Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đã nói đến mức này, Đại Diêu thị không thể không đi xin lỗi Hoắc Nhung!

Nhưng lời xin lỗi này, bà ta là một bà nương, không biết nên nói thế nào.



Chậm chạp đi tới nhà chính, tất cả nam nhân trong phòng đều quay sang nhìn chằm chằm vào bà ta dọa bà ta nhảy dựng lên, nhất là lão gia tử, ánh mắt của ông như thể muốn ăn tươi nuốt sống bà ta, nhất thời khiến ba hồn bảy vía của bà ta bay sạch.



"Cái đó... Chất nữ tế... Lúc nãy ta nói chơi thôi, ngươi đừng để trong lòng." Đại Diêu thị căng da đầu nói.

 

Bà ta nhất định sẽ sửa đổi!

Sau này, khi nói chuyện nhất định sẽ khống chế giọng nói của mình, không thể kêu gào như thế được!

Mặt Hoắc Nhung đen thui.

 

"Bá nương không cần để ý đâu, có lẽ nương tử có chút hiểu lầm về ta.

Vì để chư vị yên tâm, hai phu thê bọn ta nhất định sẽ mau chóng nỗ lực sinh con." Hoắc Nhung nói.

 

Tống Anh bước vào, liếc mắt nhìn hắn.



Hắn nghĩ hay thật, còn muốn sinh con.

 

Bản thân hắn tự sinh đi.

Chẳng phải thần tiên không có gì không làm được sao? Không chừng còn biết đẻ trứng, ấp trứng nở thành trẻ con đấy! Hừ!

"Đúng, đúng, đúng! Ta, ta bệnh không sợ thầy, nhất định có thể sinh con!" Đại bá nương thở phào nhẹ nhõm, nói.

 

"..." Hoắc Nhung nheo mắt, "Ta không có bệnh."

"Đúng, đúng, đúng, không có bệnh! Không có bệnh! Là ta lắm miệng!" Đại Diêu thị vội vàng sửa lại, nói xong thì lập tức bỏ chạy.

 

Không thể nói nữa, càng nói càng sai!

Tống Lão Căn thấy sắc mặt của tôn nữ tế không tốt nhưng cũng không tiện trách cứ thì chỉ đành nói: "Nữ quyến trong nhà không hiểu chuyện, không giống gia đình giàu có biết tuân thủ nguyên tắc bên ngoài, để ngươi chê cười rồi."

"Nào có.

Đại bá nương là người thẳng thắn, cũng là người nhiệt tình." Hoắc Nhung cong môi cười.

 

Tống Anh nói rằng Tống Lão Căn thích trẻ con vui vẻ hoạt bát.

 

Nhưng lúc này, Tống Lão Căn thật sự bị hắn dọa sợ.

 

Nụ cười này… không hề ấm áp như gió xuân mà không khác gì bùa đòi mạng.

 

Đứa nhỏ này trông dễ nhìn nhưng lại không dính chút bụi trần nào, giống như tảng băng lớn, tuy rằng mỉm cười nhưng ý cười không tới đáy mắt, vẫn hơi đáng sợ, huống chi... trên mặt còn có vết sẹo.

 

Hiện giờ, Tống Lão Căn là người sợ chết nên lá gan cũng nhỏ.

 

Vì vậy không dám nhìn gương mặt này nhiều.

 

Cơm nước xong xuôi thì tiễn hai phu thê ra về như tiễn thần.

 

Vì để tỏ ra ân ái, Hoắc Nhung còn khoác tay Tống Anh.



Tống Anh hiếm khi tiếp xúc với người khác như thế nên đột nhiên sinh ra cảm giác kỳ lạ, nhưng nàng cũng không để bụng, dù sao cũng chỉ là một cánh tay, không quá quan trọng.

 

"Nương tử cảm thấy khi nào chúng ta sinh con thứ thì được?" Hoắc Nhung vừa đi vừa nói.

 

Tống Anh vô cùng nghiêm túc suy nghĩ: "Chuyện này sao... Sợ là kiếp này vô duyên rồi."

Hoắc Nhung ngừng chân, quay sang nhìn nàng: "Lời này là nghiêm túc sao?"

"Không phải giả." Tống Anh lạnh nhạt ngẩng đầu nhìn hắn.

 

"Vì sao? Bởi vì... bề ngoài của ta không đẹp à?" Hoắc Nhung ngẫm nghĩ, nhớ rõ Tống Anh chê bai hắn quá xấu.

 

"Ngươi khá ưa nhìn." Tống Anh nói.

 

"Vậy là do ta không đủ giàu có?" Hoắc Nhung hỏi tiếp.

 

"Sau này ta sẽ tự kiếm được gia tài ngàn vạn lượng, không cần dùng tiền của người khác." Tống Anh đáp.

 

"Nếu như thế thì do tính cách của ta không hợp ý ngươi sao?" Lòng Hoắc Nhung trầm xuống.

 

Nếu đúng là như vậy thì chính là chuyện lớn.



Diện mạo không đẹp thì hắn có thể nỗ lực rèn luyện khí chất của mình, tài sản không đủ thì hắn có thể đi đào những kho báu mà mấy năm nay mình cất giấu ra, nhưng nếu tính cách không hợp thì...

Cũng có thể sửa.

 

"Ngươi thích kiểu người có tính cách gì?" Hoắc Nhung dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Lòng ta mến mộ ngươi, biết được mình có danh nghĩa phu thê với ngươi thì vô cùng mừng rỡ.

Nhẫn nại hồi lâu vẫn muốn cùng ngươi thử chung sống một lần.

Nếu có thể tâm đầu ý hợp thì đời này ta quyết không phụ lòng ngươi.

Sau này, thê tử của Hoắc Nhung là ngươi, thê tử của Hoắc Triệu Uyên cũng là ngươi."

Chỉ cần nàng đồng ý, cho dù là người của Diên Bình hầu phủ gặp nàng thì cũng phải quy quy củ củ hành lễ.

Những ấm ức lúc trước phải chịu cũng có thể quang minh chính đại đòi về.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK