Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong lòng lão gia tử biết rõ tình hình của Tống Hiển nên đương nhiên sẽ không giúp đỡ.



Cuộc sống sau này tốt hay tệ thì đều do bản thân hắn ta.

 

Cho dù náo loạn trời đất làm Bùi gia không được yên ổn thì ông cũng mặc kệ, đều là Bùi gia đáng đời.

 

Tống Anh cảm thấy quả thực hai nhà này đã xem như thâm cừu đại hận.

Chẳng phải có câu nói rằng nếu có thù oán với nhà ai thì gả khuê nữ mà mình đã dạy hư cho đối phương, lập tức có thể gieo họa ba đời sao? Bùi thị từng gả tới đây hại Tống gia không được yên ổn, bây giờ Tống gia trả thù bằng cách tặng Tống Hiển qua đó, lấy độc trị độc.

 

Thấy tâm trạng của lão gia tử khá tốt, Tống Anh cũng vui mừng.

 

Còn đưa lão gia tử tới Duyệt Phong Lâu ăn một bữa tiệc lớn.

 

Đương nhiên, lúc tính tiền, lão gia tử cũng dựng râu trừng mắt cảm thấy mình đã vào hắc điếm…

* Hắc điếm: quán bán với giá cắt cổ hoặc chuốc thuốc mê cho khách rồi lấy tài sản của khách

Vừa mắng vừa khen chính là bản tính của người lớn tuổi.

 

Có hai cửa hàng trong tay, bây giờ Tống Anh không thiếu tiền.

 

Nhân lúc chưa qua năm mới, nàng định mua thêm mấy miếng đất từ Tống lý chính.

 

Đáng tiếc, đất đã khai hoang có nhu cầu sử dụng lớn nên đã không còn đất sẵn có nữa, nhưng thật ra vẫn còn gần năm mươi mẫu đất chưa khai hoang.

Tống Anh dứt khoát mua hết toàn bộ.

Ngoài ra, nàng còn xem trọng một ngọn núi thấp bên ngoài thôn, nếu không ai muốn thì Tống Anh cũng mua luôn vào tay.

 

Đất chưa khai hoang rất phiền phức, bên trong toàn là sỏi đá, cỏ dại, phải tốn không ít nhân lực để cải tạo nên giá cả cực kỳ thấp, chỉ cần 2 lượng bạc là đã có thể mua được.

 

Còn những miếng đất ở nơi xa xôi, ai tới khai hoang thì là của người đó, thậm chí còn không tốn tiền.

 

Giá của ngọn núi thấp kia cũng tương tự như vậy, không hề đắt.

Bên trong đã bị người ta giẫm đạp khắp nơi, không có nấm cũng không có dược liệu mà mọi người nhận ra, chỉ có cỏ dại chiếm đa số.

Diện tích của ngọn núi này cũng không quá lớn, Tống Anh định dùng để nuôi gà chăn dê.

 

Đáng tiếc, rất khó tìm được nghé, nếu không thì nàng còn muốn nuôi thêm một đàn trâu.

 

Mua ngọn núi này tốn 150 lượng bạc, còn những miếng đất kia thì tổng cộng hơn 200 lượng.

 

Bên thành Dung, mỗi tháng kiếm được nhiều hơn bên đây nhiều.

 

Tới đầu xuân năm sau, Tống Anh định khi nào tích góp đủ tiền thì sẽ mua một thôn trang.

 

Mùa đông này, khắp thôn không tìm được ai bận rộn hơn Tống Anh.

 

Đã mua nhiều đất như vậy thì phải khai hoang, nếu không thì những mảnh đất đã mua và đăng ký này có thể sẽ bị thu hồi vì không canh tác.

Đến lúc đó, nàng còn phải mất thêm tiền.

 

May mà có Đại Lực.

 

Gần như ngày nào Tống gia lão gia tử cũng tới giúp nàng làm cỏ.

Ông vốn là người không thể ngồi yên được, nhưng số sỏi đá này hơi khó xử lý, nhất là ông còn từng bị bệnh nặng nên chỉ có thể để Tống Anh thuê vài người về làm.

 

Thật sự không ngờ Tống Anh và Ngưu Đại Lực lại làm hết.



Tống Anh cũng sợ mình sẽ dọa lão gia tử nên thỉnh thoảng sẽ làm bộ làm tịch một chút, tỏ ra yếu đuối, nhưng Ngưu Đại Lực thì không cần giả vờ.

 

Hai cánh tay của nàng ấy nhấc bổng một tảng đá lớn rồi cất bước chạy tới chỗ thoáng đãng, ném nó xuống đất.

 

Lão gia tử hoảng sợ không nói nên lời.

 

Tuy rằng từ lâu đã biết tiểu nha đầu này lợi hại nhưng không ngờ lại có thể lợi hại đến mức như thế.

 

"Tốn mấy lượng bạc để thuê nàng về vậy? Thật sự là... kiếm lời rồi." Lão gia tử cảm thán.



Vì sao đất chưa khai hoang lại rẻ như vậy? Còn không phải bởi vì xung quanh đây toàn là những tảng đá to như con người, không dễ xử lý sao!

Nếu là hòn đá nhỏ dễ xử lý thì năm mươi mẫu đất này làm gì còn tới bây giờ!

"Người cứ tùy ý làm chút việc nhẹ nhàng để giết thời gian là được rồi.

Ta dám mua nhiều đất như vậy thì chắc chắn đã tính toán kỹ càng hết rồi, người thật sự không cần phải lo lắng đâu." Lúc trước, Tống Anh cũng đã nói như vậy nhưng lão gia tử không tin.

 

Lúc biết tin nàng mua nhiều đất hoang như vậy, lão gia tử còn tức giận đấy.

Ông cảm thấy chuyện lớn như vậy mà nàng không thèm hỏi ý kiến ông già này trước, dù sao thì ông cũng có kinh nghiệm, ít nhiều gì cũng có thể chỉ bảo nàng một chút.

Không ngờ nàng lại tự tiện quyết định như vậy!

Nhưng bây giờ thấy vậy, Tống Lão Căn đã hoàn toàn chịu phục.

 

Đừng thấy đây là ruộng cạn mà chê.

Vị trí không tệ, nhiều ánh nắng mặt trời, gần đó còn có kênh rạch dẫn nước tới, sau này cây cối chắc chắn sẽ phát triển tươi tốt!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK