Vạn Linh Trai không chỉ hợp tác với một bên duy nhất.
Tống Anh đã hứa hẹn với năm cửa hàng son phấn, trong đó bao gồm cả Ý Quân Phường rằng sau khi Vạn Linh Trai của nàng khai trương được một tháng thì sẽ bắt đầu cung cấp hàng hóa giá thấp cho bọn họ trong vòng nửa năm.
Nửa năm sau sẽ căn cứ vào tình hình phát triển của năm cửa hàng để quyết định xem có tiếp tục hợp tác nữa hay không.
Năm nhà này đều xem như cửa hiệu lâu đời, có danh tiếng khá tốt, huyện Lễ cũng không nhỏ, nàng không định để một mình Thúy Nhan Trai tiếp tục độc quyền.
Còn về việc định ra kỳ hạn nửa năm, thậm chí chọn nhiều nhà như vậy cũng là có nguyên nhân.
Thúy Nhan Trai cũng không phải cục đá, người ta nhiều tiền thế lớn, sau khi phát hiện bị mấy cửa hàng khác nhằm vào thì chắc chắn sẽ dùng một ít thủ đoạn giống như khi trước đối phó với những cửa hàng khác trong trấn, không chừng còn muốn hạ độc thủ.
Nếu nàng chỉ chọn một, hai nhà thì mục tiêu quá lộ liễu.
Với số lượng nhiều như bây giờ, Thúy Nhan Trai có muốn đối phó cũng không dễ dàng, thậm chí... cho dù có đối phó thành công thì cũng là giúp nàng sàng lọc cửa hàng có năng lực.
Nếu dưới sự chèn ép của Thúy Nhan Trai mà người cầm lái của mấy cửa hàng này vẫn kiên định không thay đổi thì có thể hợp tác lâu dài.
Sản phẩm chính của cửa hàng son phấn không phải là xà phòng nhưng có thể sử dụng xà phòng làm cơ hội để vực dậy.
Còn về số lượng cung cấp cho bọn họ...
Mỗi tháng cung cấp cho mỗi nhà một ngàn bánh xà phòng.
Thời gian giao hàng cũng tách ra, cố gắng giảm bớt sự cạnh tranh giữa bọn họ.
Nhưng năm ngàn bánh xà phòng cũng không ít, Tống Anh không thể chỉ dựa vào một mình xưởng sản xuất của Tống Mãn Sơn, bản thân nàng cũng phải làm.
May mà đã chuẩn bị đầy đủ dụng cụ và nguyên liệu.
Đợi đến lúc nàng bán hết số hàng đã tích trữ, kiếm được một khoản, cộng thêm số tiền của Tống Mãn Sơn là có thể mua thêm mấy người về làm việc…
Chọn một ngày may mắn để chính thức khai trương.
Cửa hàng này của nàng hoàn toàn không cần giới thiệu, cửa lớn vừa mở đã có vô số người ùa vào.
Tống Mãn Sơn đưa tới không ít hàng tích trữ, cộng với số hàng mà nàng cùng bọn rắn tinh, Ngưu Đại Lực làm ra thì cũng đủ bán trong khoảng thời gian ngắn.
"Nghe nói thật sự giống y như đúc xà phòng mà ta nhờ người mua ở thành Dung! Xà phòng ở đây cũng có hoa đấy! Thật muốn biết sau khi dùng, bánh xà phòng này của ta sẽ lộ ra loại hoa nào bên trong quá..."
"Một bánh xà phòng như vậy mà chỉ có 20 văn thì quả thực không đắt.
Quan lớn và quý nhân ở thành Dung đều dùng cái này đấy!"
"Đúng vậy, dùng để tắm gội là thích hợp nhất.
Tuy không thơm bằng đậu tắm nhưng tắm sạch hơn đậu tắm một chút..."
"Này... Vị công tử kia thật sự đẹp quá..."
Vốn dĩ trong cửa hàng chỉ vang lên những câu trò chuyện bình thường, nhưng đến lúc thanh toán thì mọi thứ bỗng thay đổi.
Chỉ thấy các tiểu tức phụ nhi và tiểu cô nương đều đồng loạt cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng.
Tống Anh ngơ ngác nhìn Vận Linh.
Bề ngoài... cũng bình thường mà?
"Chưởng quầy, đó là... đệ đệ nhà ngươi sao? Đã có hôn phối chưa?" Có người lớn gan đi tới trước mặt Tống Anh hỏi.
"Hắn... đã đính hôn rồi!" Tống Anh vội vàng trả lời, "Đó chính là vị hôn thê của hắn."
Người mà Tống Anh chỉ chính là Ngưu Đại Lực.
Vận Linh là nhím tinh, nàng không biết nếu con nhím này động phàm tâm thì sẽ có kết cục gì, nhưng trong thoại bản đều viết người và yêu khác biệt, không thể đến với nhau.
Vì vậy, sắp xếp cho hắn một vị hôn thê sẽ ổn thỏa hơn, dù sao cũng sẽ không thật sự thành hôn.
Cô nương kia nghe Tống Anh nói xong thì mở to mắt, ngấn lệ, sau đó nhìn chằm chằm Ngưu Đại Lực: "Người này... rõ ràng không xứng mà..."
Nói xong thì ôm mặt chạy ra ngoài.
"..." Ngưu Đại Lực ngơ ngác, trách nàng ấy sao?
Tống Anh ngượng ngùng cười: "Thông cảm một chút, nữ hài tử thất tình khó tránh có phần vô cớ gây rối..."
"..." Ngưu Đại Lực vẫn không hiểu gì.
Còn Tống Anh thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Vận Linh.