Tống Anh cũng biết động vật nhỏ có linh trí không dễ tìm.
Hắc Áp Áp có thể chỉ huy quạ đen bởi vì quạ đen vốn có chỉ số thông minh cao hơn những loài khác, ngay cả con người cũng có thể huấn luyện chúng thực hiện một số hành động nhất định.
.
Hơn nữa, Hắc Áp Áp có thể truyền đạt ý tứ nhưng những con quạ đen hoặc quạ gáy xám bình thường lại không có năng lực biểu đạt đấy.
Ếch cũng giống như vậy.
Ếch tinh bình thường có thể gọi đám ếch nhỏ tới bắt côn trùng nhưng muốn biết một ít chuyện từ miệng đám ếch nhỏ quả thực vẫn rất khó.
"Trong tộc có năm con hơi có linh trí, trong đó có ba con mới đột nhiên thông suốt sau vụ thu hoạch.
Thế nhưng, tuy rằng đã thông suốt, trí tuệ của bọn chúng vẫn còn thấp, hiện giờ vẫn chưa nghe hiểu toàn bộ tiếng người..." Ếch xanh không trách.
Bởi vì có thêm mấy con ếch sinh ra linh trí nên gần đây hắn vô cùng kích động, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm đều đưa mấy tiểu tử kia tới chỗ đông người để chúng nó nghe nhiều một chút mà học được.
Nhưng hiệu quả rất bình thường, tiến triển hiện giờ vẫn cực kỳ nhỏ.
"Nghe không hiểu tiếng người?" Tống Anh lập tức hơi thất vọng.
"Sư phụ có chuyện gì muốn dặn dò bọn chúng sao?" Ếch tinh tò mò hỏi.
"Vốn định bảo chúng nó tới Hoắc gia nằm vùng, nghe xem người nhà kia hàng ngày nói gì, làm gì.
Nhưng nếu chúng nó nghe không hiểu tiếng người thì thôi vậy." Tống Anh xua tay.
Thanh Liên ngẫm nghĩ rồi nói: "Gần đây ngoài ruộng không có việc gì làm, vừa vào mùa đông, côn trùng cũng ít đi.
Đang lúc rảnh rỗi, hay là ta đích thân dẫn mấy tiểu tử kia qua đó, đúng lúc có thể chỉ dạy một chút.
Nếu có thể dạy dỗ ra mấy con hiểu chuyện thì sau này cũng có thể làm việc giúp sư phụ."
"Được.
Vậy ngươi đi đi, nhưng nhớ phải cẩn thận chút." Tống Anh nói.
Nếu để người khác nhìn thấy một con ếch lớn như vậy thì e rằng sẽ lập tức bị hù chết.
"Nói đến cũng kỳ lạ." Thanh Liên như có điều suy tư, "Sư phụ có từng nghĩ tới vì sao Đại Bạch và Đại Hoàng trong nhà có thể nghe hiểu tiếng người không?"
Tống Anh sửng sốt.
Tất nhiên là vì Đại Bạch và Đại Hoàng nhà nàng thông minh tuyệt đỉnh, thiên hạ vô song!
Đương nhiên Tống Anh không ngây thơ đến mức như thế.
"Có lẽ là bọn nó vốn có mấy phần linh trí, sau khi đi theo ta, ngày ngày được ăn ngon nên bản lĩnh cũng nhanh chóng tiến bộ." Tống Anh cười cười.
Ếch tinh gật đầu.
Đừng nói là Đại Bạch và Đại Hoàng, ngay cả hắn, từ sau khi đi theo sư phụ, tình trạng toàn thân cũng khác trước, nhất là càng tới gần sư phụ thì càng cảm thấy cơ thể dồi dào sức lực.
Đôi khi hắn cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì e rằng yêu quái bọn họ sẽ có một ngày thật sự có thể lên trời xuống đất cũng không chừng...
Đương nhiên, tiền đề của chuyện này là sư phụ vẫn luôn che chở chúng nó, vả lại còn trường sinh bất tử!
Ý tưởng này vừa xuất hiện, nội tâm của ếch tinh đột nhiên trở nên vô cùng tha thiết.
Sư phụ chỉ là con người, chắc chắn sẽ có ngày già đi!
Sau này, nàng chết rồi thì phải làm sao? Chúng nó sẽ không được ăn thực vật và côn trùng tràn ngập linh khí ngon miệng nữa, sẽ không bao giờ có cảm giác dồi dào sức lực này nữa, quan trọng nhất là... sẽ không còn được gặp lại nàng nữa?!
Vừa nghĩ tới chuyện Tống Anh sẽ biến mất không còn nữa, trong lòng ếch tinh cảm thấy như bị thiếu mất thứ gì đó.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, sắc mặt của ếch tinh trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.
Nhất định phải có cách!
Để sư phụ sống càng lâu càng tốt!
Lúc này, Tống Anh đang nhìn Đại Bạch nhà nàng ăn cỏ nên không chú ý tới biểu cảm của ếch tinh.
Càng không biết một lát sau, ếch tinh đã gọi Ngưu Đại Lực và nhân sâm tinh tới tổ chức cuộc họp bí mật.
"Các ngươi có bao giờ nghĩ tới chuyện sau này sẽ có một ngày sư phụ chết đi không?" Thanh Liên thở dài, "Chúng ta phải phòng ngừa thật chu đáo!"
Nhân sâm tinh sửng sốt.
Nương nó sẽ chết sao?
Nó thật sự không nghĩ tới chuyện này!?