Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

Tống Đạt vừa thấy thì lập tức làm theo lời Tống Anh đã dặn trước đó, giành lấy tấm vải đẹp nhất đầu tiên.

Tống Võ mới giơ tay ra được nửa đường thì tấm vải đã bị Tống Đạt lấy đi, thế là lộ ra vẻ mặt thất vọng, khẽ cắn môi, nhưng không dám tiến lên giành.

Tiêu thị thấy vậy thì khó chịu trong lòng: "Đạt ca nhi, Ngũ ca ngươi cũng muốn tấm vải trong tay ngươi, hay là ngươi nhường cho hắn đi?"

"Không được đâu Tam thẩm. Tấm này đẹp, hợp với nương ta, còn Tam thẩm hợp với... tấm kia hơn. Tấm này màu nhạt, Tam thẩm già rồi, có dùng cũng khó coi." Tống Đạt nói chuyện không hề khách khí chút nào.

Tiêu thị vừa nghe thấy vậy thì muốn nhảy dựng lên: "Ngươi, ngươi đứa nhỏ này sao lại nói năng như thế chứ!? Ta còn nhỏ tuổi hơn nương ngươi đấy! Nếu nói không hợp với người già thì ta thấy nương ngươi càng không hợp hơn!"  

Thế nhưng Tống Đạt lại ngẩng đầu ưỡn ngực lên nói: "Nhưng trông Tam thẩm già hơn nương ta mà? Cũng già hơn cả Nhị thẩm. Hôm qua lúc ta và Ngũ ca ở học đường, có người nhìn thấy Tam thẩm còn hỏi có phải người là nãi nãi ta hay không đấy!"

"..." Tiêu thị trợn to mắt.

Bà ấy, bà ấy đã trở thành người có tuổi ngang với bà bà rồi sao!?

"Ngươi, ngươi..." Tiêu thị ấp úng hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Tống Anh mỉm cười: "Tam thẩm, người đừng trách bọn trẻ, bọn chúng nói chuyện hơi thẳng thắn chút thôi."

"Hơi thẳng thắn chút thôi? Ý ngươi là bọn chúng nói đúng à?" Tiêu thị không muốn nghe.

Là nữ tử, có ai mà không yêu cái đẹp? Năm nay Tiêu thị chỉ mới ba mươi ba tuổi, còn bà bà đã gần sáu mươi, có thể nhận nhầm sao?!

"Tam thẩm chỉ là nhìn từ xa có vẻ không được trẻ lắm mà thôi, nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì..." Tống Anh tỏ vẻ khó xử, dường như đang cố gắng an ủi Tiêu thị, nói tiếp: "Khuôn mặt người thanh tú, không thể kém hơn nương ta được. Nếu chăm sóc tốt thì chắc chắn cũng rất đẹp..."

Nói xong, Tống Anh chột dạ nhìn sang hướng khác.

Hành động này bị Tiêu thị "trùng hợp" bắt gặp.

Đau lòng không thôi.

Nhìn cái khăn kia cũng không thấy vui nữa.

"Nương, người đừng buồn, ta đã quen rồi. Lúc trước còn có người cho rằng nhà chúng ta không có nổi cơm để ăn, khi đó ta cũng không nói gì." Tống Võ nói.

Tiêu thị nhìn hắn một cái: "Mắt những người đó đều mù hết rồi!"

"Nương, thật ra cũng không trách được người khác. Ta từng hỏi Nhị tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ nói... quần áo mà ta và các ca ca mặc thật ra không khác gì ăn mày trên trấn..." Sắc mặt Tống Võ nghiêm túc, trông không hề có vẻ gì là buồn bã.

Nhưng chính ánh mắt kiên cường như vậy lại khiến lòng Tiêu thị đau xót.

"Ăn mày?" Tiêu thị sửng sốt, "Lúc các ca ca ngươi ở trên trấn học nghề... sẽ không bị người ta lầm tưởng thành... đi xin cơm chứ?"

"Không đâu, áo ngoài của các ca ca trông khá tốt." Tống Võ lắc đầu.

Tiêu thị thở phào nhẹ nhõm.

Còn chưa kịp thả lòng thì đã nghe Tống Võ nói tiếp: "Nhưng lần trước lúc nói chuyện phiếm với các ca ca, các ca ca nói rằng những người học việc khác ở cùng phòng đều ăn mặc rất đẹp, chỉ có bọn họ là không có quần áo giống như vậy. Trung y bên trong đều đã cũ kỹ, sợ người khác ghét bỏ, hai người bọn họ ngủ trễ nhất, cũng không dám để người khác nhìn thấy, hận không thể dùng chăn che kín mít quần áo của mình..."

Không cần chính đương sự tự tố khổ mới có hiệu quả.

Trong đầu Tiêu thị đã tưởng tượng ra hình ảnh đó.

Nhưng lúc trước khi gặp mấy nhi tử, bọn chúng không hề nói gì mà?

Hỏi bọn chúng học việc thế nào, bọn chúng nói rất tốt, hỏi bọn chúng người khác có dễ ở chung không, bọn chúng cũng nói tốt...

"Nương, người thật sự không cần đau lòng đâu." Tống Võ tiếp tục thêm dầu vào lửa, "Tam ca nói chờ đến khi hắn kiếm được tiền sẽ mua rất rất nhiều quần áo mới, mỗi ngày thay một bộ khác nhau. Đến lúc đó cũng sẽ mua cho nương, những thứ bây giờ chúng ta không có, sau này Tam ca sẽ mua hết... Hắn còn nói sẽ không cưới vợ, nói người làm tức phụ nhi quá mệt mỏi, nếu tức phụ nhi cũng phải lao tâm lao lực cả đời giống nương thì cưới người ta về chính là hại người ta..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK