Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thái độ của Hoắc Nhung vô cùng nghiêm túc khiến Tống Anh hoảng sợ.

 

Sau khi nghe xong những lời này, trong lòng nàng có hơi cảm động.

Dù sao thì sau khi đi vào thế giới này, nàng đã nhiều lần tiếp xúc với hắn, quả thực cũng có chút tình cảm.

 

Thế nhưng, Tống Anh vô cùng dứt khoát rút tay lại.

 

"Dựng vợ gả chồng chú trọng nhất là môn đăng hộ đối.

Mọi phương diện của ngươi đều tốt nhưng thân phận quá cao, không thích hợp lắm." Tống Anh nói.

 

"Thân phận Võ Thần Vương sao?" Hoắc Nhung cười nhạo một tiếng, "Chẳng qua là một hư danh mà thôi.

Tộc Hoắc thị đã không còn ai khác, nói đến cùng thì ta chẳng qua chỉ là một người cô đơn mà thôi.

Nếu ngươi cảm thấy không vui thì ta sẽ từ bỏ thân phận Hoắc Triệu Uyên.

Ta làm Hoắc Nhung, đương nhiên có thể xứng đôi vừa lứa."

Nhưng Tống Anh nghe xong lời này lại cảm thấy nực cười.

 

Không sai, một chốc làm Hoắc Nhung hiển nhiên rất mới mẻ, để hắn ra vẻ đáng thương cũng có thể chấp nhận được.

 

Nhưng người này vốn dĩ là thiên nga trên trời cao, có giả thành chim sẻ cũng không giống!

Sớm muộn gì cũng bị bại lộ.

 

"Hoắc đại nhân, "thân phận" mà ta nói không chỉ chuyện này." Tống Anh nói.

 

"Vậy thì chỉ chuyện gì?" Toàn thân Hoắc Nhung lạnh lùng.



"Bản thân đại nhân chắc hẳn cũng biết rõ đúng không? Khi gặp người, hiển nhiên cao tăng trên đời này đều cung cung kính kính, thậm chí còn nói người là thần tiên chuyển thế hạ phàm, công đức muôn vàn.

Lời này... ta tuyệt đối tin tưởng, không chút nghi ngờ!" Tống Anh nghiêm túc nói.

 

"Ngươi có ý gì?!" Hoắc Nhung cau mày.

 

"Chính là người phàm và thần tiên khác nhau." Tống Anh cười nói.

 

Hoắc Nhung chỉ cảm thấy khí huyết toàn thân sôi lên sùng sục, tức giận đến tột độ rồi lại cảm thấy buồn cười.

 

Người phàm và thần tiên khác nhau ư?

Hắn có máu, có thịt, chẳng qua chỉ là một người phàm mà thôi, ở đâu ra thần tiên chứ? Huống hồ, thần tiên cũng chỉ là thần thoại thất thiệt, nàng cũng tin là thật sao?!

Cũng phải, nếu là nàng thì quả thực có thể miên man suy nghĩ, nói hươu nói vượn.

 

Bốn mắt nhìn nhau, Hoắc Nhung nhìn thấy ánh mắt vô cùng nghiêm túc của Tống Anh.

 

Vậy mà nàng lại dùng lý do hoang đường như thế để từ chối, e là không chỉ không thích hắn mà thậm chí còn vô cùng chán ghét hắn đúng không?!

"Được, ta biết rồi." Sắc mặt của Hoắc Nhung cứng đờ, tức giận tột độ, sau đó phẫn nộ rời đi.

 

Nhưng không phải đi về phía Hoắc gia mà dường như đi về phía nhà Tống lý chính.



Tống Anh cũng có thể hiểu được tâm trạng của hắn lúc này, có lẽ đã chịu đả kích rồi.

 

"Nương à, người thật tàn nhẫn, hơi giống nhân vật xấu xa cầm gậy đánh uyên ương trong kịch." Hoắc Lâm nói.

 

"Ta tự đánh uyên ương của mình sao?" Tống Anh cười nhạo một tiếng, "Đến cuối cùng, con người chỉ có thể theo đuổi một thứ duy nhất.

Nếu cái này cũng muốn, cái kia cũng muốn thì đến cuối cùng cái gì cũng không có!"

Hoắc Nhung rất tốt, nếu đổi thành nữ nhân khác thì chính là một đôi phu thê tâm đầu ý hợp.

 

Nhưng nàng không giống pháo hoa*!

* Ý nói nữ chính khao khát được thành tiên, có tuổi thọ lâu dài và quyền năng vô hạn chứ không chỉ muốn sống một kiếp người hạnh phúc ngắn ngủi như pháo hoa, chỉ rực rỡ trong giây lát rồi tắt lịm

"Vậy nếu hắn tức giận, không cho người ăn thịt thì phải làm sao?" Nhân sâm tinh dội một gáo nước lạnh vào người nàng.

 

"Ta đã ký kết khế ước với hắn, nếu đến lúc ta tích góp đủ tiền mà hắn không cho thì ta cướp.

Ta cảm thấy qua mấy năm nữa, bản lĩnh của ta chắc hẳn cũng đủ lớn rồi, chẳng lẽ còn không ăn được một miếng thịt sao? Nhưng mà... ta cũng không biết thần tiên ra sao, nếu hắn mang thù thì quả thực không được tốt lắm..." Tống Anh cũng đau đầu.

 

Vì vậy, ngoại trừ thịt, nàng cũng phải tự dựa vào chính mình.

 

Không gian là bàn tay vàng của nàng, nàng phải nỗ lực mua thôn trang, thật nhiều thôn trang, bên trong rải đầy linh thủy, hấp thu sinh lực vô tận để không gian của nàng tiến hóa nhanh hơn!

Nghĩ như vậy, Tống Anh thở dài.

 

Cuộc sống thật khó khăn!

Yêu đương gì chứ!? Không rảnh!

...

Hoắc Nhung đi rồi thì quả thực giống như Tống Anh suy nghĩ, không trở về nữa.

 

Nói với người trong thôn rằng chủ tử trước đây triệu tập hắn trở về nên không thể ở lại lâu.

 

Các thôn dân cũng đã quen rồi nên không nghĩ nhiều.

 

Qua mấy ngày nữa, Tống Tuân trở về nhà.

 

Còn mang theo tên tuổi đồng sinh trở về.

 

Ba tháng sau mới tổ chức kỳ thi viện nhưng các thôn dân vừa nghe nói Tống Tuân đã nghỉ học năm năm, lần này đã có công danh thì ai nấy đều vô cùng khiếp sợ, lập tức kháo nhau rằng Tống Tuân là sao Văn Khúc hạ phàm!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK