Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hắn rất muốn hỏi Tống Anh xem bản thân mình đã chiếm hời gì của nàng.

 

Lại không biết xấu hổ ở chỗ nào...

Không chỉ như thế, chẳng lẽ nàng thật sự tin tưởng hắn là Hoắc Nhung sao? Sao lại có thể không đề phòng chút nào mà nhào vào như vậy? Giọng điệu kinh khủng này, dáng vẻ thẹn thùng đáng sợ này quả thực giống như tú bà ở thanh lâu, cả người nhiệt tình một cách cực kỳ gượng gạo, cũng không biết học được từ đâu nữa.

 

Hắn hơi nghi ngờ, có phải bản thân mình đã làm sai rồi không.

 

Nếu hắn biết trước sau khi gặp mặt Tống Anh, nàng sẽ mang dáng vẻ như quỷ này thì có lẽ hắn đã đập chết thân phận Hoắc Nhung này một lần nữa ở giữa đường rồi.

 

"Tướng công." Tống Anh ngẩng đầu, chớp chớp mắt.

 

Ghê tởm chết ngươi.

 

Hoắc Nhung thở hắt ra: "Sao có thể nói thúc phụ đại nhân như thế chứ? Nương tử, chớ có bướng bỉnh."

"..." Tống Anh ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười, "Tướng công, chàng và thúc phụ đại nhân trông y hệt nhau.

Ta cảm thấy hai người giống như huynh đệ song sinh vậy."

"Cùng tộc cùng tông đương nhiên sẽ hơi giống một chút." Hoắc Nhung khẽ mỉm cười.

 

"Nếu chàng đã trở về thì hay là ngày mai cả nhà ba người chúng ta tới bái kiến thúc phụ đại nhân đi.

Chàng thấy có được không?" Tống Anh nói tiếp.

 

Nàng phải bóp giọng nên cảm thấy cổ họng hơi đau.

 

"Thúc phụ đại nhân đã khởi hành tới kinh thành rồi, e rằng không gặp được đâu." Hoắc Nhung đáp.

 

Tống Anh trợn trắng mắt: "Ngài còn ở đó mà giả vờ."

"Vi phu không hiểu nương tử có ý gì?" Hoắc Nhung vô tội nhìn nàng.

 

Nếu không phải yêu quái bên cạnh nàng có thể nhìn thấy công đức của hắn thì không chừng Tống Anh sẽ thật sự nghi ngờ bọn họ không phải cùng một người!

Hừ!

Làm bộ làm tịch, đổi một bộ quần áo thì cho rằng nàng không nhận ra sao!?

"Ngài làm như vậy không sợ khiến Hoắc Nhung thất vọng sao? Không phải ngài từng nói hắn vừa là chất tử, vừa là thuộc hạ của ngài sao? Nếu hắn nhìn thấy ngài đùa giỡn tức phụ nhi của hắn thì nắp quan tài cũng không thể đóng được đâu!" Tống Anh hừ một tiếng.

 

Hoắc Nhung trầm mặc một chút: "Vi phu trông rất giống Hoắc đại nhân sao?"

"Ồ, đâu chỉ có mỗi khuôn mặt nhìn giống nhau đâu? Màu da, đầu tóc hoàn toàn giống y hệt.

 

Nói không phải cùng một người thì ai tin!? Cũng chỉ có Tống lý chính ngây thơ mới tin rằng người giống người là trùng hợp!" Tống Anh trợn to mắt, "Hoắc đại nhân, rốt cuộc ngài muốn làm gì? Nói thẳng một lời cho rõ ràng đi.

Làm bộ làm tịch cũng đâu phải tính cách của ngài đúng không?"

Hoắc Nhung cảm thấy hơi đau lòng.

 

Vì để đóng giả cho giống một chút mà hắn đã tốn không ít công sức.

 

Tuy rằng diện mạo giống nhau nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt...

Chẳng phải mọi người hay nói nữ tử rất dễ bị lừa gạt sao?

Nhưng giờ phút này, bảo hắn thừa nhận bản thân mình lừa gạt chất tức phụ nhi là chuyện không thể nào.

Vì vậy, hắn chỉ đành cắn răng nói: "Nương tử hiểu lầm rồi.

Giờ khắc này, ta chính là Hoắc Nhung, Hoắc Nhung chính là ta.

Ta chưa chết thì làm sao nắp quan tài lại không thể đóng được chứ?"

Nếu đã phải diễn thì đương nhiên hắn phải diễn cho tròn vai.

 

Bây giờ ai nấy đều biết Hoắc Triệu Uyên đã tới kinh thành.

 

Ánh mắt của Tống Anh lạnh lùng như con dao nhỏ phóng qua: "Hoắc đại nhân công chính nghiêm minh từ trước đến nay, chứng tỏ cũng muốn bá tánh tuân thủ luật pháp.

Ngài làm như vậy chẳng phải là tự đánh vào mặt mình sao?" 

Hoắc Nhung nghe xong, ngồi trên ghế đá bắt đầu giải thích.



"Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta cũng không giấu ngươi nữa.

Vốn dĩ Hoắc Nhung chính là thân phận của ta.

Ta sống ở thôn Hạnh Hoa mười mấy năm, sau đó mới đi tòng quân rồi minh oan cho Hoắc gia, sửa tên thành Hoắc Triệu Uyên.

Vì vậy... người mà ngươi gả cho chính là ta." Hoắc Nhung dừng lại một chút, sau đó thản nhiên nói tiếp, "Mấy năm gần đây hơi phiền lòng nên muốn quay về thôn nghỉ ngơi một chút.

Nếu nói tới chuyện chiếm thân phận... thì đúng ra là nương tử chiếm thân phận của nhà ta chứ không phải ta chiếm của nương tử..."

"..." Trò đùa gì vậy!?

Dao phay của nàng đâu! Nàng muốn bổ vị này ra!

Hoá ra nàng mới là tu hú chiếm tổ chim khách ư!?

"Nhưng nếu nương tử muốn chiếm thì cứ chiếm, ta không để ý đâu.

Ngươi cứ yên tâm sinh sống là được rồi, ta sẽ không làm khó dễ ngươi." Hoắc Nhung tỏ ra hiền lành, nói tiếp.

 

Tống Anh nghiến răng.

 

Nàng muốn ăn thịt trước thời hạn, còn ăn hết sạch không nhả xương, lập tức mang cả người đi hầm! 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK