Tục ngữ nói rất đúng, lúc nhỏ trộm một cây kim, sau này lớn lên sẽ trộm vàng.
Hắc Áp Áp này hóa thành hình người, trông chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi mà đã trộm hẳn vàng, nếu sống thêm mấy trăm năm thì còn tới mức độ nào nữa?
Hắc Áp Áp hoảng sợ, vẻ mặt kinh hoàng, giãy giụa mấy cái, sau đó hai mắt đẫm lệ.
Nhím tinh vùi mình trong góc giường lập tức hiện thân, căng thẳng nhìn Hắc Áp Áp, sau đó dè dặt lên tiếng: "Lão đại... nàng không hiểu chuyện, người đừng nóng giận."
Tống Anh cũng không hẳn là tức giận, chẳng qua là cảm thấy dường như con vật nhỏ này cho rằng mình đã tìm được chỗ dựa nên mới không kiêng nể gì như vậy?
Nàng có thể làm chỗ dựa, nhưng cũng có giới hạn.
"Đã tự học được bản lĩnh trộm cắp rồi đúng không? Ta cho phép ngươi xả giận nhưng có bảo ngươi làm những chuyện dư thừa khác không?" Giọng Tống Anh vô cùng lạnh lùng.
Nàng hoàn toàn không biết dáng vẻ uy nghiêm của mình lúc này trông vô cùng đáng sợ.
Đáng sợ tới mức Hắc Áp Áp ngay cả khóc cũng không dám khóc, mím chặt môi, không dám cử động.
"Nếu ngươi muốn đi theo ta thì phải tuân thủ nguyên tắc của ta, trộm đồ chính là đánh vào mặt mũi của ta." Tống Anh nghiêm giọng hơn mấy phần, "Tối nay ngươi cứ treo trên tường đi.
Nếu cảm thấy ấm ức thì ngày mai chờ rắn tinh tới, bảo hắn đưa ngươi đi."
"Ta không đi... Lão đại, ta, ta không dám nữa..." Hắc Áp Áp vội vàng nói.
Nàng ấy chỉ nghĩ rằng Hứa tiểu thư kia là người xấu nên muốn lấy đồ của nàng ta trợ cấp cho lão đại...
Lão đại không có tiền.
Tống Anh đương nhiên biết con quạ gáy xám này suy nghĩ cho nàng.
Nàng không ngăn cản chuyện dạy cho Hứa tiểu thư kia một bài học.
Thế nhưng, nếu Tống Anh muốn lấy tiền của người khác thì cũng quang minh chính đại mà lấy, khiến người khác không thể nói được gì, cam tâm tình nguyện đưa ra chứ sao phải lén lén lút lút lấy?
"Hứa tiểu thư kia vốn không phải người tốt, nhưng ngươi làm như vậy thì chúng ta lại thành kẻ tiểu nhân ra tay sau lưng." Tống Anh cười nhạo một tiếng.
Mặc dù là trộm nhưng cũng chia thành hai loại đấy.
Một là cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo, hai là chiếm làm của riêng.
Trộm cắp đã là kém cỏi mà còn đưa tang vật vào trong tay nàng...
"Ta, ta sẽ bảo chúng nó trả đồ về..." Giọng của Hắc Áp Áp lúc này nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Tống Anh hừ một tiếng.
Trẻ con còn nhỏ, cần dạy dỗ.
Ngưu Đại Lực thấy quạ gáy xám vô cùng đáng thương thì không nỡ: "Đại tỷ, nó đều là vì giúp ta..."
"Đúng vậy, vậy treo ngươi lên cùng với nó nhé." Tống Anh vung tay, treo cặp tỷ muội tình cảm khăng khít này lên cùng một chỗ.
Trước đây, Tống Anh răn dạy Ngưu Đại Lực đa phần là vì nàng ấy thật sự đã làm sai, còn lần này đưa thẳng ra pháp trường là lần nàng ấy sợ hãi nhất.
Ánh sáng màu vàng này...
Thật đáng sợ!
Tống Anh muốn khiến Hắc Áp Áp nhớ thật kỹ bài học này nên mới bày ra sắc mặt mới khó coi như vậy, ngay cả con nhím nhỏ bên cạnh cũng không dám lên tiếng.
Cầu xin cũng vô dụng, chờ đi, chờ đến sáng là được.
Nhưng lần này, Hắc Nha quả thực không đúng.
Trước đây, lúc ở với Rắn đại ca, nàng ấy rất dè dặt, gần như không dám đắc tội với rắn tinh, bây giờ đi theo lão đại, không ngờ lại dám càn rỡ như vậy.
Lúc này bị dạy dỗ một trận, sau này sẽ biết yên phận hơn.
Bên kia, Hứa tiểu thư bị nhốt trong nhà vô cùng hoảng sợ.
Ba con quạ đen xông vào phòng ngậm đồ của nàng ta đi, trước khi đi còn ị lên đầu nàng ta...
Nàng ta tức giận mắng to mấy câu, sau khi mắng xong lại bắt đầu sợ hãi.
Trên đời này thật sự có yêu quái.
Có phải yêu quái đang trả thù nàng ta không...
Mặc dù bọn nha hoàn đã giải thích rằng quạ đen thích những thứ lấp lánh nhưng Hứa tiểu thư vẫn hoảng hốt, ban đêm phát sốt, trong lúc ngủ mơ còn không quên cầu xin Ngưu Đại Lực tha mạng.
Cha nương Hứa gia thấy thế thì thở ngắn than dài, cảm thấy nữ nhi này thật sự được dạy dỗ quá thất bại.
Hôm sau, bọn họ quyết định đưa người tới cữu gia tĩnh dưỡng để tránh đầu sóng ngọn gió, cũng như để tu thân dưỡng tính.
Tuy nhiên, sau khi tới cữu gia, e rằng sau này rất khó tìm được một hôn phu nhà quyền quý...