Tống Anh trầm mặc trong chốc lát.
Nhưng sự im lặng ngắn ngủi của nàng lại khiến Kim tiên sinh căng thẳng nuốt nước miếng: "Những năm trước, tại hạ đều ở trong núi sâu.
Mấy tháng trước, đột nhiên tâm trí gặp phải tình huống lạ thường, không nhịn được mà đi ra ngoài xem thử..."
Vào khoảng tháng ba, tháng tư năm nay, hắn vô tình cảm nhận được một hơi thở khác thường chợt lóe lên rồi biến mất.
Sau đó, trong lòng hắn luôn kích động, thật sự không thể nào tiếp tục tĩnh tâm tu luyện nên mới đi ra ngoài để tìm kiếm nguyên nhân.
Mà bây giờ...
Nhìn thấy Tống cô nương này, ngoại trừ kính sợ thì tâm trạng kích động trong lòng hắn lại nghiêm trọng hơn mấy phần!
Tống Anh chỉ muốn nghe chuyện lạ của các yêu quái thành tinh nên cực kỳ dịu dàng hỏi: "Ngươi thành tinh thế nào vậy? Có quen biết nhiều yêu quái không?"
"Khi còn bé, tại hạ từng bị sét đánh, sau đó thì sinh ra linh trí, tu hành cũng nhanh hơn những con rắn bình thường rất nhiều, thuận theo tự nhiên mà thành tinh." Kim Quang lập tức mỉm cười, "Cũng có đồng loại.
Ta sống lâu nên vài năm trước có quen một con rắn trắng không có độc..."
Bạch nương tử*?! Hai mắt Tống Anh sáng ngời.
* Bạch nương tử: "Bạch Xà truyện" hay "Hứa Tiên và Bạch nương tử" là một trong bốn truyền thuyết dân gian lớn của Trung Quốc, miêu tả câu chuyện tình yêu giữa một bạch xà tinh tu luyện thành người (Bạch nương tử) và một chàng trai ở trần gian (Hứa Tiên).
"Vận may của nó không được tốt lắm, lúc thay da bị người ta bắt sống lấy gan nên chết rồi." Kim Quang không biết nguyên nhân Tống Anh hưng phấn, chỉ dùng một câu đã kết thúc cuộc đời của Bạch nương tử.
Khóe miệng của Tống Anh vừa mới cong lên một chút.
"Sau đó, ta gặp được một gốc cây điền thất thảo có linh trí nhưng đã bị chặt đi.
Ta từng đi qua không ít chỗ, từng gặp một con sâu nhỏ thành tinh sống trên đá băng lạnh.
Đáng tiếc... có một năm đại hạn, thời tiết khô nóng nên nó bị chết khô... Hiện giờ..."
Tống Anh nghe không nổi nữa.
Có phải kết cục của yêu quái thảm quá rồi không!
"Hiện giờ ta sống cùng một con quạ gáy xám và một con nhím, bọn ta nương tựa lẫn nhau.
Ngoài ra, còn có mấy hảo hữu sống cách nhau khá xa..."
Nói được một nửa, Tống Anh vô cùng ngạc nhiên.
"Quạ gáy xám và nhím à? Là loại đã thành tinh rồi sao?" Tống Anh khiếp sợ.
"Đúng vậy, chỉ là đạo hạnh của chúng nó không sâu, thậm chí còn không thể duy trì hình người liên tục.
Ta sợ chúng nó cũng chết non như rắn trắng nên lén nuôi dưỡng chúng nó." Kim Quang nghiêm túc nói.
Nói xong, bản thân hắn cũng ngẩn ra.
Đây là bí mật lớn của hắn...
Sao lại vô thức nói ra chứ?
Càng đáng sợ hơn chính là, rõ ràng hắn đã nói ra khỏi miệng nhưng lại không hề hối hận?
Trong lòng Tống Anh không hiểu sao cũng sinh ra mấy phần vui mừng.
Nàng đột nhiên cảm thấy bản thân quá vô nhân tính, nhiều yêu quái thì có gì tốt cho con người? Sao nàng có thể sinh ra cảm giác mong chờ mãnh liệt như vậy với yêu quái chứ!
Thế nhưng... việc khống chế cảm xúc thất bại, Tống Anh rất phấn khởi.
"Có tiện đưa ta đi xem không?" Tống Anh hỏi.
"Đương nhiên có thể!" Kim Quang gần như không chút do dự.
Tống Anh cũng không nhịn được mà nhìn hắn một cái, hơi cau mày, hỏi: "Ngươi... không sợ ta giết bọn họ sao?"
"Không biết.
Ta cứ cảm giác... Tống cô nương là đồng loại với bọn ta.
Sau khi gặp cô nương, ta cảm thấy vô cùng thân thiết..." Kim Quang cũng thở dài một hơi.
Trước đây hắn không hề như thế, luôn có lòng cảnh giác rất mạnh đối với con người.
Tống Anh nghĩ, chắc hẳn là do bàn tay vàng.
Vì vậy, nàng không hỏi nhiều.
"Ngươi làm việc ở Lục gia có tốt không? Hiện giờ, ta rất thiếu người.
Ngươi có muốn làm việc cùng ta không?" Tống Anh mặt dày bắt đầu cướp người, "Nhà ta có nhiều huynh đệ tỷ muội.
Ngươi nhìn đi, đây là Ngưu Ngưu.
Ta còn có một nhi tử là nhân sâm.
Nhà ta còn có một con ếch xanh nhỏ cực kỳ đáng yêu."
"..." Ngưu Đại Lực thấy hoa mắt.
Đại tỷ nói nhầm rồi phải không? Ếch ca không hề đáng yêu...
Ngưu Đại Lực dè dặt nhìn con rắn trước mặt: "Đại tỷ... rắn... ăn thịt ếch..."
Tống Anh sửng sốt, nhìn rắn tinh: "Ngươi ăn thịt ếch sao?"