Tống Anh cũng phải bội phục Ngưu Đại Lực, đã lâu như vậy rồi mới phát hiện nhà nàng có vấn đề sao?!
Nhân sâm tinh thường xuyên nói mấy lời như phơi nắng, ăn đất, uống nước… Ngưu Đại Lực nghe nhiều như vậy lại không hề cảm thấy mấy lời này kỳ quặc!
"Đại tỷ! Ngươi đừng sợ! Ta, ta sẽ đi bắt nó tới đây. Nếu nó từng hại người thì ta, ta sẽ ăn nó ngay lập tức!" Ngưu Đại Lực vội vàng đứng lên, nhưng bước chân lại hơi loạng choạng, miệng thì nói đi bắt Hoắc Lâm nhưng trên thực tế lại đi vòng quanh tại chỗ.
Sau đó đột ngột ngồi thụp xuống, hai chân run rẩy.
"Nó, nó là loại yêu quái gì..."
"Ta chưa từng nhìn thấy yêu quái mà? Nó còn biết chui xuống đất, sẽ không lợi hại hơn ta chứ? Lỡ như nó ăn thịt ta thì phải làm sao?"
Nói xong, nàng ấy đưa tay lên che miệng, nghiến răng: "Sao chỗ này có thể có yêu quái chứ... Cũng không biết có mấy con..."
"Nhưng ta không thể không đi..."
"Đại tỷ, Lâm ca nhi vẫn luôn như vậy sao? Có khi nào, có khi nào yêu quái đó ăn thịt đứa trẻ rồi giả làm Lâm ca nhi lừa chúng ta không? Nếu, nếu là vậy thì nó chính là một yêu quái xấu xa lợi hại! Làm sao đây... Hay là ta đi tìm đạo sĩ..." Ngưu Đại Lực lúc này vô cùng hoảng loạn.
Nàng ấy sống lâu như vậy mà chưa từng nhìn thấy yêu quái bao giờ!
Yêu quái biết ăn thịt người đúng không?!
Nàng ấy còn trẻ...
Tống Anh đã hoa mắt luôn rồi. Nàng cho rằng con trâu này sẽ hiên ngang lẫm liệt diệt trừ yêu quái giúp nàng, khiến nàng yên tâm.
Không ngờ nàng ấy lẩm bẩm cả buổi trời, toàn thân run rẩy, không dám nhúc nhích đến một xăng-ti-mét?
Mí mắt của Tống Anh giật giật, cảm thấy yêu quái thời nay quả thực quá mất mặt!
"Ngươi sợ cái gì? Không phải ngươi cũng là yêu quái sao? Sức lực còn lớn như vậy nữa. Lâm ca nhi chỉ là một đứa trẻ, ngoại trừ chạy trốn nhanh thì hoàn toàn vô dụng." Tống Anh thật sự không nhìn nổi nữa.
"Không giống nhau! Ta là loại ăn cỏ, lỡ như nó là loại ăn thịt thì phải làm sao?!" Ngưu Đại Lực hét lên, sau đó nghẹn lại, nhìn Tống Anh: "Đại tỷ... Ngươi, ngươi vừa mới nói gì? Làm phiền... lặp lại lần nữa được không?"
"Ngươi cũng là yêu quái." Tống Anh trưng ra vẻ mặt vô cảm.
"Ngươi phát hiện ra rồi sao?" Ngưu Đại Lực lập tức nhảy lùi về sau, đưa tay che ngực, sắc mặt tái nhợt, "Ta không ăn thịt người, cũng chưa từng hại người! Lần trước bị người ta bắt là vì vị tiểu thư kia lừa ta! Ta còn cứu nàng ấy đấy! Ta thật sự là một con trâu tốt!"
"..." Tống Anh xoa ấn đường.
"Đại tỷ... Ngươi, ngươi sẽ không báo quan chứ?" Ngưu Đại Lực run run rẩy rẩy hỏi.
Tống Anh nhướng mày nhìn nàng ấy, thở dài: "Nếu ta muốn báo quan thì còn chờ tới bây giờ sao? Mạng nhỏ của ngươi đã sớm không còn từ lâu rồi."
Ngưu Đại Lực ngơ ngác.
Nàng ấy không hiểu, Đại tỷ biết được từ khi nào...
Còn Hoắc Lâm, nó là Hoắc Lâm thật hay là yêu quái giả mạo Hoắc Lâm?
"Trước đây khi ngươi ngồi lên xe lừa của ta thì ta đã biết ngươi là trâu tinh rồi. Ngươi quên rồi sao? Khi đó, ta nói muốn thuê ngươi về nhà cày ruộng. Nếu không phải ta biết ngươi là trâu thì sao lại nói như vậy?" Tống Anh giải thích.
Là Ngưu Đại Lực quá ngốc, nghe không hiểu mà thôi.
"..." Ngưu Đại Lực ngây ngốc, "Vậy... Lâm ca nhi..."
"Nó cũng là yêu quái giống ngươi, nhưng nó là nhân sâm tinh, trước đây nó sống ở trên núi, ngửi thấy mùi linh thủy nhà ta nên mới chạy tới đây." Tống Anh nói tiếp.
"Linh thủy? Là cái lu nước ở hậu viện sao? Cái mà ta dùng để tưới củ cải mỗi ngày á?" Ngưu Đại Lực đột nhiên hiểu ra.
"Ừm. Ngươi cũng thích ăn những thứ được tưới bằng linh thủy đúng không?" Tống Anh hỏi.
"Ừm!" Đâu chỉ là thích ăn, nàng ấy hận không thể một miếng ăn hết cây ăn quả và đống củ cải trắng kia!
"Ở nhà ta, ngoài ngươi và Lâm ca nhi thì còn có một con ếch tinh tên là Thanh Liên. Hôm nay, cuối cùng ngươi cũng đã nhận ra bọn họ, vậy... tối nay mấy người chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên đi. Thời buổi này làm yêu tinh không dễ dàng, có thể ở bên nhau lại càng khó khăn hơn. Từ nay về sau phải đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau đấy nhé?" Tống Anh nhắc nhở.