Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi còn sống, lão thái bà ở nương gia của Tiêu thị chính là một phụ nhân đanh đá, khắc nghiệt, tra tấn tức phụ nhi, chướng mắt tôn nữ.

 

Khi còn nhỏ, Tiêu thị không ít lần bị nãi nãi của bà ta dạy dỗ, thường xuyên bị bỏ đói, còn không dám nói chuyện.

 

Hiện giờ nhìn thấy Tống Anh, vậy mà trong lòng cũng sinh ra cảm giác lạnh lẽo, đầu lưỡi suýt nữa thắt lại!

"Đến tận bây giờ ngươi mới có cảm giác này à?" Đại Diêu thị liếc mắt nhìn đệ muội một cái, "Lúc trước khi Nhị Nha thuận miệng trò chuyện mấy câu với cha ta thì ta đã cảm thấy nàng không tầm thường rồi.

Ngươi thấy có mấy tiểu nha đầu có thể trò chuyện với người đọc sách?"

"Nhị Nha cũng từng đọc sách, có thể trò chuyện với nhau cũng bình thường mà?" Tiêu thị nói.

 

"Cha ta đã từng này tuổi, lời nói ra có mấy người trẻ tuổi chịu nghe? Thế mà Nhị Nha lại cảm thấy cha ta nói có lý.

Hơn nữa, ngươi không nhìn thấy sao? Công công của chúng ta ở trước mặt Nhị Nha bây giờ còn giống như tôn tử..." Đại Diêu thị nói tới đây cũng cảm thấy mình hơi quá lời, lập tức nói thêm: "Nhị Nha kịp thời cho mượn bạc cứu công công của chúng ta một mạng, hiện giờ lại dạy mấy nhà chúng ta có cái nghề kiếm sống.

Chỉ dựa vào hai điểm này, lão gia tử không thể không tôn trọng nàng."

"Thế này làm gì còn là tôn nữ nữa... Đã là tổ tông rồi." Tiêu thị há to miệng.

 

"Vậy ngươi thích tổ tông này không?" Đại Diêu thị cũng không nhịn được mà cười một tiếng.

 

"Thích." Tiêu thị trả lời theo bản năng.

 

Nói xong, ngay cả bản thân mình cũng sửng sốt.

 

Thích Tống Anh vì nàng giúp bà ta kiếm tiền? Thật ra cũng không phải như thế.

 

Bà ta chỉ cảm thấy từ khi Nhị Nha thường xuyên quay về, qua lại với Tống gia bọn họ nhiều hơn thì trong nhà đã thay đổi.

 

Lão gia tử cũng không còn thiên vị Đại phòng quá mức như trước, bắt đầu nói lý lẽ.

Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng càng ngày càng có tiền đồ, còn vô cùng lễ phép, hiểu chuyện, khiến người ta nhìn thấy mà vui mừng.

 

Trước đây, Võ ca nhi nhà bà ta chính là cái chày gỗ, Tam Nha cũng là khúc gỗ ngốc.

 

Hiện giờ cũng đã biết nịnh nọt, nói mấy lời hay.

 

Rõ ràng cuộc sống vẫn bận rộn, vất vả giống như trước đây nhưng bà ta lại cảm thấy có rất nhiều chuyện đã thay đổi, thế nhưng lại không thể nói rõ.

 

"Thôi." Tiêu thị cũng không nghĩ nữa, "Nhị Nha nói để khúc xương cho nhà Đại tẩu, cũng không biết là vì sao.

Ta đi nấu canh trứng đây."

Không có canh hầm xương thì canh rau trứng gà cũng được, hai cái trứng gà đánh lên có thể nấu một nồi canh...

Tiêu thị lại nghĩ, gần đây nhà nhà được mùa, cuộc sống cũng tốt hơn một chút, trong nhà cũng không cần tằn tiện lương thực như vậy nữa.

Hôm nay Tống Anh tới, đến lượt nhà bà ta nấu cơm, không thể quá keo kiệt khiến phu quân lại nói bà ta làm không tốt.

 

Vậy nên Tiêu thị hiếm khi hào phóng nấu một nồi cơm to!

Cả nồi cơm trắng như tuyết khiến bà ta nhìn tới ngây người, thậm chí còn nghi ngờ bản thân mình đã điên rồi.

 

Cơm canh do Tam phòng chuẩn bị nhưng Đại phòng và Nhị phòng cũng sẽ theo lệ mang mấy món ăn tới, cùng nhau ăn cơm với lão gia tử.

 

Lúc bọn họ đang chuẩn bị ăn cơm thì Tống Phúc Sơn khoan thai đi đến.

 

Tống Anh nhìn sắc trời bên ngoài, sau đó cười như không cười, nhìn chằm chằm Tống Phúc Sơn đang bước vào cổng.

 

Tống Phúc Sơn nghĩ thầm, chắc chắn Tống Anh đã nói hết mọi chuyện mà hắn ta làm với lão gia tử, vậy nên vừa bước vào cổng, hắn ta đã "bình bịch" quỳ xuống đất.

 

"Cha! Ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi! Ta tuyệt đối không dám có lần sau!" Tống Phúc Sơn mở miệng.

 

Khiến Tống Lão Căn giật nảy mình, đột nhiên không còn thấy mâm cơm trước mặt thơm ngon nữa.

 

"Có chuyện gì? Ngươi làm gì sai rồi?" Tống Lão Căn lạnh mặt.

 

Chẳng trách hôm nay khi tới đây, sắc mặt của Nhị Nha âm trầm đến đáng sợ.

 

Ông suy nghĩ cả buổi trời, thấp thỏm bất an, trong đầu nghĩ có phải Hiển ca nhi bên kia lại gây ra chuyện gì rồi không, không ngờ lại là chuyện của lão Đại?! 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK