không thấy nhà các ngươi hỏi thăm phần mộ của con ma nhà ta nằm ở đâu.
Nếu thật sự là con ruột của ngươi... thì chắc hẳn phải lập tức chạy tới mộ phần khóc lóc kể lể chứ nhỉ?"
Tống Anh cũng chỉ đột nhiên nhớ tới chuyện này.
Nữ tử trong thôn, ngay cả mẫu thân Lưu thị của Lý Tiến Bảo lúc trước, bất kể có dạy con tệ ra sao thì tình yêu thương của họ dành cho con cái đều không ít hơn bất cứ ai, mà phản ứng của Miêu thị hiển nhiên không đủ.