Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bận rộn xong, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Mặc dù chỗ bị cháy không quá nghiêm trọng nhưng không ai dám thiếu cảnh giác.

Nhà của Tống Anh ở gần núi, nếu ngọn lửa này lan vào núi thì xong đời.

 

"Trong nhà có tổn thất gì không?" Bao vô lại tiến lên hỏi.

 

Bây giờ, hắn ta là người trông coi núi, còn dựng một gian nhà tranh đơn sơ dưới chân núi để nghỉ ngơi buổi tối nên chạy tới rất nhanh.



Tống Anh lắc đầu: "Sau khi phát hiện có cháy, ta đã chặt bỏ hết đám lau sậy kia nên không tổn thất gì nhiều.

Nhưng mà... đã bắt được kẻ phóng hỏa."

Sau khi lời này được thốt ra, mặt Tống lý chính lập tức đen đi: "Người nào phóng hỏa?"

Phóng hỏa chính là tội lớn, nếu cố ý thì thậm chí nên phán tử hình!

Tống Anh lập tức đẩy Hoắc Bình ra: "Hôm nay, tiểu tử này đã tới nhà ta một chuyến, ép Lâm ca nhi cho hắn vài cái bánh ngọt nhưng Lâm ca nhi không vui nên hai đứa đã đánh nhau.

 

Hắn đánh không thắng rồi oán hận rời đi.

Ánh mắt của hắn quá đáng sợ làm lòng ta bất an nên cả tối vẫn luôn trằn trọc ngủ không yên.

Vì vậy, ta đi ra hậu viện hóng gió, đúng lúc nhìn thấy hắn phóng hỏa nên lập tức chặn người lại."

"Hắn phóng hỏa?" Tống lý chính không thể tin nổi.

 

Đây, đây là một đứa trẻ chỉ mới mười mấy tuổi!

"Nếu không phải hắn phóng hỏa thì sao lúc này lại xuất hiện ở đây? Nhà ta và nhà hắn cách xa nhau, một nam một bắc, thật sự rất xa." Tống Anh nói.

 

Tống Anh nói xong thì có một phụ nhân bước ra, đưa tay vỗ vào gáy Hoắc Bình: "Đứa trẻ chết bầm ngươi muốn làm gì thế hả!? Vậy mà còn dám phóng hỏa? Ngươi muốn hại chết người trong thôn phải không!?"

Hoắc Bình đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm bà tử kia, đột nhiên xông lên trước, túm lấy cổ tay của bà tử kia rồi hung hăng cắn một cái!

"Aaaaa", bà tử kia kêu to rồi liên tục lùi về phía sau.

 

Sắc mặt Hoắc Bình cực kỳ dữ tợn.

 

Tống Anh vốn cảm thấy đứa trẻ này đáng ghét nhưng bây giờ lại cảm thấy thật đáng buồn.

 

Ai cũng như tờ giấy trắng, trở thành loại người nào thì phải xem hoàn cảnh lớn lên thế nào, chắc chắn Hoắc Bình này đã bị người thân nuôi thành phế vật.

 

Làm chuyện xấu lại tỏ vẻ thản nhiên, thậm chí còn không hề cảm thấy chột dạ.

Hiện giờ còn nhỏ đã có lực sát thương như vậy, nếu lớn hơn chút nữa thì e rằng... đám người Bao vô lại cũng không đấu nổi! 

Tống lý chính cũng hoảng sợ: "Trận hỏa hoạn này do ngươi làm sao?"

Hoắc Bình ngẩng đầu trừng mắt với ông ấy, không nói lời nào.

 

"Vì sao ngươi lại phóng hỏa?" Tống lý chính hỏi tiếp.

 

Giọng nói của ông ấy nhẹ nhàng, trông ông ấy giống như một ông cụ cực kỳ thấu hiểu lòng người, nhưng người trong thôn biết rõ tính tình của Tống lý chính đều có thể cảm nhận được lúc này ông ấy đã tức giận.

 

Trộm cắp thì tính là gì? Chẳng qua chỉ là chút tài vật mà thôi, mất đi rồi cũng có thể kiếm lại được.

 

Nhưng phóng hỏa... Một khi tạo thành thương tổn thì sẽ có người chết!

"Nàng ta đáng chết! Nàng ta không hiếu thuận với nương ta, không cho ta đồ ăn!" Hoắc Bình đương nhiên nói.

 

Tống lý chính cảm thấy cực kỳ chấn động: "Muốn người khác đối xử tốt với ngươi thì ngươi nên đối xử tốt với người khác trước! Ngươi và nương ngươi mới tới thôn bọn ta, vốn dĩ không thân thiết với tẩu tử của ngươi, qua lại lâu dài thì sẽ dần dần trở nên thân thiết hơn.

 

Ngươi thì hay rồi, mới tới đã dám phóng hỏa.

Nếu còn để ngươi ở lại chẳng phải sẽ cầm dao giết người luôn sao?!"

"Hôm nay hắn đánh nhau với Lâm ca nhi nhưng lại không thắng được nên nhân lúc Lâm ca nhi không chú ý, hắn ta đã lấy một mảnh ngói từ trong ngực ra, suýt nữa làm đứa trẻ bị thương." Tống Anh bồi thêm một câu, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, "Lý chính gia gia, ta nghi ngờ đứa nhỏ này... không học được thứ gì tốt.

Ta thấy lúc hắn ra tay, đa phần đều chọc vào mắt, bóp yết hầu của người khác, hoặc là..."

"Tóm lại, quá mức nham hiểm.

E rằng trên đường chạy nạn đã không ít lần làm như vậy."

Mọi người nghe xong, sắc mặt đồng loạt thay đổi.

 

Có hai đại hán tiến lên, một người giữ chặt tay chân hắn ta, một người khác lập tức lục soát trên người hắn ta.

Sau khi lục soát xong, tất cả mọi người đều hoảng sợ!

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang