Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ban đầu quyết định thu nhận nhân sâm tinh là vì nhân sâm tinh rất đáng yêu.

Hơn nữa, lúc ấy nàng hoàn toàn không biết gì về yêu quái cả, giữ nó bên cạnh có thể tránh việc nhân sâm tinh trở về nhờ đồng loại tới cứu...

Không lâu sau đó, sự đề phòng của nàng đối với nhân sâm tinh đã biến mất.

 

Sau này gặp ếch tinh, nàng cảm thấy hắn có thể bắt côn trùng giúp mình, còn Ngưu Đại Lực có thể cày ruộng...

Gần như đều là vì có ích cho mình, nàng trả tiền thuê bọn họ làm việc hoàn toàn là giao dịch đàng hoàng.

 

Nhưng con rắn này thì khác.

 

Tuy rằng cũng có thể làm việc nhưng chuyện quản lý cửa hàng này không nhất thiết phải giao cho hắn mới được...

Chưa kể, rắn đen lại là động vật nguy hiểm...

Thế nhưng, tại sao trong lòng nàng lại vô thức sinh ra cảm giác che chở? Gần như không chút do dự muốn yêu quái này ở trong tầm mắt của nàng...

Tống Anh cũng hơi mơ hồ, nhưng nếu không nghĩ ra thì không cần phải nghĩ nữa.

 

Tiềm thức của nàng luôn cảm thấy rằng rắn tinh sẽ không làm tổn thương nàng, thậm chí... nếu rắn tinh dám ra tay thì nàng vẫn nắm chắc phần thắng.

 

Hoàn toàn không biết sự tự tin này từ đâu ra.

 

Nàng như vậy là ngày càng tiến xa trên con đường đi tìm cái chết.

 

Ngay cả rắn cũng dám nuôi, chậc, kí.ch th.ích!

Lục gia bên kia càng kí.ch th.ích hơn.

 

Kim tiên sinh này mới đi ra ngoài được bao lâu chứ? Vừa quay về đã muốn nghỉ việc rồi...

Lão gia tử Lục gia dùng ánh mắt phức tạp nhìn vị Kim tiên sinh này, thật lòng muốn giữ vị này lại đừng đi.

 

Kim tiên sinh mới tới Lục gia mấy tháng mà thôi, xem như môn khách của Lục gia.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, điền trang và cửa hàng trong nhà thu vào nhiều hơn hai phần.

Hơn nữa, vị Kim tiên sinh này làm việc cực kỳ thoả đáng, rất nhiều lúc ngay cả quản gia được bồi dưỡng nhiều năm trong nhà ông ấy cũng không bằng.

 

Đương nhiên, điều quan trọng nhất chính là Kim tiên sinh có thể trò chuyện với ông ấy.

 

Dù sao thì Lục gia cũng không thiếu người làm việc...

Hiện giờ Kim tiên sinh phải đi, trong lòng Lục lão gia tử rất thương tâm nhưng lại không thể ngăn cản, chỉ có thể nói: "Kim tiên sinh có thể trở về bất cứ lúc nào... Nếu bình thường có thời gian rảnh thì cũng có thể tới đây chơi cờ với ta.

Ngươi đi rồi, cuộc sống của ta sẽ trở nên rất buồn chán."

Kim tiên sinh cười cười.

 

"Tống cô nương trả tiền công rất cao sao?" Lão gia tử hơi tò mò.

 

Kim Quang lắc đầu: "Tống cô nương không giống người thường... Ta đi theo nàng không vì tiền tài."

"..." Lục lão gia tử hơi đau lòng.

 

"Ta nhớ rõ lúc trước khi quen biết Kim tiên sinh, ngươi từng nói với ta rằng vì muốn tìm một người nên ngươi mới ra ngoài đúng không? Chẳng lẽ người đó chính là Tống cô nương?" Lục lão gia tử suy nghĩ một chút, hỏi thêm.

 

"Có lẽ là vậy." Kim tiên sinh vẫn rất lãnh đạm.

 

Hắn là rắn, trời sinh tính tình lạnh lùng, bình thường cũng như vậy.

 

Chẳng qua là vì làm việc chu toàn nên mới bị Lục lão gia tử hiểu lầm là người ngoài lạnh trong nóng, chiếu cố hắn nhiều hơn.

 

Thật ra...

Hắn không hề lưu luyến Lục gia này chút nào.

 

Hắn sống lâu như vậy, đã gặp qua vô số vật sống, vật chết, bây giờ cũng không phải sinh ly tử biệt, sao cảm xúc lại dao động được?

Hơn nữa, được đi theo Tống cô nương, hắn thật sự rất vui mừng mà?!

Lục lão gia tử khổ sở trong lòng, u oán nhìn Kim tiên sinh, cuối cùng vẫn tiễn người đi, đương nhiên trước khi đi cũng cho không ít bạc.

 

Đáng tiếc, vừa nhận được tiền, rắn tinh đã cầm số tiền này đi mua rất nhiều thứ.

 

Chẳng hạn như nhân sâm, linh chi ở tiệm thuốc, chẳng hạn như dầu gội Thanh Ti của Ý Quân Phường...

Đáng tiếc, dầu gội Thanh Ti của Ý Quân Phường bây giờ không phải thứ hắn muốn nên hắn phải tốn rất nhiều công sức thuê người tới từng nhà thu mua.

Dầu gội Thanh Ti mà Ý Quân Phường gửi bán trước đây có hương vị khác hẳn, ăn cực kỳ ngon.

 

Hắn có mối quan hệ, lại trả giá cao nên thu được không ít dầu gội Thanh Ti cũ trước đây, mang hết về nhà.



Nhà hắn là một căn nhà nhỏ xa xôi trong trấn.

Hắn đặt toàn bộ số dầu gội Thanh Ti trước mặt hai con vật: "Ăn đi, ăn nhiều một chút thì mới có thể duy trì hình người lâu hơn.

Ngày mai đưa các ngươi đi gặp một người.

Sau này, chúng ta sẽ đi theo nàng.

Các ngươi đừng có làm mất mặt đấy." 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK