Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi Tống Anh bày cách kiếm tiền cho mọi người, lão gia tử trước mặt Tống Anh càng không có khí thế.

"Nhà lão Đại, tiền ngươi kiếm được không được tiêu xài lãng phí, cũng đừng đưa cho phu quân của ngươi, để dành hết toàn bộ cho Đạt ca nhi mua sách đi học." Tống lão gia tử nói.

Ông đã nhìn ra.

Sở dĩ nha đầu này chủ động đề xuất cách kiếm tiền là vì cảm thấy Đại phòng, Tam phòng không có tiền cho con đi học, sợ bọn họ không cho con đi học nữa.

Lúc này giúp đỡ mọi người, đừng nói là Tam phòng, cho dù là Đại phòng, từ nay về sau cũng tuyệt đối không dám nói nửa chữ "không" với nha đầu này.

Đại Diêu thị lập tức gật đầu: "Nhi tức biết đi học rất tốt, cha ta trước đây cũng luôn dặn dò ta rằng cho dù trong nhà có nghèo khổ đến đâu, thậm chí dù phải bán đất cũng phải để Đạt ca nhi tiếp tục được đi học..."

Sao bà ta có thể không cho Đạt ca nhi tiếp tục đi học chứ?

Bây giờ bà ta chỉ có một nhi tử duy nhất là Đạt ca nhi, bất kể thế nào, bà ta đều phải nuôi dưỡng thật tốt, tuyệt đối không thể để hắn giống Đại lang, không biết phân biệt trắng đen, ngay cả lễ nghĩa hiếu đễ* cũng không hiểu!

*"Hiếu đễ" là cội nguồn của "nhân nghĩa". "Hiếu" là báo đáp tình yêu thương, lòng tôn kính đối với cha mẹ. "Đễ" là chỉ tình yêu thương, tình cảm thân thiết giữa anh chị em, cũng bao hàm cả tình cảm giữa bạn bè

Tống Lão Căn thở dài: "Nhị Nha."

Mí mắt của Tống Anh lập tức giật giật.

"Nhớ năm đó, khi nhà bên kia đưa ngươi đến chỗ ta, không phải ta chưa từng nghĩ tới chuyện từ chối, dù sao thì... ngươi cũng là khuê nữ của nhà quyền quý, mà ta chỉ là nông dân chân đất, không thể nuôi dạy được thiên kim tiểu thư." Tống Lão Căn đột nhiên nhắc tới chuyện cũ.

Tống Anh im lặng lắng nghe lão gia tử hồi tưởng.  

Lão gia tử uống một ngụm rượu: "Lúc ấy ta cũng không dám lập tức từ chối, hỏi một câu... "Nếu ta không nuôi đứa nhỏ này thì nó sẽ bị đưa đến đâu?". Lúc ấy, vị quản sự đưa ngươi tới đã liếc mắt nhìn ta một cái. Cái liếc mắt đó đến tận bây giờ vẫn khiến ta cảm thấy lạnh lòng."

Khi ấy, vị quản sự đó nói ông từ nơi khác tới, sau khi thiên tai qua đi có thể quay về quê, trong nhà nhiều con cháu nên sẽ không ai phát hiện ra. Bởi vì lão thái thái của hầu phủ tốt bụng, muốn tích phúc nên mới ném đứa trẻ cho ông, nếu không đã lập tức dìm chết rồi.

Con cháu hầu phủ có thể nhận thân thích nghèo khó làm phụ mẫu nhưng không thể nhận hạ nhân làm phụ mẫu nên mới phải đưa đứa trẻ đến nơi khác, còn có thể sống sót hay không thì phải xem số mệnh của nó.

Lúc ấy ông nghe vậy thì lập tức gật đầu, nhận lấy đứa trẻ.

Đứa trẻ nhỏ như vậy, ngay cả cha nương ruột không cần, còn có thể hy vọng người khác yêu thương nàng sao?

Nếu thật sự đưa cho người không biết gốc rễ nuôi dưỡng thì không biết sẽ có kết cục gì...

Người ngoài dù sao cũng không đáng tin bằng những thân thích nghèo khó như bọn họ.

Năm đó chính là năm mà Tống gia gian nan nhất, trong nhà nhiều trẻ con gào khóc đòi ăn, tiền không có, lương thực cũng không. Dường như hầu phủ sợ sau này bọn họ sẽ dùng đứa trẻ này để uy hiếp nên chưa từng cho một hạt gạo nào, khiến ông hiểu rõ hầu phủ thật sự không xem trọng nha đầu này.

"Sau này hầu phủ đón ngươi đi, lúc ấy ta cảm thấy chuyện này chưa chắc đã là phúc. Lúc ấy ngươi cũng ngốc, ta nghĩ ngươi ở đó cũng không có được ngày tháng tốt đẹp. Thế nhưng, nhà ta như vậy, không có cách nào đấu với người ta, không thể ngăn cản mà còn phải vui mừng đưa ngươi đi. Ngươi đừng trách chúng ta chuyện này." Lão gia tử thở dài, nói tiếp.

Vậy nên sau khi Tống Anh trở về, trong lòng ông luôn bất an.

Một là sợ nha đầu này hận Tống gia đã không bảo vệ mình, hai là cũng không biết nha đầu này rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì ở hầu phủ.

Máu chảy từ đầu xuống chân, mặt mũi lấm lem, thật sự khiến người ta thấp thỏm lo lắng.

Ốm yếu đến mức phải uống thuốc, ông còn sợ một ngày nào đó hầu phủ đột nhiên tới cửa đòi bọn họ trả lại tiền thuốc, nói không chừng còn ép bọn họ nghĩ cách gi.ết ch.ết nha đầu này.

Nghĩ như vậy, trong lòng ông vô cùng bứt rứt, dứt khoát cho phân gia. Sau khi phân gia, cho dù sau này Nhị phòng bảo vệ Tống Anh chặt chẽ, cũng không qua lại với mấy phòng khác thì hầu phủ cũng không đến mức khiến toàn bộ Tống gia bọn họ không thể sống yên ổn đúng không?

Nhưng bây giờ ngẫm lại, có lẽ khi đó nha đầu này cũng đã lạnh lòng rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK