Vốn dĩ bà ta muốn nói chuyện tử tế với Tống Anh!
Từ khi nhận tức phụ nhi này tới nay, bà ta tự thấy mình vẫn còn khá khách khí, hoàn toàn không ngờ nha đầu này rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt!
"Ta có thể lên quan phủ tố cáo ngươi! Nếu huyện lệnh xử lý thì ngươi sẽ bị phạt gậy!" Miêu thị nói tiếp.
"Không sai.
Nếu ngươi thật sự là bà bà của ta, có chứng cứ vô cùng xác thực thì ta quả thực không có kết cục tốt." Tống Anh cười cười, "Đáng tiếc, ngươi không phải mà, đúng không?"
Miêu thị sửng sốt: "Ngươi, ngươi lại nói bậy!"
"Ngươi có thừa nhận hay không cũng không quan trọng, không bao lâu nữa, ngươi sẽ không còn lời nào để nói đâu." Tống Anh tin tưởng năng lực làm việc của Hoắc Triệu Uyên.
Không thể vô duyên vô cớ bắt người được nên chắc hẳn Hoắc Triệu Uyên sẽ cho thuộc hạ đi điều tra rõ ràng xem Miêu thị này có bị người khác sai khiến hay không, ngoài ra, thân phận thật sự của bà ta là gì.
Đến lúc đó, bắt người ném vào huyện nha rồi giao thân phận thật sự cho huyện lệnh thì có thể lập tức xử án.
Cố ý chiếm đoạt tài sản của người khác, lại còn giả mạo thân phận, dù thế nào cũng phải bị bắt vào tù mấy năm đúng không?
Miêu thị nghe không hiểu lời Tống Anh nói.
Nhưng bà ta có thể cảm giác được nha đầu chết tiệt này muốn hại bà ta.
Vốn định từ từ mưu tính nhưng bây giờ không chờ được nữa.
Miêu thị nhìn thoáng qua lão thái thái ngồi dưới đất.
Sức khỏe của lão thái thái không tốt, cả ngày mơ mơ màng màng, cần người hầu hạ, lúc này được bà ta cõng tới đây, toàn thân toàn nước tiểu dơ bẩn.
Miêu thị nhìn trái nhìn phải.
Bốn bề vắng lặng.
Miêu thị ngồi xổm xuống, bắt đầu khóc lóc kể lể: "Nương, sao chúng ta lại xui xẻo như vậy chứ? Sao lại gặp phải một tức phụ nhi bất hiếu như vậy..."
Đang khóc lóc kể lể thì bà ta đột nhiên nhặt một cục đá ở sau lưng lên, sau đó đập thẳng vào gáy lão thái thái.
Máu tươi lập tức chảy ra ào ạt!
Sau đó ném cục đá kia tới chân Tống Anh.
"Trời ơi! Giết người rồi! Giết người rồi! Tống Anh mưu sát trưởng bối! Mau tới đây!" Nói xong, Miêu thị ôm đầu chạy trốn khắp nơi, "Đừng giết ta! Đừng giết ta! Tức phụ nhi ngoan, ta, ta nhất định sẽ không nói hươu nói vượn ra ngoài, ngươi buông tha cho ta đi!"
"..." Tống Anh tặc lưỡi.
Nhìn cục đá dưới chân, lại nhìn lão thái thái kia.
Lão thái thái trợn trắng mắt, đã đi đời nhà ma rồi.
Nàng thật sự không ngờ Miêu thị lại tàn nhẫn như vậy, đang nói chuyện bình thường mà chớp mắt đã dám ra tay.
Nếu ra tay với nàng thì nàng còn có thể phản ứng kịp, nhưng Miêu thị lại đập vào gáy lão thái thái từ sau lưng!
Nhưng Tống Anh cũng không ngốc đến mức tiến lên đỡ người.
Đến lúc đó, không có tội cũng có thể bị nói thành có tội!
Miêu thị vừa gào lên, lập tức có người chạy tới.
Mọi người vừa nhìn thấy người ở dưới đất thì đều bị dọa cho choáng váng: "Có, có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Là nàng ta! Ta nói với Tống thị trong nhà khó khăn, ta phải chăm sóc lão thái thái thì không có sức đi khai hoang, muốn nhờ nàng ta chăm sóc lão thái thái giúp ta mấy ngày... Lại không ngờ nàng ta không vui, còn, còn nói lão thái thái toàn thân dính đầy nước tiểu, thật ghê tởm..."
"Lão thái thái nhà ta bò dậy muốn nói với nàng ta một câu, không ngờ nàng ta lại nhẫn tâm đập lên đầu lão thái thái một cái lỗ to như vậy!"
Miêu thị diễn xuất rất giỏi.
Lúc này còn đang che đầu của mình lại đấy.
Trong miệng còn nói thầm: "Đừng giết ta! Đừng giết ta!"
Thấy thế nào cũng giống như bị kẻ giết người dọa sợ.
Tuy mọi người không thể tin được, nhưng lúc này lão thái thái đã gục xuống đất, hai mắt khép lại, dù sao cũng phải hỏi mấy câu: "Hoắc nương tử, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Sao người lại ngã xuống?"
Đại phu còn chưa tới, mọi người cũng không dám tùy tiện tiến lên kiểm tra mạch đập, sợ không cẩn thận sẽ giày vò người ta chết.
Tống Anh cười lạnh một tiếng: "Ta đang ở độ tuổi xuân xanh, đáng để làm ra loại chuyện giết người như này sao? Hôm nay Miêu thị tới đây uy hiếp ta lại bị ta vạch trần thân phận của mình.
Bà ta thấy bản thân đã bị bại lộ nên nhẫn tâm đập chết lão thái thái nhằm vu oan giá họa cho ta!"