Tống Lão Căn sửng sốt, ông thật sự không nghĩ tới chuyện ở lại trên trấn!
Trước đây, khi căn nhà đó là của Đại tôn tử, ông đã từng tới xem một lần nhưng không dám ngủ lại.
Thật sự không ngờ nha đầu này lại bằng lòng cho lão già này ở mấy ngày...
Còn có đứa trẻ Tống Tuân kia nữa, quả thực đã lâu rồi không gặp, không biết học hành thế nào rồi.
Ông làm gia gia cũng nên tới thư viện gặp phu tử để hỏi thăm vài câu, không thể giống như mấy năm trước, chẳng hỏi han gì mà đã định tội tôn tử rồi.
"Vậy cũng được.
Các ngươi về trước đi, ta ở lại mấy ngày." Tống Lão Căn nói xong thì quay sang nhìn lý chính, nói: "Làm phiền lý chính phải đi một chuyến rồi."
Tống lý chính đưa mắt nhìn Tống Anh, hỏi: "Ta thấy Hoắc đại nhân kia trông hơi quen mắt... dường như đã gặp ở đâu rồi.
Nhưng lúc nãy lại nghe hắn tự xưng là bổn vương thì trong lòng thật sự mơ hồ..."
"Hắn là vương gia khác họ, không phải người của hoàng thất." Tống Anh nói một câu rồi sửng sốt hỏi: "Người đã từng gặp hắn sao?"
"Thật ra không phải là từng gặp, chỉ là ta cảm thấy vị đại nhân này trông có mấy phần giống với đứa trẻ Hoắc Nhung kia." Tống lý chính nói.
Cũng khó trách Tống lý chính nói là có mấy phần trông giống, bởi vì Hoắc Nhung đã rời khỏi thôn từ khi còn nhỏ, lúc ấy hắn không có khí thế mạnh mẽ như vị đại nhân ngày hôm nay, giữa hai người có sự khác biệt rất lớn.
Còn Tống Anh lại ngạc nhiên.
Nàng vẫn luôn cho rằng Hoắc đại nhân chỉ đang nói hươu nói vượn, Hoắc Nhung cùng lắm là một thuộc hạ, hoàn toàn không thể nào là chất tử cùng huyết thống...
Nhưng lý chính vừa nói như vậy...
Chẳng lẽ hai người này thật sự là thúc chất sao!?
"Có lẽ là trùng hợp thôi." Trong lòng nghĩ như vậy nhưng Tống Anh cũng không dám nói bản thân mình chính là chất tức phụ nhi của vị đại nhân này.
"Chắc là như thế rồi." Tống lý chính cũng cười cười, "Các ngươi cứ lo việc đi, ta và Đại Diêu thị về thôn đây."
Tống Lão Căn gật đầu.
Ngay sau đó, Tống Anh đưa ông tới chỗ Tống Tuân ở.
Nhà trên trấn tuy nhỏ nhưng phòng ốc, vật dụng đều đầy đủ.
Lão gia tử rất vui mừng, hưởng niềm vui gia đình cùng tôn tử Tống Tuân.
Còn Tống Anh thì bắt đầu ra tay.
Nàng vốn phải đối phó với Thúy Nhan Trai, bây giờ có cơ hội tốt như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua được chứ?
Lập tức thuê người lan truyền tin đồn khắp nơi, nói chưởng quầy và quản sự quan trọng nhất của Thúy Nhan Trai phạm phải tội lớn nên đã bị nhốt lại.
Nàng muốn xử lý xong Thúy Nhan Trai này trước khi chưởng quầy kế tiếp được đề bạt lên!
Phàm là người có uy tín và danh dự thì đều sẽ không muốn có liên quan gì tới tội phạm nên Thúy Nhan Trai lập tức bị những khách hàng giàu có hắt hủi.
Nhưng vẫn còn một số nhà khá giàu có tới mua đồ.
Đúng lúc này, bốn cửa hàng son phấn hợp tác với Tống Anh đã khai trương một lần nữa, mấy con phố xung quanh đều náo nhiệt hẳn lên.
Bọn họ đã vất vả chuẩn bị, sản phẩm được bày bán tất nhiên cũng không thể kém hơn Thúy Nhan Trai nên hiệu quả thật sự không tệ!
Thúy Nhan Trai bị chia năm xẻ bảy, đã hơi lộn xộn.
Mà khách hàng cũng càng ngày càng ít đi.
Bốn, năm ngày sau, cửa hàng đã vắng như chùa Bà Đanh.
Không chỉ như thế, vào lúc này, huyện nha cũng đã đưa ra phán quyết.
Bọn họ đã điều tra ra được mấy chục vụ việc xấu xa mà đám người Cát Đại lén lút làm, trong đó gần một nửa do Thúy Nhan Trai sai khiến, nhẹ thì cướp đoạt công thức điều chế, ẩu đả đánh nhau mấy lần, nặng thì còn lấy mạng người khác và vũ nhục nữ quyến!
Có Hoắc Triệu Uyên ở trên nhìn chằm chằm, Huyện lệnh sao dám làm việc thiên vị?
Cho dù nhiều ngày nay Thúy Nhan Trai thường xuyên tặng quà thì ông ta cũng không dám nhận, thậm chí còn thành thật đưa số quà cáp này tới Hoắc phủ để chứng tỏ bản thân thanh liêm.
Chủ nhân của Thúy Nhan Trai ở tít kinh thành.
Cả đi lẫn về phải tốn ít nhất một, hai tháng.
Bình thường, muốn xử lý loại người có chỗ dựa này thì phải chờ người sau lưng tỏ thái độ.
Thế nhưng, sau khi xác định vụ án, Hoắc Triệu Uyên đích thân đưa ra phán quyết là xử chém.
Nếu đã hại chết người thì phải lấy mạng đền mạng, không có gì phải bàn cãi!