Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thúy Nhan Trai vốn dĩ đã bị mấy cửa hàng kia kéo hết khách đi, bây giờ còn có người bị phán tử hình, trông có vẻ cực kỳ xui xẻo nên càng không có ai đặt chân tới.



Không quá mấy ngày sau, cửa hàng đã niêm phong đóng cửa.



Chuyện vui lớn như vậy, Tống Anh không quên viết thư báo cho Tống Mãn Sơn một tiếng.

 

Hồi âm của Tống Mãn Sơn cũng cực kỳ thẳng thắn, viết liền ba chữ "tốt", sau đó mua một bộ trang sức ở thành Dung rồi cho người đưa tới, nói rõ là dùng tiền riêng để mua nhằm bày tỏ lòng yêu thương của hắn ta đối với chất nữ!

Đương nhiên, Tống Mãn Sơn cũng biết lão gia tử đang ở trên trấn nên không quên gửi cho lão gia tử một cái áo da lớn! Còn chọn mấy quyển sách cho Tống Tuân.

 

Chỉ riêng mấy quyển sách kia đã tốn không ít tiền rồi.

 

Vậy mà hắn ta không hề tiếc tiền.

 

Nhưng hiện giờ Tống Mãn Sơn cũng có khá nhiều tiền, quả thực là giàu có hào phóng.

 

Xà phòng là sản phẩm độc quyền, hơn nữa còn được sử dụng rộng rãi, nếu không nghèo khổ quá mức thì gần như ai ai cũng dùng, lại có Hoắc Triệu Uyên giới thiệu trước đó nên hiện giờ, mỗi tháng cửa hàng đều kiếm được không dưới 700 đến 800 lượng lãi ròng!

Đó là còn đang trong tình trạng không đủ nhân lực đấy.



Đương nhiên, trong đó có một phần là bán sỉ nhưng cửa hàng vẫn bán lẻ là chính, thỉnh thoảng mới đưa chút lợi lộc ra ngoài mà thôi.

 

Tống Mãn Sơn được chia một phần mười lợi nhuận, mỗi tháng cũng nhận được 70 đến 80 lượng, tích góp một năm là đã có thể mua nhà ở thành Dung, đón tức phụ nhi và nhi tử tới đây hưởng ngày lành tháng tốt.

 

Cũng khó trách lúc Tống Anh về thôn Hạnh Hoa, ánh mắt Tiểu Diêu thị nhìn nàng giống như nhìn chằm chằm khối vàng.

 

Sau nửa tháng bận rộn ở cửa hàng, Tống Anh mới có thời gian đưa Tống Lão Căn đi bái thần linh.

 

"Chỉ mới mấy ngày mà cửa hàng kia đã đóng cửa rồi hả?" Tống Lão Căn vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, "Mấy ngày trước, ta luôn nghe người khác nói chưởng quầy của cửa hàng đó đã tạo không ít tội nghiệt, lén lút giết ba, bốn người, càng không cần nhắc tới những cửa hàng bị chèn ép tới sa sút..."

"Bây giờ cũng đã gặp quả báo rồi.

 

A gia không muốn tới cổng chợ xem thử sao?" Tống Anh hỏi.

 

Tống Lão Căn nheo mắt.

 

Hôm đó, ông quả thực muốn đi.

 

Nhưng đi được nửa đường lại cảm thấy không nên đi.

 

Tuổi ông đã lớn rồi, không chịu nổi kí.ch thí.ch, lỡ như sợ hãi quá mức, chỉ mới nhìn một cái đã ngất xỉu rồi tắt thở thì phải làm sao?

"Lát nữa, lúc bái thần linh phải thành tâm một chút.

Năm nay xem như năm hạn của ngươi, không đếm xuể đã gặp phải bao nhiêu phiền phức rồi.

Còn dính dáng tới nha môn ba, bốn lần rồi đúng không?" Lão gia tử nói sang chuyện khác.

 

Tống Anh nhướng mày cười cười.

 

Dính líu tới nha môn cũng không tính là phiền phức lớn, chỉ là người bình thường giống như Tống Lão Căn sẽ hơi ghét bỏ, cảm thấy xui xẻo.

 

Tống Tuân muốn tham gia kỳ thi huyện vào tháng hai năm sau, xem như chính thức hoàn thành việc học nên phải ở lại thư viện để ôn tập.

Hôm nay chỉ có hai tổ tôn là Tống Anh và Tống lão gia tử cùng tới bái thần linh.

 

Bọn họ đi tới một đạo quan hương khói rất thịnh.

 

Mấy ngày nay, lão gia tử thường xuyên đi dạo trong trấn, đã gặp được hai tôn tử của Tam phòng, hơn nữa còn tặng cho phu tử của Tống Tuân ít quà, biết được Tống Tuân có khả năng thi đậu rất cao thì tinh thần càng thêm phấn chấn, lúc đi đường cũng rất ra dáng lão thái gia.

 

Sau khi bái rất nhiều thần tiên, ông định ngày mai sẽ về thôn.

 

Lâu rồi không về nhà, trong lòng không yên tâm.

 

Thế nhưng, trên đường từ đạo quan trở về, bọn họ đã đụng phải sui gia Bùi thị.

 

Mặt Bùi lão Nhị đen thui ngay lập tức.

 

Tống Lão Căn nheo mắt, làm như không nhìn thấy, hô một tiếng: "Đại Bạch, chúng ta đi thôi."

Tống Hiển bị phớt lờ giống như tiểu tức phụ nhi ủ rũ, nhìn Tống Anh và Tống lão gia tử như thể đã trải qua mấy đời người.

 

"A gia! Ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi! Người đưa ta về nhà đi! Sau này ta sẽ không bao giờ so đo với Nhị muội nữa! Người đừng bỏ ta lại!"

Tống Hiển phản ứng rất nhanh, dưới chân như có gió, lập tức nhào tới chặn xe lừa lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK