Tống Anh biết rõ cách làm người của Tống Tuân, cho dù bản thân có mấy bộ quần áo đẹp cũng sẽ không chọn mặc ngay lúc này.
Nàng và Tống Tuân là người một nhà, nếu đã cùng một nhà thì đương nhiên phải mặc quần áo có cùng giá trị và khí chất mới đúng, nếu chênh lệch quá nhiều thì sẽ rất kỳ quái.
Ba người ngồi xe lừa.
Lục gia nằm ở khu vực giàu có nhất toàn bộ huyện Lễ, trên đường đi tới đây hầu như đều là xe ngựa khiến xe lừa của Tống Anh vô cùng bắt mắt.
Khi tới gần Lục gia phải đi ngang qua cổng Hoắc phủ.
"Đại nhân, đó không phải là..." Hoắc Tứ Tượng sửng sốt, "Đó không phải là Hoắc phu nhân sao?"
Hoắc Triệu Uyên mới từ bên ngoài trở về, hiện giờ đang định bước vào cổng, nghe thấy vậy thì quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ liếc mắt một cái đã không nhịn được mà vui vẻ trong lòng.
Đúng là lừa của nàng.
Có lẽ chỉ có mình nàng mới có thể ngồi xe lừa oai phong như vậy.
"Hình như là đi về phía Lục phủ." Hoắc Tứ Tượng nói tiếp.
Hoắc Triệu Uyên "Ừm" một tiếng, bước vào cổng, đi được mấy bước thì nói: "Hỏi thăm xem Lục gia hôm nay có gì náo nhiệt, hoặc là... muốn mua thứ gì."
Hoắc Tứ Tượng vội vàng gật đầu.
Không quá một lát, người đã quay lại: "Người mua đồ nói hôm nay công tử và tiểu thư Lục gia tổ chức tiệc, mời hảo hữu tới thưởng cúc."
Hoắc Triệu Uyên ngẫm nghĩ, lúc nãy trên xe lừa quả thực có hai chậu hoa được phủ vải đen lên.
Nói vậy thì nàng chính là khách.
Bên kia, Tống Tuân trình thiệp mời ra, ba người được đón vào trong.
Gia đinh của Lục gia hẳn đã được dặn dò trước nên khi nhìn thấy ba người Tống Anh không hề lộ ra bất cứ thái độ khinh thường nào, thậm chí còn có người tiến lên muốn giúp Tống Anh trông chừng xe lừa.
Nhìn ra cổng thì thấy từng chiếc xe ngựa nối đuôi nhau.
Lúc Tống Anh xuống xe, trùng hợp còn có một người cũng từ trên xe ngựa đi xuống.
Mắt chạm mắt, sắc mặt tiểu thư kia trắng nhợt, cơ thể lảo đảo.
Ngưu Đại Lực trợn to mắt, trên mặt ửng đỏ vì tức giận, hừ một tiếng rồi quay đầu đi.
Tống Anh còn nhớ rõ cô nương này, chính là người cùng Ngưu Đại Lực quá giang xe lừa của nàng trước đây...
"Sao bọn họ lại ở đây?" Sau khi ba người Tống Anh đi vào, Hứa cô nương thấp giọng hỏi hạ nhân Lục phủ.
"Người nói huynh muội Tống gia sao? Đó là khách quý mà công tử bọn ta mời tới, cũng tới tham dự tiệc thưởng cúc giống như người." Hạ nhân thản nhiên đáp.
Người tới hôm nay đương nhiên là khách.
"Sao có thể? Người kia... ngồi xe lừa, là nông phụ đúng không?" Hứa tiểu thư không hiểu.
Trước đây nàng ta đã từng ngồi xe lừa này rồi! Tuy rằng rất sạch sẽ nhưng lại có súc sinh ngay dưới mí mắt, cũng không có thùng xe che chắn, luôn lo sợ con vật kia không hiểu chuyện, đi tới đi lui rồi thả rắm ra.
Sau khi hạ nhân nhận lấy thiệp mời cũng biết thân phận của cô nương này, nói: "Vị Tống công tử kia là hảo hữu đồng môn với thiếu gia bọn ta."
Hứa tiểu thư nghe vậy thì tâm trạng hơi phức tạp.
Hôm nay được tiểu thư Lục gia mời tới, nàng ta mới có thể ra ngoài, nếu không thì bây giờ vẫn còn bị cha nương nhốt trong phòng để bình tĩnh lại.
Nhưng dù đã qua lâu như vậy thì nàng ta vẫn không thể quên con trâu tinh kia...
Càng không ngờ, hôm nay khó khăn lắm mới có thể ra ngoài, vậy mà lại đụng phải con trâu tinh kia...
Hứa tiểu thư cũng muốn quay đầu rời đi nhưng lại sợ Lục gia trách tội, sau khi cân nhắc một lát, đành phải cắn răng đi vào.
Sau khi vào tới viện, nàng ta phát hiện có mấy khuê mật đã tới rồi.
Có người ở cùng, nàng ta cũng hơi thả lỏng, nhưng vẫn không nhịn được mà đưa mắt nhìn Tống Anh bên kia.
"Hứa tỷ tỷ, có phải ngươi cũng tò mò về thân phận của nữ nhân kia không?" Bên cạnh có người không nhịn được mà hỏi, "Hôm nay tới đây đều là tiểu cô nương chưa xuất giá, chỉ có mình nàng là phụ nhân, lại còn đeo khăn che mặt, đúng là kỳ quái.
Cũng không biết muội muội Lục gia nghĩ thế nào mà lại mời người như vậy tới.
Người này có thể ở cùng một chỗ với chúng ta sao?"