Lời Hứa tiểu thư này nói rất dễ hiểu, lời trong lời ngoài nghe như đang quan tâm nàng nhưng trên thực tế lại muốn nàng thành thật ở trong nhà, sau này đừng tham dự mấy bữa tiệc kiểu này, thậm chí phải cách Lục Giai và các thiếu gia đang ngồi cùng bọn họ xa một chút.
Nàng không có ý định tái giá nhưng cũng sẽ không ngốc nghếch bị người khác nhắm vào.
Nhất là vị Hứa tiểu thư này, chẳng qua là ỷ vào Đại Lực nhà nàng ngốc nên mới bắt nạt nàng ấy.
Sau khi Tống Anh nói xong, có không ít người đều quay sang nhìn Hứa tiểu thư.
Sắc mặt Hứa tiểu thư lập tức đỏ bừng, vô cùng khó xử, cũng có mấy phần tức giận và ấm ức: "Tống cô nương, ta chỉ là tốt bụng nhắc nhở ngươi mà thôi, dù sao thì... Nghe nói Hoắc đại nhân quyền cao chức trọng, không phải người bình thường.
Ngươi là góa phụ của thủ hạ của ngài ấy, nếu sau này tái giá, chẳng phải sẽ khiến Hoắc đại nhân chán ghét sao? Sao, sao ngươi có thể không biết cảm tạ lòng tốt của ta như thế chứ?"
"Nhưng ta cũng nói sự thật thôi mà?" Khóe miệng của Tống Anh cong lên, "Hứa tiểu thư, ta cũng chỉ là tốt bụng nhắc nhở ngươi mà thôi."
"Ngươi, ngươi vũ nhục danh tiết của ta!" Hứa tiểu thư hơi nóng nảy, "Khi đó không phải ta bị người khác bắt cóc, chỉ là nấp trong núi mấy ngày mà thôi.
Hoàn toàn không có... không có bị kẻ xấu động vào người!"
"Ta cũng không nói ngươi bị kẻ xấu động vào người mà?" Tống Anh khẽ hừ một tiếng.
Nếu không phải Ngưu Đại Lực kịp thời xuất hiện thì tiểu thư Hứa gia này đừng nói tới trong sạch, phỏng chừng ngay cả mạng cũng không còn nữa là.
"Nhưng, nhưng lời ngươi nói..." Hứa tiểu thư lập tức rơi nước mắt, "Ngươi làm vậy là muốn ép chết ta sao?"
Tống Anh trấn định nhìn nàng ta khóc, không hề có ý định mềm lòng.
Tiếng khóc của nàng ta thu được thái độ đồng tình của không ít khách nam, bên phía khách nữ cũng có mấy người vội vàng tiến lên an ủi.
Lục Nhạc Lăng sốt ruột liếc mắt nhìn Lục Giai.
Bây giờ phải đứng về phía ai đây?
Tống Anh chính là muội muội của hảo hữu của ca ca, đương nhiên là quan trọng nhất, nhưng chuyện này liên quan tới danh tiết của nữ tử, nàng ấy không thể tùy tiện mở miệng, lỡ như không cẩn thận vấy bẩn danh tiết của Hứa tiểu thư thì sẽ huỷ hoại cả đời của đối phương.
Lục Giai cảm thấy nữ nhân đúng là phiền phức.
Động một chút là khóc, tới nhà hắn ta làm khách mà như tới linh đường khóc tang vậy.
"Hứa tiểu thư, Tống cô nương cũng không phải có ý đó.
Nếu ngươi thấy không khỏe thì hay là về nhà nghỉ ngơi trước đi?" Lục Giai nói trắng ra.
Hứa tiểu thư vừa nghe vậy thì lập tức nghẹn ngào.
"Lục thiếu gia, ta cảm thấy chuyện này vẫn phải nói rõ ràng mới thỏa đáng.
Nếu không, sau bữa tiệc này truyền ra lời đồn bất lợi với thanh danh của Hứa tiểu thư thì làm thế nào cho phải?" Thiếu gia Quách gia lập tức lên tiếng.
"Đúng vậy, Tống cô nương này là người nhà quê, có lẽ không quá để ý tới chuyện danh tiết của nữ tử, lại không biết đối với những người quy củ như chúng ta, cô nương là khó khăn nhất..."
"Tống cô nương, ngươi nên xin lỗi Hứa tiểu thư đi!"
"..."
Ngưu Đại Lực nghe thấy lời mấy người này nói thì tức giận đến đỏ bừng cả mặt, thật sự hận không thể đi lên ném Hứa Thải Nguyệt ra ngoài!
Không biết xấu hổ!
"Vốn dĩ là ta cứu nàng ấy, dựa vào đâu mà bảo Đại tỷ của ta phải xin lỗi nàng ấy?" Ngưu Đại Lực vô cùng khó chịu.
Sau khi lời này được thốt ra, có không ít người ngạc nhiên nhìn Ngưu Đại Lực, thấy nàng ấy tuy thanh tú nhưng nói chuyện lớn tiếng, ăn mặc bình thường, cử chỉ hung dữ, nhất thời bớt đi mấy phần tôn trọng.
"Làm việc tốt không cầu báo đáp mới là hành động của quân tử..." Quách thiếu gia lại lên tiếng.
Quách Ngang này nhất quyết muốn làm khó dễ Tống Anh, ai bảo Tống Anh là muội muội của Tống Tuân chứ.
Tống Tuân này không có công danh lại có thể ngồi ăn cùng với hắn ta, đúng là nực cười, làm ô uế thân phận của hắn ta.
Tống Anh cười cười: "Quách thiếu gia, e rằng đầu óc của ngươi bị cửa kẹp mất rồi nhỉ? Rõ ràng người được cứu này chính là kẻ tiểu nhân, vậy mà bây giờ qua miệng ngươi lại thành nàng ta vô tội? Nếu ngươi không biết phân biệt đúng sai thì đã lãng phí công sức học hành mấy năm nay rồi.
Ngươi cũng đừng tự xưng là người đọc sách nữa, sửa danh hào lại thành "Bao Cỏ Ngu Xuẩn" sẽ càng chính xác hơn đấy."